“Lý Hân Nguyệt, là cô ép cưới cô!”
“Năm đó căn bản đồng ý hôn sự , là các lấy tiền đồ của ép buộc!
Nếu , đời nào cưới cô!”
“Anh thủ tục cho cô theo quân là nể mặt đứa con, đừng dát vàng lên mặt nữa, cô xứng với !”
Chuyện của cô mà cô tìm hiểu rõ ràng như ?
Chuyện của Trần Minh Xuyên và nguyên chủ chắc hẳn ở đây ai mới đúng chứ?
vẻ như chuyện gì cũng !
Xem cô đặc biệt ngóng !
Vừa dứt lời, mắt Lý Hân Nguyệt lạnh hẳn :
“ xứng với ?
Vậy ý cô là cô xứng với ?”
Vương Vũ Anh mặt đầy tự tin:
“Dĩ nhiên !”
“Chúng cùng nghề nghiệp, chung chủ đề để , hơn nữa còn gia thế tệ!”
“Đồng chí Lý Hân Nguyệt, cô cái gì?”
“Cô chẳng qua chỉ là một thôn nữ, mới học hết cấp hai thôi.”
“Ngoài việc nhận mấy cây th-ảo d-ược thì cô còn cái gì nữa?
Cô xứng với ở điểm nào?”
“ nông thôn các tìm một đàn ông công ăn việc là dễ dàng gì, dựa họ các thể thoát ly khỏi cảnh ruộng.”
“ yêu cô, cũng sẽ chút tình cảm nào với cô .”
“Chỉ dựa một đứa con là cô giữ chân cả đời .”
“Nếu cô bằng lòng rời , sẽ sắp xếp công việc cho cô.”
“Con cái cô thể mang , ở đó cũng sẽ nhà trẻ.”
“Công việc sắp xếp cho cô là công nhân chính thức, mỗi tháng gần 40 tệ tiền lương.”
“Có tiền đó là đủ cho hai con cô sinh sống .”
Vương Vũ Anh vẻ mặt cao ngạo, Lý Hân Nguyệt thực sự hỏi cô :
“Cô lấy cái dũng khí và sự cao ngạo đó thế?”
Loại nếu vả mặt thật mạnh thì cô sẽ trời cao đất dày là gì!
“Ồ, thế cơ ?”
“Vậy xin hỏi một chút, tham mưu Vương cô định sắp xếp cho công việc gì thế?”
“Nhà máy dệt tỉnh, công nhân chính thức.”
Nói xong, vẻ mặt Vương Vũ Anh càng thêm đắc ý.
Cứ như thể công nhân dệt là công việc nhất trần đời !
“Lý Hân Nguyệt, cho cô , nhà máy dệt là nơi mà nhiều đấy.”
“Ở đó chỉ lương cao mà phúc lợi cũng .”
“Chưa đến cái khác, chỉ riêng vải thôi, một năm cũng chia bao nhiêu là thước.”
“ cho cô :
Qua cái làng là còn cái tiệm đó !”
Lý Hân Nguyệt vẻ mặt khinh bỉ:
“...”
—— Công nhân dệt may ca kíp ?
Cô —— một chuyên gia y học mà công nhân dệt may ?
Người phụ nữ là kiến thức nông cạn là đầu óc vấn đề thế?
Thực sự coi cô là phụ nữ nông thôn ?
Không Lý Hân Nguyệt coi thường công nhân dệt.
Công nhân dệt ở thời đại đóng góp lớn cho công cuộc xây dựng đất nước!
Chỉ là, Vương Vũ Anh hẳn là Trần Minh Xuyên lập công lớn, chắc chắn sẽ thăng chức.
Anh thăng chức thì cô còn lo công việc ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-360.html.]
Xem đúng là đầu óc bệnh thật !
Nhòm ngó đàn ông của khác đến mức phát điên luôn !
Một quân nhân mà coi thường nông dân, hạng như xứng đáng quân nhân!
Lý Hân Nguyệt lạnh một tiếng:
“Tham mưu Vương, cô mở miệng là bảo là nông dân, xem cô coi thường nông dân !”
“ chỉ hỏi cô một câu:
Không nông dân trồng lương thực thì cô ăn cái gì?”
“Không nông dân trồng bông thì cô mặc cái gì?”
“Cô là cán bộ quân đội quốc gia nuôi dưỡng mà bảo xuất nông dân của xứng với Trần Minh Xuyên.”
“Lộn ngược lên vài đời thì nhà cô nông dân ?”
“Xuất nông dân mà coi thường nông dân ?”
“Với cái tố chất của cô thì cô xứng đáng một quân nhân, xứng đáng một cán bộ ?”
“Cô công việc, nhưng công việc của cô từ mà ?”
“Chẳng là dựa cha cô tìm quan hệ mà ?”
“Mặc bộ quân phục thì đừng thực sự tưởng giỏi giang lắm!”
“ là nông dân nhưng tự hào!
dựa đôi bàn tay lao động để tạo cuộc sống hạnh phúc, chẳng kém gì cô cả!”
“ cho cô !
Chúng chỉ là phân công công việc khác thôi, nghề nghiệp phân biệt cao thấp sang hèn!”
“Dù ở cương vị nào, chỉ cần chúng đều đang cống hiến cho đất nước thì đều là vinh quang, là đáng tự hào!”
“Cái loại như cô, dù cô tiền đồ đến chăng nữa thì cũng coi thường cô!”
“Hừ!
là loại tố chất!”
Nghe Lý Hân Nguyệt bảo tố chất, Vương Vũ Anh tức đến nổ phổi.
Vương Vũ Anh luôn cảm thấy Lý Hân Nguyệt ngay cả một ngón tay út của cũng bằng!
Lập tức cô nổi đóa!
“Lý Hân Nguyệt, tố chất cao thì cô cao ở chỗ nào!”
“Năm đó nếu cô ép cưới thì tiểu đoàn trưởng Trần cưới cô ?”
“Anh yêu cô, cô cưỡng cầu ý nghĩa gì ?”
“Cô cô thế sẽ ảnh hưởng đến cả đời ?”
“Đừng tự tâng bốc cao quý như thế!
Nếu cô hài lòng với công việc ở nhà máy dệt thì tìm việc khác cho cô.”
“Hơn nữa sẽ đưa thêm cho cô một phần tiền, cho cô một nghìn tệ tiền mặt, như là chứ?”
“Cô gả cho chẳng cầu một công việc ?
Chẳng cầu sống ngày tháng ?”
“Bây giờ cô và mối quan hệ như thế nào, trong lòng cô rõ hơn nhiều!”
Chương 281 Ly hôn cũng , điều kiện của là
Ồ?
Người điều tra tình hình của rõ ràng như , xem Ngô Tú Chi và Tề Diễm tốn ít công sức đây!
mà một nghìn tệ... cũng khá giàu nhỉ?
Chỉ tiếc là cô thiếu một nghìn tệ !
Lý Hân Nguyệt trong lòng lạnh một tiếng mở lời:
“Tham mưu Vương, sự tự tin của cô từ mà !”
“Ngay cả khi bằng lòng ly hôn với Trần Minh Xuyên, cô tưởng sẽ đồng ý kết hôn với cô ?”
Vương Vũ Anh vẻ mặt bực bội:
“Chuyện cô cần bận tâm!
Chỉ cần cô đồng ý là !”
“Chỉ cần cô đồng ý ly hôn với thì việc kết hôn với đều là chuyện của riêng !”