Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 571

Cập nhật lúc: 2026-02-24 09:18:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vạn nhà đoàn viên, là tâm nguyện của , cũng là tâm nguyện của em!”

 

“Hu hu hu...

 

Hân Nguyệt, em quá!

 

Viết quá mất!”

 

Tiền Tam Ni vui mừng đến phát !

 

Lý Hân Nguyệt thì đầy đầu vạch đen:

 

“...”

 

—— Có cần cảm động đến thế chứ?

 

“Tam Ni, cái đó, thật em cũng chỉ là hô khẩu hiệu thôi mà...”

 

—— Không, là em chép từ lời bài hát đấy!

 

“Phụt” một tiếng, Từ Hồng Cầm thành tiếng:

 

“Cô em gái , thật thú vị!”

 

Nếu cái mà gọi là khẩu hiệu, thì những gì khác hô thì tính là cái gì?

 

Từ ngày trở , Lý Hân Nguyệt trở thành thần tượng trong lòng Từ Hồng Cầm và Tiền Tam Ni!

 

Ngay lúc ba đang , Mã Tố Anh cũng đang chuyện với Sư trưởng Tiêu về chuyện ngày hôm nay.

 

“Thật đáng tiếc, thực sự xem tiểu Lý sẽ những gì.”

 

Cái , Sư trưởng Tiêu cũng đoán .

 

“Hay là, gọi cô tới, để bà xem cô gì?”

 

Mã Tố Anh lườm Sư trưởng Tiêu một cái:

 

“Ngày mai cô thành phố đón năm mới , giờ chắc chắn đang bận rộn lắm.”

 

Được .

 

Sư trưởng Tiêu sờ sờ mũi:

 

“Thật cũng tò mò đấy chứ!”

 

—— Một cô gái thể loại câu đối như , buổi phát biểu cô sẽ gì đây!

 

“Vậy ở trong thành phố đó, thực sự là đẻ của tiểu Lý ?”

 

Mã Tố Anh gật đầu:

 

“Nếu đẻ, cô chắc chắn sẽ tới nhà chúng đón năm mới .”

 

“Năm nay thôi , năm cùng đón nhé.”

 

, với em dâu , tối mùng một sang bên ăn cơm, bảo cô đừng nữa.”

 

“Bên tiểu Lý cũng xong , cô đồng ý tới.”

 

Sư trưởng Tiêu gật gật đầu:

 

“Tiểu Nam sẽ qua đây đón năm mới, mấy ngày cứ để nó ở trong nhà.”

 

Mã Tố Anh gật đầu:

 

“Nó qua đây ở là , dù phòng của nó cũng ai ở.”

 

“Năm nay Tiêu Chinh và Tiêu Nhân đều về, Tiêu Thấm cũng hôm nay đến .”

 

Nói đến cô con gái út, tâm trạng Sư trưởng Tiêu như nữa.

 

Hai đứa con gái là sinh đôi, năm đó ông tìm sẵn lối thoát cho cả hai chị em, nhưng nó cứ nhất định xuống nông thôn.

 

Nể tình con rể tương lai cũng khá , ông chỉ còn cách đồng ý.

 

xuống nông thôn đầy một năm, nó đòi về, chuyện dễ dàng như ?

 

Hơn nữa, một nó đòi về, mà là cả hai vợ chồng đều đòi về.

 

Sư trưởng Tiêu là một chính trực, trong trường hợp vi phạm kỷ luật và quy tắc, ông cũng cứng nhắc.

 

lúc đó chuyện của Tiêu Thấm gây ồn ào quá lớn, ông còn mặt mũi nào tìm giúp đỡ nữa, thế nên kiên quyết đồng ý.

 

Sau là em trai của Mã Tố Anh tìm , sắp xếp cho Tiêu Thấm công việc giáo viên tiểu học, con rể thì nhà máy cơ khí của huyện.

 

Tiêu Thấm cảm thấy cha yêu thương , suốt sáu năm trời hề về nhà lấy một .

 

Nếu Mã Tố Anh hằng năm đều nghĩ trăm phương ngàn kế một chuyến, thì bà đến mặt cháu ngoại cũng từng thấy.

 

Chồng vui, bà hiểu, dù đứa con gái cũng lời.

 

“Thôi , nó chịu về , chứng tỏ nó cũng hiểu chuyện , ông cũng đừng sầm mặt nữa, đang dịp Tết mà.”

 

Hiểu chuyện ?

 

Sư trưởng Tiêu nghĩ:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-571.html.]

