Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 575

Cập nhật lúc: 2026-02-24 09:18:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có thể nhận cháu cháu gái, chắc chắn là cháu chữa khỏi chân cho ông !”

 

Lý Hân Nguyệt gật đầu:

 

“Vâng ạ, ông nội cháu cơ bản thể vứt gậy chống ạ, bệnh của cháu gái ông cũng là do cháu chữa khỏi.”

 

Lợi hại!

 

Chuyện của nhà họ Tô, những trong vòng tròn ai mà chẳng ?

 

Mặc dù lão thủ trưởng kém Tô lão gia t.ử bảy tám tuổi, nhưng họ là những đồng đội từng sinh t.ử cùng một chiến hào trong nhiều năm.

 

“Được, chuyện cứ giao cho ông .”

 

“Cháu còn tâm nguyện gì nữa ?

 

Cháu cứ , sẽ cố gắng hết sức.”

 

Lý Hân Nguyệt lắc đầu:

 

“Lão thủ trưởng ạ, ngài là cháu kính trọng nhất, cho nên ngài đừng lúc nào cũng cảm thấy nợ cháu cái gì đó.”

 

“Ngài thể tin tưởng cháu, chính là vinh hạnh lớn nhất của cháu !”

 

“Hôm nay cháu với trai cháu đều qua nhà họ Tô đón Tết, đợi năm mới cháu tới thăm ngài ạ.”

 

Lý Tân Nguyên , sẽ qua nhà họ Tô đón Tết, bởi vì đang bảo mẫu ở nhà họ Tô.

 

Lão thủ trưởng vẫn mối quan hệ của Lý Hân Nguyệt với nhà họ Tô.

 

Nghe cô , liền gật đầu:

 

“Được, năm mới gặp !”

 

“Tiểu Dã, mau lấy bao lì lì xì chuẩn cho cục cưng nhỏ đưa cho thằng bé .”

 

“Không, , cần ạ!”

 

Nghe đưa tiền, Lý Hân Nguyệt vội vàng từ chối.

 

Lão thủ trưởng thấy cô từ chối, sắc mặt bỗng trầm xuống:

 

“Sao ?

 

Con bé , coi là trưởng bối ?”

 

“Ngày Tết ngày nhất thế , trưởng bối mừng tuổi cho vãn bối một cái bao lì xì, thể nhận chứ?”

 

“Nhận lấy , với cháu cũng quan hệ công tác cấp cấp .”

 

Nói đến mức , Lý Hân Nguyệt chỉ thể nhận lấy.

 

Chỉ là khi thấy cái bao lì xì dày cộm , cô bỗng thấy áp lực tâm lý quá.

 

“Cháu cảm ơn lão thủ trưởng ạ.”

 

“Cháu cảm ơn ông nội ạ!

 

Chúc ông nội sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý ạ!”

 

Người già, mong nhất là cái gì?

 

Sức khỏe!

 

Lời của Trần Ngật Hằng trúng tâm can lão thủ trưởng:

 

“Tốt , cảm ơn cháu nhé, chúc cháu cũng khỏe mạnh trưởng thành!”

 

Ngay khi Lý Hân Nguyệt khỏi viện dưỡng lão chuẩn qua nhà họ Tô, thì Ngô Vệ Quốc ném cái túi của Ngô Tiểu Hà xuống đất.

 

“Anh đưa em bắt xe, buổi tối là về đến nhà .”

 

Ngô Tiểu Hà hận thù thôi:

 

“Anh hai, tại cứ nhất định oan uổng em?”

 

“Em , em mà!”

 

Ngô Vệ Quốc đứa em gái ch-ết cũng chịu nhận , lạnh đầy mặt:

 

“Không em?

 

Vậy thì là ai?”

 

“Xấp vải , chị dâu Lý chỉ đưa cho nhà chúng thôi.”

 

“Tối qua lúc chị dâu em về, em cứ hỏi đông hỏi tây, còn cái , cái !”

 

“Em tưởng là kẻ ngốc chắc?

 

Em hỏi nhiều như , mà hỏi chắc?”

 

Ngô Tiểu Hà chỉ là đố kỵ, đem chuyện vải vóc với Tề Diễm vài câu, chứ cô thực sự hề xúi giục những quân tẩu khác.

 

“Anh hai, em thực sự mà!

 

Em với Tề Diễm, nhưng với khác.”

