“Trần Lệ Phương, cô là loại gì chẳng lẽ còn ?
Trong lòng cô mà cũng tình ?”
“Nếu , thì đối xử với con trai như !”
“Muốn xảy chuyện gì chứ gì, để cho cô .”
“Chuyện đơn giản, đó là tư yêu quý nhất của cô, khi Diệp Quyên sinh con thông dâm với một góa phụ!”
“Diệp Quyên chuyện tố cáo cả hai bọn họ, khi góa phụ diễu phố thì đứa con trong bụng cũng mất !”
“Trong lúc tức giận, đ-ánh Diệp Quyên một trận thừa sống thiếu ch-ết, đ-ánh đến mức cô mấy ngày xuống giường.”
“Đợi đến khi chị dâu của cô thể bò dậy thì liền về nhà đẻ.”
“Sau đó cô thừa dịp đại đội chiếu phim, tìm trực tiếp đ-ánh tư của cô thành thái giám luôn !”
“Chỉ mấy chuyện vặt vãnh đó thôi, hiểu rõ ?
Nếu hiểu rõ thì cô thể !”
Trần Lệ Phương sốc .
—— Anh tư của cô thành thái giám ?
—— Chuyện ...
Trần Lệ Phương dám nghĩ tiếp về .
Trong mấy trai , cô và Trần lão tứ tuổi tác gần nhất, quan hệ cũng coi là nhất.
“Anh tư...
Diệp Quyên bắt ạ?”
Lý Hân Nguyệt gật đầu:
“Bị bắt ?
Sao, cô còn lo cho cô chắc?”
Trần Lệ Phương c.ắ.n răng:
“Hai họ từ nhỏ quấn quýt bên , thành thế chứ?”
“Bởi vì lòng họ quá đen tối, gặp báo ứng !”
“Trần Lệ Phương, thiện thiện báo, ác ác báo, báo, mà là tới lúc, lúc tới thì báo ứng hết lượt!”
“Khuyên cô bớt mấy chuyện ác , nếu cô cũng chẳng kết cục !”
“Đi !”
Thật sự là báo ứng ?
Trần Lệ Phương nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm:
“Trước bao nhiêu việc , liệu cũng sẽ gặp báo ứng ?”
“Xin vì phiền chị.”
Làm phiền cô quan tâm.
Lý Hân Nguyệt chỉ là thấy Trần Lệ Phương mà thôi, dù tâm địa cũng độc ác.
Cô tin Trần Lệ Phương sẽ trở nên :
giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
Nhân vật nữ phụ độc ác mà tác giả thiết lập, cô đem bán cô núi sâu cho mấy ông già độc vợ thì coi là lương thiện lắm !
“Được , cút cút , tiền đưa cho cô .”
“ thêm một câu:
Đừng hở là chạy đến chỗ , thấy cô!”
“Trần Lệ Phương, bởi vì hễ thấy cô là nghĩ đến quá khứ của , cô hiểu ?”
Cô hiểu.
Trần Lệ Phương thật sự hối hận.
đời gì thu-ốc hối hận.
Cô mang theo tâm trạng thấp thỏm bất an mà rời .
Đợi cô , Lý Hân Nguyệt lập tức đóng cửa , pha một ly cà phê.
Đây là do Tô Ý gửi tới, hương vị tuyệt vời.
Pha xong, cô một ít , một ít sữa:
“Mã Trân đặc biệt thích uống thứ .”
Vừa xong sữa, Trần Minh Xuyên báo cáo ở tòa nhà văn phòng xong, sẵn tiện lấy cơm về luôn.
“Vợ ơi, ngoài mấy ngày, nhiệm vụ.”
Lý Hân Nguyệt về là để nhận nhiệm vụ nên :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-667.html.]
“Yên tâm , nhớ bảo trọng bản .”
“Nhiệm vụ quan trọng, nhưng nếu gặp chuyện thì nhiệm vụ cũng thể thành .”
.
Trần Minh Xuyên gật đầu:
“Em yên tâm , nhiệm vụ tuy quan trọng nhưng tính nguy hiểm lớn.”
“Em cứ yên tâm, sẽ bảo vệ bản , còn ở bên em đến già mà.”
“Thời gian nhiệm vụ ba ngày, em đừng lo lắng.”
Nhiệm vụ gì thì Trần Minh Xuyên sẽ , đây là bí mật quân sự.
Lý Hân Nguyệt cũng bao giờ hỏi, việc cô cần chính là để đàn ông của ăn no bụng mới .
Ớt chuông mọc vài cọng, dưa chuột cũng kết mấy trái.
Hái về, buổi trưa một món thịt xào ớt chuông, một món dưa chuột chiên, đó xào thêm một món rau cải dầu.
Mấy món đều là món Trần Minh Xuyên thích, đĩa nào cũng sạch trơn.
Chương 520 Sự tỉ mỉ của đàn ông
Ăn cơm xong Trần Minh Xuyên liền ngay.
Trần Ngật Hằng cũng quen với việc cha nhiệm vụ.
“Mẹ ơi, đừng sợ, con sẽ bảo vệ .”
Nghe lời , Lý Hân Nguyệt liền thấy vui vẻ hẳn lên!
Một cái đồ nhóc con, chính còn cần khác bảo vệ mà đòi bảo vệ cô ?
“Ừm, đúng là con trai ngoan, cảm ơn con nhé!”
Đến lúc hoàng hôn, tin họ về, Từ Hồng Cầm và Tiền Tam Ni đều qua hỏi thăm tình hình ở quê.
Lý Hân Nguyệt cũng giấu giếm, kể hết bộ.
Từ Hồng Cầm xong chỉ lắc đầu:
“Cái gọi là chuyện gì thế ?
Bảo là đáng đời thì cũng thật sự là đáng đời.”
“Chứ còn gì nữa?”
Tiền Tam Ni cảm thấy thật là đảo lộn tam quan:
“Loại như thì nên kết cục !”
Tất nhiên là kết cục , đây báo ứng đến đó ?
Lý Hân Nguyệt chỉ mỉm .
Dì ba Lý, bác dâu, thím Bí thư đều nhét đồ cho cô, cô lấy chia một ít cho hai chị em.
Hai cũng khách sáo, sảng khoái nhận lấy.
Mã Trân tan học là chạy qua ngay:
“Chị Hân Nguyệt, vụ án phá ?”
Lý Hân Nguyệt mỉm gật đầu:
“Phá , là do vợ tìm đ-ánh, giờ phụ nữ đó bắt , thì thành thái giám.”
Vãi!
Mã Trân xong hả :
“Ha ha ha, , kết cục tuyệt vời!”
“Tối nay bếp ăn cơ quan món thịt kho tàu, lát nữa em lấy hai phần về, chúng ăn mừng một trận cho trò!”
Mã Trân ăn mừng là ăn mừng thật.
Không chỉ lấy hai phần thịt kho từ bếp ăn cơ quan về mà còn đặc biệt nhờ tiểu đội trưởng hậu cần xào thêm hai món khác.
Sau đó cô nàng chẳng lấy ở một chai r-ượu vang đỏ.
“Trong tủ của dượng em mấy chai liền, hôm nay hai chị em xử hết nó!”
Lý Hân Nguyệt:
“...”
—— Gặp đúng một nữ hiệp !
Một chai r-ượu vang lớn, hai uống sạch chắc chắn là thể nào.
Bởi vì cả hai đều ham hố r-ượu chè.
Mỗi chỉ uống một ly thôi.
Tuy nhiên uống chút r-ượu, ăn no nê, Lý Hân Nguyệt phát hiện ngủ cực kỳ ngon giấc.