“Tòa nhà chính là của Vương Hưng Hải, nãy điện thoại gọi ngoài."
Thứ Quý Cương cầm trong tay là một chiếc ống nhòm tầm xa đời mới, lúc đang chằm chằm tòa nhà nhỏ đó.
“ thấy , lầu đó chính là Hổ ca."
Hổ ca, chính là A Hổ.
Những lăn lộn trong hắc đạo ở thành phố G, ai đến Vương Hưng Hải đều đến Hổ ca, đó chính là đại tướng trướng .
Hổ ca từ tới, sức mạnh vô song, hung tàn như sói.
Càng tại trung thành tận tâm với Vương Hưng Hải như .
“Vậy bây giờ, chúng bám theo ?"
“Ừm."
Chương 475 Thu tay là xong ?
Ở thành phố G mấy nhận A Hổ thật sự, chỉ Vương Hưng Hải mới là thế nào.
Sau khi gọi điện thoại xong, A Hổ lập tức rời khỏi tòa nhà nhỏ, về phía trụ sở chính.
“Đại ca, thể nhận điều gì đó, tạm thời từ bỏ là đúng."
Vương Hưng Hải híp mắt, mười ngón tay siết c.h.ặ.t buông .
“ cho rằng cô nhận điều gì, mà là nghi ngờ đàn ông của cô nhận điều gì đó."
“Tin tức bên truyền tới , họ Trần là từ thủ đô ."
“Trong nhiệm vụ năm ngoái, chi đội do dẫn đầu, bộ thành viên ai tổn hại, nhưng thành nhiệm vụ xuất sắc nhất."
Cái gì?
Đằng phụ nữ , một đàn ông lợi hại như ?
A Hổ kinh ngạc há hốc mồm:
“May mà tin tức đến kịp thời, chúng suýt chút nữa cô em họ của hại ch-ết ."
Quả thực là .
Quân nhân bình thường, Vương Hưng Hải vốn để mắt.
Thậm chí, còn quen với một vợ quân nhân, để cô vì mà mê .
Thế nhưng, thể rước lấy phiền phức, càng thể khơi dậy sự nghi ngờ của khác, cho nên Trần Minh Xuyên khiến sợ hãi.
“Thông báo cho em, đừng quản chuyện nữa, hủy bỏ hành động!"
“Rõ!"
A Hổ đang định , đột nhiên nghĩ tới:
“Vậy phía em họ của , cần một tiếng ?"
“Không cần!"
Ánh mắt Vương Hưng Hải lạnh lùng, chỉ là một cô em họ trong tộc thôi, với cô gì?
Đàn bà mà, chẳng lý lẽ gì để cả.
điều mà Vương Hưng Hải ngờ tới chính là:
“Bàn tay vươn , rụt về dễ dàng như ?”
“Anh Minh Xuyên, tên họ Vương vẻ thu tay ."
Cái gì?
Thu tay?
Khi Trần Minh Xuyên nhận điện thoại của Quý Cương, khựng một chút:
“Cậu chắc chứ?"
Quý Cương gật đầu:
“Chắc chắn, liên tiếp mấy ngày nay thấy lảng vảng ở mấy cái cửa sổ đó nữa."
Muốn thu tay ?
Cây b.út trong tay Trần Minh Xuyên xoay xoay:
“Tên họ Vương , bây giờ mày thu tay, muộn !”
“Quý Cương, bảo của để mắt tới tất cả những xung quanh ."
“Chỉ cần tín bên cạnh ai lẻ, lập tức bắt lấy!"
“Rõ!"
Bắt Vương Hưng Hải thì , tìm bằng chứng trị tội .
Chống lưng của nhỏ, bằng chứng thì bắt cũng thả.
bắt vài tên tín của , trong âm thầm lấy bằng chứng, chắc là khả thi.
Quý Cương hưng phấn, ngờ một lính trinh sát như còn đất dụng võ!
Bên , Trần Minh Xuyên đặt điện thoại xuống, Tiêu Nam .
“Tình hình thế nào ?"
Trần Minh Xuyên Tiêu Nam đang quan tâm, bèn đem tình hình kể chi tiết từ đầu đến cuối:
“Tạm thời chỉ thể theo dõi ."
“Không !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-610.html.]
Chỉ theo dõi thôi ?
Tiêu Nam dứt khoát phủ nhận.
Trần Minh Xuyên , ngước mắt về phía Tiêu Nam:
“Hửm?"
Tiêu Nam híp mắt:
“Bỏ qua nhẹ nhàng như là , cái tính nết của thằng , rõ hơn nhiều."
Ánh mắt Trần Minh Xuyên trở nên sắc lẹm:
“Ý là, sợ bộ công an?"
Tiêu Nam lắc đầu:
“Không sợ, mà là vô cùng xảo quyệt, còn trơn tuột hơn cả lươn!"
“Không thể để bất kỳ nguy hiểm nào cho chị dâu, cho nên chỉ theo dõi thôi là đủ."
Trần Minh Xuyên , môi trường trưởng thành của Tiêu Nam và giống , suy nghĩ của cũng khác .
“Cậu chủ kiến gì?"
Ánh mắt Tiêu Nam trầm xuống:
“Tìm việc gì đó cho , kẻo quá rảnh rỗi!
Có việc , mới thời gian để mắt tới khác!"
Lời thốt , Trần Minh Xuyên em của chủ ý !
“ phối hợp?"
Tiêu Nam lắc đầu:
“Không cần, chúng mặt, tìm tới đối phó với !"
Người em định dùng tới thế lực của ?
Trần Minh Xuyên xúc động, chân thành cảm ơn:
“Cảm ơn , Tiêu Nam."
“Nói cái gì thế?
Vợ của là thế nào đối với Tiêu Nam ?"
“Bỏ qua phận chị dâu , chị còn là ân nhân cứu mạng của !"
Tiêu Nam sa sầm mặt, lòng Trần Minh Xuyên càng thêm cảm động:
“Đây chính là em ruột thịt của !”
“Được, sai , tối nay về sớm gói sủi cảo cho ăn."
“Không cần gói!"
Trần Minh Xuyên:
“..."
—— Tay nghề của em chê bai ?
“Vậy cán bột, nhân sủi cảo để vợ trộn, thế là chứ gì."
“Ừm!"
—— Cái tên kén ăn , nếu nể tình em, ông đây cho chú bước chân cửa !
Sau khi tặng cho một tràng liếc mắt, Trần Minh Xuyên cầm lấy bản báo cáo trong tay.
Mà Tiêu Nam như thấy cái liếc mắt đó, dậy về văn phòng của .
Ngồi một lát, khi trầm tư, nhấc điện thoại lên:
“Nối máy cho 0106677 chuyển 003."
“Rõ."
Hai phút , điện thoại thông suốt.
“Alo."
“Cho mượn Lưu Tinh dùng một chút."
Đầu dây bên Ngụy Cương sững sờ:
“Tiêu Nam?"
“Nói nhảm!
Tai mọc để trưng ?
Ngay cả giọng của mà cũng nhận ?"
(,,Ծ‸Ծ,, )
Ngụy Cương g-iết !
“ đây là ngờ tới ?
Tiêu tam thiếu gia như mà gọi điện cho !"
Giọng của Tiêu Nam vẫn lạnh lùng như :
“Bớt nhảm , Lưu Tinh, cho mượn một chút."