Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-02-24 04:56:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có lý, quá lý, ba thật sự là thông minh quá!”

 

Tam Hổ liên tục gật đầu:

 

“Anh ba, em đều theo hết."

 

“Đợi em kiếm tiền , em sẽ tìm mua một chiếc xe đạp, cứ cách vài ngày một chuyến."

 

“Ừm."

 

Cậu em họ tuy chân nhưng đầu óc thực sự khá.

 

Trần Minh Xuyên gật đầu:

 

“Xe đạp thể mua xe cũ, sẽ tìm kiếm cho em một chiếc xe cũ."

 

Xe cũ cũng mà!

 

Lần Tam Hổ vui đến mức sắp nhảy cẫng lên:

 

“Anh ba, quá!"

 

Trần Minh Xuyên , quá , mà là những năm qua gia đình bác cả chăm sóc vợ con .

 

Nếu thể báo đáp phần nào, khi rời cũng sẽ thấy yên lòng hơn.

 

“Ở đơn vị nhiều , xe cũ họ dùng nữa."

 

“Đến lúc đó trạm máy kéo xin ít dầu bôi trơn, sửa sang t.ử tế, cũng như thường thôi."

 

Lời dứt, Tam Hổ càng vui hơn, khuôn mặt đen nhẻm g-ầy gò của thanh niên bừng sáng rạng rỡ.

 

“Anh trai ơi, còn sửa xe đạp nữa ?

 

Anh thật sự quá lợi hại, quá lợi hại luôn!"

 

Thế mà gọi là lợi hại ?

 

Khóe miệng Trần Minh Xuyên khẽ nhếch lên:

 

“Anh đến cả từng con ốc vít xe ô tô, đại bác còn thuộc lòng, chẳng lẽ xử lý nổi một chiếc xe đạp?”

 

Tối hôm đó, một bữa no nê.

 

Món canh cá diếc nấu đậu phụ là do Trần Minh Xuyên nấu, khiến Vương Thúy Miêu một nữa kinh ngạc thốt nên lời...

 

là hai vợ chồng nhà cháu thật tầm thường, tầm thường chút nào!"

 

“Minh Xuyên, ngờ tay nghề của cháu như !"

 

Trần Minh Xuyên mỉm nhàn nhạt:

 

“Làm nhiều thì vị tự nhiên sẽ ngon thôi, ngày lúc đói quá, món cháu ăn nhiều nhất chính là cá!"

 

Nhắc đến chuyện ngày xưa, bác cả và bác gái trong lòng đều thấy buồn.

 

Những năm đó, nhà ai cũng đủ ăn.

 

hạng như cặp vợ chồng , trong thôn cũng chẳng mấy ai!

 

“Minh Xuyên, khổ tận cam lai."

 

“Hiện giờ cháu qua cơn khổ cực, cũng đừng nghĩ về quá khứ nữa."

 

“Cháu lớn , tự năng lực, bao giờ dựa sự bố thí thức ăn của khác nữa."

 

“Ông trời mắt cả, cháu sẽ ngày càng hơn thôi."

 

Trần Minh Xuyên gật đầu:

 

“Bác cả đúng ạ, sẽ ngày càng hơn, đều như cả."

 

!

 

Bác cả nghĩ thầm, khi giải phóng dù khó khăn đến cũng bằng khi giải phóng.

 

Nếu chính phủ bây giờ, e rằng họ sớm trở thành nô lệ cho bọn phát xít Nhật .

 

“Chúng đều là những phúc, sinh trong thời đại mới."

 

“Chỉ cần về phía , thứ sẽ lên thôi!"

 

Bác cả quả hổ danh là từng sách thánh hiền mấy năm.

 

Nếu vì thành phần gia đình lắm, bác đại đội trưởng cũng chẳng vấn đề gì.

 

Dưới ánh đèn, cả một bàn lớn húp canh cá, triển vọng tương lai.

 

ch-ết mà chỉ ngất thôi.

 

Phía vườn nhà bác cả một cái ao cá nhỏ, thực thể gọi là ao, chỉ là một cái hố nước.

