Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 481
Cập nhật lúc: 2026-02-24 08:36:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sáng chiều?”
“Qua đây ngay bây giờ.”
“Được!
Một tiếng nữa, sẽ đến văn phòng tìm ông.”
“Được, đợi cô!”
Nhanh ch.óng lùa vài miếng cơm, dọn dẹp mặt bàn một chút, Lý Hân Nguyệt tắm rửa , chải đầu quần áo ngoài.
Xe đang đỗ ngay cửa, cô cầm lấy chìa khóa...
Lúc Mã Trân đang lên lớp, cô gọi cô .
Mười phút , tại tòa nhà cư xá cơ quan.
“Chị Diễm, chị Diễm.”
Tề Diễm đang giặt quần áo, thấy tiếng của Trần Lệ Phương lập tức chạy ngoài:
“Mau !”
Trần Lệ Phương lập tức nhà:
“Cô ngoài .”
“Cô một ?”
Trần Lệ Phương gật đầu:
“Ừm, một thôi, lái xe đấy.”
Lái xe ?
Tề Diễm cau mày:
“Cái thì rắc rối , lái xe thì khó theo dõi.”
Thôi bỏ , dù Hà Viện Viện , chỉ cần thấy cô ngoài thì báo cho cô là !
Tề Diễm kéo Trần Lệ Phương cửa:
“Chị , chị đến nhà chị dâu một chuyến, em về .”
“Vâng!”
Tề Diễm tìm Ngô Tú Chi, còn Trần Lệ Phương thì về.
Hôm nay bà cụ nhà họ Hùng viện, cô nhanh ch.óng về nhà.
Công việc nhà họ Hùng nhiều, chủ yếu là dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm cho bọn trẻ.
Ban ngày lũ trẻ đến nhà trẻ, Trần Lệ Phương tự do, cho nên cô mới thời gian canh chừng Lý Hân Nguyệt.
Về đến nhà, Phó giáo đạo viên Hùng gọi điện về rằng chiều mới xuất viện, bảo Trần Lệ Phương buổi trưa đưa cơm.
Nghe bà cụ nhà họ Hùng đổi thời gian xuất viện, Trần Lệ Phương lập tức nghĩ đến nhà họ Trần, cô lập tức đóng cửa ngoài.
Hôm nay ngày nghỉ, hơn nữa thời tiết lạnh, bên ngoài khu tập thể hầu như thấy bóng .
Trần Lệ Phương rón rén lẻn đến sân nhà họ Trần, trái , xem thế nào để trèo lên .
Cuối cùng, cô cũng tìm một tảng đ-á lớn.
Hầu như dùng hết sức bình sinh, cô mới vần tảng đ-á đến sát chân tường, nghỉ ngơi một lát, Trần Lệ Phương bắt đầu trèo lên.
ngay khi cô mới thò đầu lên tường, đột nhiên một bóng đen lao tới...
“Á~!!”
Một tiếng hét t.h.ả.m thiết, cô ngã nhào xuống đất, một con ch.ó đen lớn đang đầu tường, đôi mắt sáng quắc cô chằm chằm...
Trong nháy mắt, Trần Lệ Phương sợ đến hồn xiêu phách lạc, cảm thấy m-ông nóng lên:
“Cô sợ đến mức tè quần !”
“Hu hu hu...”
Hầu như là bò lết, Trần Lệ Phương mới về nhà họ Hùng.
Ôm lấy chân, cô run cầm cập đống củi trong bếp, nức nở.
Cô quên mất nhà họ Trần nuôi ch.ó!
Mà Lý Hân Nguyệt hề Trần Lệ Phương ăn trộm đồ.
Kỹ năng lái xe của cô , bốn mươi phút đến cổng lớn nhà máy d.ư.ợ.c phẩm tỉnh.
Dừng xe, cô trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-481.html.]
“Xưởng trưởng.”
Nghe thấy giọng của cô, Xưởng trưởng Vương lập tức dậy, vẻ mặt đầy phấn khích.
“Tiểu Lý , mau , mau !”
Lý Hân Nguyệt mỉm bước :
“Xưởng trưởng vui vẻ như , xem loại thu-ốc bộ phận cấp công nhận ?”
“ đúng, công nhận, công nhận, vô cùng công nhận!”
Xưởng trưởng Vương thực sự vui mừng:
“Tiểu Lý , Thận Chi Bảo nổi tiếng !”
