Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 67

Cập nhật lúc: 2026-02-24 04:56:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh Ba, Ba, mau tới giúp một tay, mẻ cá lớn!”

 

Tam Hổ gọi, lập tức bước qua.

 

Quăng qua quăng một hồi, mà đ-ánh ít nhất ba trăm cân cá!

 

Bốn trai trẻ vô cùng phấn khích, một lưới, một lưới, mãi đến khi còn đ-ánh con cá nào mới thôi.

 

“Trời ạ, trời ạ, đây là đầu tiên em thấy nhiều cá thế đấy!”

 

Tam Hổ ngăn nổi sự hưng phấn, Trần Minh Xuyên tuy cũng kinh ngạc kém, nhưng giống một đứa trẻ quản .

 

“Được , đừng kêu nữa, mau về nhà lấy đồ mà đựng!”

 

Rất nhanh đó, mấy trai trẻ gánh về bốn đôi thùng nước.

 

Bốn đôi thùng đựng đầy ắp.

 

Mọi theo một con đường nhỏ về đến nhà bác Đại Trần, thấy nhiều cá như , bà đại bác cũng sững sờ.

 

“Trời đất ơi, các con vét sạch cái ao cá lớn của đại đội ?

 

Nếu thì lấy nhiều cá thế ?”

 

Tam Hổ hào hứng giải thích:

 

“Mẹ, đây cá ở ao sơn đường !”

 

“Đây là Ba dẫn tụi con bắt sông đấy, bắt bằng lưới của bố!

 

Lợi hại ?”

 

Trời ạ, lợi hại thật!

 

Con sông cửa từ bao giờ trở thành ổ cá thế ?

 

Vương Thúy Miêu cảm thán:

 

“Cá thì ngon thật đấy, nhưng mà tốn dầu lắm!”

 

“Minh Xuyên, cá các cháu mang trạm thu mua của công xã , ở nhà giữ hai ba con là .”

 

“Chỗ đó thu mua cá, dù cũng đổi chút tiền.”

 

Trần Minh Xuyên lắc đầu:

 

“Cháu mang , đây là bắt bằng lưới của bác trai, hơn nữa cá chủ yếu vẫn là do mấy đứa Tam Hổ bắt.”

 

“Nhiều cá thế quả thực ăn hết, bác gái xem xử lý thế nào , Minh T.ử ba đứa mỗi đứa xách một thùng về.”

 

Trần Khải Minh ba đứa mừng rỡ, ăn cá tuy tốn dầu nhưng mà ngon mà!

 

Tuy nhiên mấy trai trẻ cũng khá thông minh.

 

Trần Khải Minh lập tức :

 

“Anh Ba, tụi em góp mấy sức , mỗi đứa lấy bốn năm con là !”

 

Bắt một trận cá, cách xưng hô cũng đổi luôn.

 

Bào Tử, Cương T.ử cũng lập tức bày tỏ thái độ:

 

đúng đúng, nhà tụi em cũng cần nhiều thế , mấy con là !”

 

“Anh Ba, hôm nay đúng là nhờ phúc của !”

 

Ba trai điều đấy, tệ!

 

Trần Minh Xuyên gật đầu:

 

“Được, cứ theo lời các , mỗi năm con, to nhỏ các tự chọn!”

 

Ba mỗi chọn năm con, nhưng chọn con to nhất, mỗi con nặng hai ba cân.

 

Lần bắt nhiều nhất là cá trắm đen.

 

Loại cá ngon nhất, thịt nhiều xương ít.

 

Đợi ba , Lý Hân Nguyệt mới lên tiếng:

 

“Nhiều cá thế ăn cũng hết, là chúng mang bán !”

 

Tam Hổ lập tức lắc đầu từ chối.

 

“Gửi đến trạm thu mua thì thiệt quá, giá thu mua một cân mới mười lăm xu, ép giá thấp lắm, bõ!”

 

“Theo em thấy là chiên thành cá khô, lén lút mang lên chợ đen huyện mà bán!”

 

Mười lăm xu một cân, đúng là giá cao, đây còn là cá trắm đen nữa chứ!

 

ý tưởng của Tam Hổ tồi!

 

Mắt Lý Hân Nguyệt sáng lên:

 

“Chị cá cay hương vị cực kỳ ngon.”