 

Cái hố bình thường dùng để tích nước tưới rau, nó thông với ruộng đồng bên ngoài vườn rau nên nước chảy.

 

Tuy nhiên dù là ao cá hố nước thì cũng vặn để thả cá nuôi một chút.

 

Mấy đào bới cái hố nước đó một lúc, thoáng chốc nó rộng thêm một phần ba.

 

“Đợi ngày mai bắt thêm một ít nữa, em sẽ thành phố."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-74.html.]

Lý Hân Nguyệt gật đầu:

 

“Được, tiền thì dùng phiếu đổi, một phiếu một cân đổi lấy một bát."

 

“Về đây, em sẽ trả tiền cho ."

 

Tam Hổ lập tức nhảy dựng lên:

 

“Chị ba, chị gì thế?"

 

“Sau tiền em kiếm , chúng chia đôi."

 

“Nếu , em bắt cá nữa ."

 

Lý Hân Nguyệt mỉm :

 

“Cái thằng nhóc , cô đúng là lầm!”

 

Không kẻ tham lam!

 

“Vậy hai coi như chị chiếm hời, cần thế nữa."

 

Cổ họng Tam Hổ nghẹn .

 

Người chị ba dường như khác với chị ba đây.

 

Chị ai tráo đổi chứ?

 

Phi!

 

Cậu đang nghĩ cái gì thế?

 

—— Ai mà thèm tráo đổi chị ba chứ!

 

Một đáng thương như , ai tráo đổi gì?

 

Nếu ba về, chị còn chịu bao nhiêu uất ức nữa.

 

Có lẽ vốn dĩ chị ba chính là như thế !

 

“Vâng, em chị."

 

Sáng sớm hôm , Lý Hân Nguyệt thức dậy cũng muộn.

 

Đợi cô dậy thì Trần Minh Xuyên giặt xong quần áo và về .

 

“Cái đó... em tự giặt mà..."

 

Trần Minh Xuyên thản nhiên phơi quần áo:

 

“Không , ở quân đội tự giặt quần áo thôi."

 

“Bên nhà bác cả sắp cơm , ăn cơm xong lên xã một chuyến, em đồ gì mua ?"

 

Lý Hân Nguyệt lắc đầu:

 

“Không , em lên huyện một chuyến."

 

, Trần Minh Xuyên suýt nữa thì quên mất, phụ nữ hôm qua cái cao nhuộm tóc đó!

 

cũng thật sự chút bản lĩnh!

 

“Vậy lát nữa mượn một chiếc xe đạp, đèo em thị trấn, em xe khách ."

 

“Được!"

 

Hai đang chuyện mà hề phát hiện đang lén.

 

Đợi gia đình ba họ khỏi cửa, Lưu Tú Lan lập tức lẻn nhà.

 

“Mẹ, con nhỏ ngốc Lý Hân Nguyệt định lên huyện đấy."

 

Chương 58 Xe đạp cũng tai nạn

 

Lời dứt, mắt bà già nhà họ Trần sáng quắc lên:

 

“Khi nào?"

 

“Ăn cơm xong là ngay, chú ba sẽ đèo nó thị trấn, nó tự một ."

 

Bà Trần lúc liền trở nên kích động:

 

“Nhanh, lát nữa tìm báo ngay cho Thái Vân, là cơ hội đến ."

 

Lưu Tú Lan liên tục gật đầu:

 

“Vâng , con ngay đây."

 

Xe đạp là của nhà Bí thư, còn khá mới.

 

Thời xe đạp là cán bộ thì cũng là lương trong nhà.

 

Chiếc xe đạp nhà Bí thư Trương chính là phương tiện ông thường xuyên dùng để lên xã họp.

 

Người khác mượn khó.

 

Trần Minh Xuyên đến mượn thì vợ chồng Bí thư vô cùng nhiệt tình.

 

“Cứ dùng , cứ dùng , hai ngày họp hành gì cả, cứ dùng cho thoải mái."

 

 

Loading...