“Bộ phận cấp chỉ thị, hai loại thu-ốc mới mà cô nghiên cứu phát triển sản xuất hàng loạt, chúng sẽ đưa hệ thống d.ư.ợ.c phẩm quốc gia.”
“ , cái thương hiệu mà cô , cũng định , cấp đồng ý.”
“Sau thu-ốc của nhà máy chúng sẽ tên là:
Thương hiệu Kim Phong!”
“Qua nghiên cứu của Đảng ủy và sự phê chuẩn của Tỉnh ủy, kinh phí nghiên cứu phát triển cho hai loại thu-ốc tổng cộng là ba vạn tệ!”
“Khoản kinh phí , bộ sẽ trao cho cô như tiền thưởng.”
Nghiên cứu phát triển một loại thu-ốc, chỉ tốn kém lượng lớn nhân lực, mà còn lãng phí nhiều d.ư.ợ.c liệu.
Ngoài , còn tiến hành thử nghiệm nhiều phương diện.
Nói cách khác, việc nghiên cứu phát triển một loại thu-ốc mới, tốn thời gian ít nhất là hai năm , tiêu tốn thu-ốc còn nhiều hơn.
Hai loại thu-ốc, ba vạn tệ.
Không nhiều!
Lý Hân Nguyệt cũng hiện tại đất nước còn khó khăn, thể đưa tiền lớn như là dễ dàng .
“Xưởng trưởng, cảm ơn ông nhiều!
Tuy nhiên, một đề nghị, ông xem .”
“Cô , cô !”
Lý Hân Nguyệt suy nghĩ kỹ từ :
“Khoản tiền , lấy một vạn tệ cho bản .”
“Sau đó lấy một nghìn tệ để khen thưởng cho các đồng chí trong phòng nghiên cứu.”
“Còn một vạn chín nghìn tệ, thiết lập một quỹ khen thưởng.”
“Sau , hễ cá nhân nào nghiên cứu thu-ốc mới, sẽ dựa theo hiệu quả và công dụng lớn nhỏ của nó để khen thưởng!”
“Tất nhiên, cũng sẽ ngừng nghiên cứu thu-ốc mới, đến lúc đó quỹ cũng sẽ ngày càng nhiều hơn.”
Xưởng trưởng Vương mà ngây !
Trên đời vẫn còn tham tiền ?
Hai loại thu-ốc mới, ba vạn tệ kinh phí nghiên cứu, tính cả tất cả chi phí, thực sự cao.
Trong cuộc họp Đảng ủy mở rộng ngày hôm qua, khi Xưởng trưởng Vương tuyên bố bộ khoản kinh phí sẽ trao cho Lý Hân Nguyệt như tiền thưởng, ánh mắt ngưỡng mộ của , ông đều thu hết tầm mắt!
“Tiểu Lý, cô thực sự sẵn lòng như ?”
Lý Hân Nguyệt gật đầu:
“Tất nhiên là sẵn lòng ạ!”
“Việc nghiên cứu phát triển thu-ốc dễ dàng như , khuyến khích tích cực nghiên cứu, ngành d.ư.ợ.c phẩm nước nhà mới ngày càng tiến bộ .”
“Mặc dù tiền bạc đáng quý, nhưng sức khỏe và tính mạng của nhân dân còn đáng quý hơn!”
“Nhân viên nghiên cứu của chúng để nghiên cứu một loại thu-ốc, bao nhiêu vô tư cống hiến, vì thử thu-ốc mà tiếc dấn hiểm nguy?”
“Dù nghèo đến , chúng cũng thể để những công với đất nước, với nhân dân chịu thiệt thòi.”
“ hiện tại đất nước vẫn giàu , cho nên đầu thành lập quỹ .”
“Để nhân viên nghiên cứu của chúng trong khi âm thầm cống hiến, cũng sẽ thấy giá trị của thể hiện!”
Trời ạ, cái cũng quá !
Nhà máy d.ư.ợ.c phẩm chế độ khen thưởng, mà là điều kiện cho phép, kinh phí nghiên cứu phát triển thực sự quá ít.
Đợi đến khi một loại thu-ốc nghiên cứu , kinh phí cũng chẳng còn bao nhiêu, lấy tiền khen thưởng cho cá nhân?
Nếu khoản tiền , chẳng tinh thần việc của nhân viên nghiên cứu trong xưởng sẽ càng cao hơn ?