 

“Chúng cũng cần chợ đen, cứ đến cổng nhà máy lớn huyện mà bán!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-67.html.]

“Trong những nhà máy lớn đó, công nhân độc nhiều lắm.”

 

“Thức ăn ở căng tin nhà máy chắc chắn ngon lắm, mà họ mua về tự cũng phiền phức, chi bằng mua về là ăn luôn thì tiện hơn nhiều!”

 

Mua về là ăn luôn?

 

Thế chẳng quá tiện ?

 

Huyện Cừ là một huyện lớn, tương lai nơi sẽ nâng cấp lên thành phố cấp địa khu.

 

Nhà máy ổ trục, nhà máy ván ép và nhà máy ván dăm trong huyện đều là những nhà máy lớn, mỗi nhà máy hàng ngàn công nhân!

 

Hơn nữa hiệu quả kinh tế của mấy nhà máy , thu nhập của công nhân còn cao hơn cả cán bộ công xã.

 

Vừa nhắc đến chuyện kiếm tiền, Tam Hổ đặc biệt hưng phấn:

 

“Chị dâu Ba, món cá cay ngon ạ?”

 

Lý Hân Nguyệt cần suy nghĩ đáp ngay:

 

“Tất nhiên là ngon !

 

Chị đảm bảo chú ăn sẽ còn ăn nữa!”

 

“Mọi dọn dẹp cá , chị cửa hàng cung ứng mua ít gia vị về.”

 

Xoay , Lý Hân Nguyệt chuẩn cửa.

 

Đi công xã mất sáu, bảy dặm đường, Trần Minh Xuyên lập tức :

 

mượn xe đạp chở cô .”

 

Có xe tất nhiên là , Lý Hân Nguyệt cũng khách sáo nữa.

 

Tranh thủ lúc Trần Minh Xuyên mượn xe đạp, cô dặn dò bác gái cách .

 

“Bác gái, bác đừng dùng dầu chiên chín cá vội.”

 

“Dầu đủ cũng , lát nữa cháu mua về.”

 

Bác gái chợt nhớ một chuyện:

 

“Tân Diệp, chúng lén lút bán thế , bắt ?”

 

Lý Hân Nguyệt ít truyện niên đại, cô hiểu quy tắc.

 

“Bác gái, những thứ là đồ hoang dã, đây tính là đồ của nhà , là đầu cơ trục lợi.”

 

Mắt Vương Thúy Miêu mở to:

 

“Ủy ban cách mạng bắt ?”

 

Lý Hân Nguyệt lập tức gật đầu:

 

“Không , !

 

Cái là đồ tự chế, đầu cơ trục lợi.”

 

điều lúc đó chúng bán buổi chiều tối, để tránh phiền.”

 

Thế thì càng .

 

Đồ tươi ngon, nếu hương vị nữa thì chắc chắn là đáng tiền!

 

Vương Thúy Miêu hỏi:

 

“Vậy món cá cay cần những gia vị gì?

 

Cửa hàng cung ứng nữa.”

 

nhỉ!

 

Lý Hân Nguyệt vỗ trán:

 

“Cô cứ nghĩ đến thế giới của , siêu thị cái gì cũng !”

 

—— Thật đáng tiếc, khác xuyên gian, cô thì !

 

“Tỏi, gừng, nước tương, bột ngọt, tàu xì, r-ượu gạo hoặc cơm r-ượu.”

 

Vương Thúy Miêu xong thấy là những thứ bình thường, bèn :

 

“Cái cần công xã , tỏi, gừng, nước tương, bột ngọt, tàu xì trong nhà đều cả.”

 

“R-ượu gạo thì nhà bác An Hưng .”

 

Nhà bác An Hưng bao đời nay đều nấu r-ượu gạo, tuy bây giờ việc kinh doanh phép , nhưng nhà bác vẫn thỉnh thoảng nấu một ít để trong nhà.

 

Thỉnh thoảng trong thôn vẫn cần dùng đến r-ượu gạo.

 

Có là !

 

Lý Hân Nguyệt tiếc nuối:

 

“Chỉ là thiếu dầu thôi.”

 

“Cháu mua cho, lát nữa cháu mượn xe đạp nhà Bí thư , nhanh thôi là về .”

 

 

Loading...