“Nếu mà hiểu chuyện thì .”

 

, con gái nhà Chính ủy theo chính sách trở về , sẽ sắp xếp giáo viên ở nhà trẻ.”

 

“Đến lúc đó, nếu Tiêu Thấm chuyện, hy vọng nó sẽ loạn.”

 

Hy vọng là !

 

Mã Tố Anh cũng đầy vẻ bất lực, bốn đứa con, chỉ đứa con gái là khiến yên tâm như thế, cũng là giống ai nữa.

 

Ngay khi hai vợ chồng đang chuyện về con gái, bên trạm gác điện thoại gọi tới.

 

“Thủ trưởng, một đồng chí tên là Tiêu Thấm, cô là con gái của ngài, đúng như ạ?”

 

Mã Tố Anh xong:

 

“Để đón.”

 

Ngay lúc Mã Tố Anh đón , vợ của Chính ủy Chu cũng đón :

 

“Con gái út của bà về .”

 

Lý Hân Nguyệt hề chuyện bên phía thủ trưởng, Trần Minh Xuyên lên núi , buổi tối sẽ về muộn một chút.

 

Nghĩ đến việc để cô ăn thêm miếng thịt mà vất vả lên núi trong trời lạnh thế , lòng Lý Hân Nguyệt bỗng trở nên mềm mại.

 

Trần Minh Xuyên thích ăn đồ từ bột mì.

 

Hôm nay là ngày nghỉ, Tiêu Nam cũng sẽ qua ăn, cô chút nước lèo, buổi tối ăn mì sợi.

 

nước lèo lẩu hâm nóng mấy , mì sợi cũng cắt sẵn để thớt vẫn về.

 

Mãi đến sáu giờ rưỡi, trời tối mịt, Trần Minh Xuyên cuối cùng cũng về.

 

Nghe thấy tiếng Toàn Phong sủa, Lý Hân Nguyệt lập tức khỏi cửa:

 

“Kiếm ?”

 

Trần Minh Xuyên gật gật đầu:

 

“Ừm, vận khí cũng tệ lắm.”

 

“Một con lợn rừng gần một trăm cân.”

 

“Một con dê rừng cũng nhỏ, chắc hơn bốn mươi cân, năm con thỏ cực kỳ b-éo.”

 

“Chúng thịt xong , ở ngay bên bờ sông lột da, sạch sẽ mới mang về.”

 

Vãi, đàn ông đúng là trâu bò thật.

 

Lời của Trần Minh Xuyên dứt, thì thấy phía còn một Tiêu Nam nữa.

 

“Tiêu Nam, cũng ?”

 

“Vâng, chiều nay việc gì, ở cửa thấy , nên cùng luôn.”

 

Được thôi.

 

Hai đàn ông nhanh ch.óng khiêng đồ nhà, Lý Hân Nguyệt vội vàng lấy nước nóng cho bọn họ rửa mặt rửa tay.

 

“Cần gì nước nóng chứ?

 

Nước lạnh là .”

 

Lý Hân Nguyệt cho rằng:

 

“Có nước nóng, hà tất gì dùng nước lạnh?

 

Mau rửa , em nấu mì.”

 

“Được thôi.”

 

Hai nhanh ch.óng rửa mặt, rửa tay, thậm chí còn kịp quần áo:

 

“Bởi vì bọn họ đói bụng .”

 

“Mùa đông lạnh lẽo thế bát mì nước nóng hổi, sướng!”

 

Tiêu Nam “ừm” một tiếng, tiếp tục ăn, giống như sợ thêm một chữ là sẽ ăn mất một miếng ...

 

Còn Trần Minh Xuyên thì nhớ tới chuyện họp mặt buổi chiều:

 

“Nghe hội trường nhỏ cháy ?”

 

Lý Hân Nguyệt liên tục gật đầu:

 

“Lúc đó khói đen cuồn cuộn, em sợ hết hồn, nếu lúc đó đông quá thì khi xảy chuyện .”

 

Cái hội trường nhỏ đó đúng là quá cũ kỹ .

 

nếu xây dựng , với điều kiện của bộ đội lúc , tạm thời cũng cách nào.

 

Trần Minh Xuyên cảm thán:

 

“Hy vọng quốc gia của chúng sớm ngày lớn mạnh hơn.”

 

Tiêu Nam cũng hy vọng như , chỉ điều đây chuyện chỉ hy vọng là thể thực hiện , chỉ thể dựa thế hệ của bọn họ nỗ lực gấp bội mà thôi.

 

 

Loading...