Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 699

Cập nhật lúc: 2026-02-24 09:55:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chao ôi, cháu thật là hiểu lễ phép!”

 

Trần Ngật Hằng , thấy gật đầu, liền chạy gần:

 

“Bà cố, cảm ơn bà khen cháu ạ.”

 

Hì hì.

 

Đứa trẻ dạy dỗ thật đấy!

 

Cái gọi là tình cảm bà cố dành cho chắt chính là như thế .

 

Sự ngoan ngoãn của Trần Ngật Hằng khiến bà cụ Trần vui vẻ, lập tức nhét bao lì xì chuẩn từ sớm tay thằng bé.

 

“Cục cưng nhỏ, cháu thể đáng yêu như nhỉ?”

 

“Cháu mấy tuổi ?”

 

Trần Ngật Hằng đôi mắt sáng lấp lánh bà cụ Trần :

 

“Bà cố ơi, cháu sáu tuổi ạ, tháng là sinh nhật tròn năm tuổi của cháu đó.”

 

“Mẹ cháu , đến lúc đó sẽ cho cháu một cái bánh kem thật lớn, bà đến ăn cùng cháu ạ?”

 

Chắt trai ngoan như đón sinh nhật, bà thể đến ?

 

Bà cụ Trần mừng đến mức hốc mắt cũng ướt lệ:

 

“Đến chứ, nhất định đến, cháu nhớ mời bà đấy nhé.”

 

“Vâng ạ!

 

Mẹ cháu , sinh nhật của cháu do cháu quyết định ạ!”

 

“Cháu mời bà, mời ông cố nữa ạ.”

 

“Bà cố ơi, cháu cho bà nhé:

 

Mẹ cháu nấu ăn ngon lắm luôn, chắc chắn bà sẽ thích ạ!”

 

“Được, !”

 

Bà cụ Trần đến chảy cả nước mắt.

 

Đứa chắt thông minh đáng yêu, thực sự là quá !

 

Có trẻ con, khí liền trở nên hẳn lên.

 

Nhà họ Trần cũng mấy đứa cháu nhỏ, nhưng đều sống ở đây, sự xuất hiện của Trần Ngật Hằng khiến gương mặt già nua của hai cụ như hoa cúc nở.

 

Mọi xuống, Trần Minh Xuyên và Lý Hân Nguyệt tiến lên chào hỏi bác gái và thím Năm.

 

Chú Tư nhà họ Trần con thừa tự cho em trai của ông cụ Trần, gia đình họ ở thành phố G.

 

Thím Năm nhà họ Trần trái dễ gần, nhưng bác gái nhà họ Trần biểu cảm kỳ lạ... nhiệt tình một cách kỳ quái.

 

“Bác gọi cháu là Tân Diệp ?”

 

Lý Hân Nguyệt lập tức gật đầu:

 

“Bác gái, bác đừng khách khí, cứ gọi tên cháu là ạ.”

 

“Được.”

 

Bác gái :

 

“Nhà cháu cũng ở bên phía Trần gia thôn đó ?”

 

Thân thế của cũng gì là thể với ai, Lý Hân Nguyệt lập tức gật đầu:

 

“Cùng một công xã ạ, nhưng cùng một đại đội.”

 

“Cháu học hết cấp hai ?”

 

Lý Hân Nguyệt gật đầu:

 

“Vâng ạ, cấp hai cháu học hai năm, coi như là chính thức nghiệp ạ.”

 

“Ồ ồ ồ, , cũng coi như là học thức .”

 

Bác gái nhà họ Trần rạng rỡ:

 

“Rất nhiều phụ nữ từ nông thôn đến, chữ bẻ đôi cũng mấy chữ .”

 

“Cháu thế mà học hết cấp hai, thật hiếm , hiếm quá!”

 

Coi thường học sinh cấp hai kìa!

 

Những chẳng lẽ đều văn hóa ?

 

Quả nhiên tố chất, tu dưỡng và văn hóa mối quan hệ tất yếu với !

 

Thực , thời đại con gái thể học đến nghiệp cấp hai, ở nông thôn là cực kỳ ít.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-699.html.]

ở thành phố, lọt mắt xanh của một .

 

Lý Hân Nguyệt bộ hổ, nhỏ nhẹ đáp .