 

“Chuyện em thể chịu oan ức , em tìm Tề Diễm!”

 

Vẫn còn oan ức cơ đấy?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-575.html.]

 

Mặt Ngô Vệ Quốc tức đến đen kịt :

 

“Là ai bảo em ?”

 

“Em Tề Diễm với chị dâu Lý quan hệ ?”

 

“Em chạy cho cô , là để cô với khác ?”

 

“Cãi chày cãi cối cái gì?

 

Về , khi còn đoạn tuyệt quan hệ với em, mau !”

 

“Hu hu hu...”

 

Ngô Tiểu Hà bệt xuống đất rống lên.

 

quả thực ý nghĩ đó.

 

cho rằng bản hề trực tiếp gây chuyện, trách thì cũng chỉ trách Tề Diễm thôi.

 

“Vèo” một cái, Ngô Tiểu Hà từ đất bật dậy chạy biến...

 

“Em đấy?”

 

Ngô Vệ Quốc cuống cuồng đuổi theo:

 

“Chuyện thể để ầm ĩ thêm nữa, nếu còn ồn ào thêm, chị dâu chắc chắn sẽ tức giận mất.”

 

Triệu Lan cũng cuống quýt:

 

“Mau bắt cô .”

 

Ngô Tiểu Hà cũng là con gái, Ngô Vệ Quốc là lính, cô tự nhiên chạy thoát khỏi tay .

 

“Buông , buông , tìm Tề Diễm, hỏi cô tại hại !”

 

“Chát” một tiếng, một cái tát giáng xuống mặt Ngô Tiểu Hà, mặt Ngô Vệ Quốc càng đen hơn!

 

“Em còn mặt mũi nào tìm khác hả?”

 

“Không em nuôi tâm địa xa thì khác ?”

 

“Chủ nhiệm Trần và chị dâu coi và chị dâu em như , cái gì cũng đem tới cho.”

 

“Em ăn, mặc ?”

 

“Vậy mà em thì , em những gì?

 

Lấy oán trả ơn!”

 

“Tiểu Hà, em đúng là đồ nuôi ong tay áo đấy em ?

 

Em đúng là đồ lấy oán trả ơn!”

 

Ồn ào thế , ít gia thuộc của quân nhân tình nguyện vây quanh ...

 

“Xảy chuyện gì ?

 

Vệ Quốc, hai em nhà ?”

 

đấy, đúng đấy, đang dịp Tết thế , cãi vã ầm ĩ thế?”

 

Ngô Vệ Quốc tức đến run rẩy cả , Triệu Lan , giải thích một chút.

 

“Chị dâu Lý thấy nhà đông con nên chia cho mấy miếng vải.”

 

“Không ngờ em chồng nảy sinh đố kỵ, với khác là chị dâu Lý chở cả một xe vải về.”

 

“Sáng nay, mấy quân tẩu trong khu gia thuộc chạy đến nhà chị đòi mua vải.”

 

“Mọi xem, vải mà dễ kiếm như ?”

 

“Cho dù là vải loại hai chăng nữa, cũng dễ mua , đây còn là suất của một bạn nhường cho chị đấy.”

 

Nói xong, Triệu Lan nhà lấy hai miếng vải nhất:

 

“Mọi xem ?”

 

“Xấp vải chỉ thể quần áo cho trẻ con hoặc quần đùi thôi, chị dâu là thương tình nhà đông con, nên đặc biệt đổi cho mấy miếng đấy.”

 

Chương 448 Ngày nào cũng như Tết thì

 

Những miếng vải Triệu Lan mang , đương nhiên đều hàng .

 

Ngoài việc dùng cho trẻ con, hoặc quần đùi thì cũng chẳng tác dụng gì lớn.

 

Lời thốt , các quân tẩu Ngô Tiểu Hà với ánh mắt chẳng mấy thiện cảm.

 

Ngô Tiểu Hà dám thêm gì nữa.

 

, nếu còn thêm gì nữa, hai sẽ đoạn tuyệt quan hệ với thật mất!

 

, các quân tẩu chịu buông tha cho cô .

 

“Tiểu Ngô , hèn chi trai cô cô là đồ lấy oán trả ơn!

 

Vợ Chủ nhiệm Trần đối xử với nhà cô như mà cô còn tung tin đồn nhảm.”

 

thế, đúng thế, còn thấy cô mấy sang đưa thịt nữa cơ.”

 

 

Loading...