 

“Bác gái quá khen ạ!”

 

“Lúc đó ông ngoại cháu giám đốc ở xưởng đ-á, điều kiện gia đình cũng tạm nên cho cháu học thêm vài năm.”

 

“Nhà cháu năm liệt sĩ, nên tư tưởng của ông ngoại cháu tiến bộ.”

 

“Ông lãnh đạo bảo :

 

Phụ nữ thể gánh vác nửa bầu trời, con gái nên học nhiều như con trai.”

 

“Đọc sách nhiều mới nhiều kiến thức, tương lai mới thể cống hiến cho đất nước!”

 

Ch-ết tiệt!!!

 

Đứa cháu dâu còn là hậu duệ của liệt sĩ cách mạng chính gốc?

 

Bác gái há miệng:

 

“Chuyện đúng là đáng để tự hào!”

 

“Không sự hy sinh xương m-áu của các bậc tiền bối cách mạng thì cuộc sống hòa bình như ngày hôm nay của chúng ?”

 

“Minh Xuyên, cháu may mắn đấy, lấy một vợ như .”

 

Bất kể là khen thật lòng là giả vờ giả vịt, Trần Minh Xuyên đều quan tâm.

 

những tình thì qua , tình thì coi như quen .

 

“Bác gái đúng ạ, cháu quả thực là phúc.”

 

“Vợ cháu chỉ lai lịch trong sạch, mà từ năm ba tuổi theo bà ngoại học trung y.”

 

“Tay nghề châm cứu xoa bóp xuất thần nhập hóa, cứu mạng của ít .”

 

Châm cứu xoa bóp?

 

Nghe thấy mấy chữ , da mặt kìm mà giật giật:

 

“Cái thứ thật sự thể cứu mạng ?”

 

Quả nhiên là lớn lên ở nông thôn... biến một bác sĩ chân đất thành danh y thế giới!

 

Bất kể là chân thành giả ý, đều thốt lên những lời tán thưởng, hơn nữa còn tặng quà gặp mặt.

 

Đặc biệt là bao lì xì của ông nội và bà nội họ Trần, hề mỏng.

 

Sờ thử, cũng khá nhiều tờ mười tệ.

 

Bác gái và thím Năm cũng tặng bao lì xì như , mỗi một cái.

 

Bất kể là bao nhiêu, dù cũng là một tấm lòng.

 

Đây là lễ nhận , thể nhận.

 

Trần Minh Xuyên và Lý Hân Nguyệt dắt tay con trai, hết đến khác câu “cảm ơn”...

 

Lý Hân Nguyệt tự nhiên cũng mang theo quà.

 

Tặng hai cụ là hoàng tinh và thận chi bảo (tpcn bồi bổ).

 

Tặng những khác là xà phòng thủ công và dầu gội do chính cô .

 

“Mấy thứ nhỏ nhặt tự từ th-ảo d-ược, hy vọng chê.”

 

cũng chỉ là chút thành ý, đương nhiên để ý lắm.

 

Bác gái và thím Năm đều hì hì nhận lấy.

 

Nụ đó khiến lầm tưởng bọn họ thực sự vui mừng đến nhường nào.

 

Lý Hân Nguyệt càng để ý, khác hàng của cô!

 

Còn một thời gian nữa mới đến giờ ăn cơm, ông cụ Trần gọi con trai, cháu trai thư phòng hết, còn về phần bọn họ gì, Lý Hân Nguyệt bận tâm.

 

Bà cụ Trần và Tống Chi Nhã đều bếp.

 

Thím Năm cũng giúp một tay, Lý Hân Nguyệt cũng thích chuyện với bà bác gái , con trai thì đang xem tivi, thế là cô cũng theo.

 

Thấy cô , bà cụ Trần cô bằng ánh mắt tán thưởng:

 

“Tân Diệp, hôm nay cần cháu động tay .”

 

Lý Hân Nguyệt hì hì:

 

“Bà nội, cháu để học hỏi đấy ạ, tay nghề của bà giấu cho cháu học nhé.”

 

Chỉ một câu thôi mà nụ tràn ngập gương mặt bà cụ Trần:

 

“Được , hôm nay bà và cháu sẽ trổ tài cho cháu xem.”

 

 

Loading...