Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 748

Cập nhật lúc: 2026-02-24 10:03:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh yêu em, chỉ coi em là em gái, yên tâm , đây là em thành cho tình em của ."

 

Tình em cái rắm!

 

Tiêu Nam c.h.ử.i thề!

 

Ai cũng nghĩ mạnh mẽ, nhưng ai trong lòng sợ vứt bỏ đến nhường nào?

 

Hơn ba tuổi mất, lâu cha lấy vợ khác.

 

Cha gia đình mới, yêu thích, liền quên mất đứa con trai .

 

Trong ký ức, bao đêm dài đều trôi qua trong cô độc và sợ hãi, sự bất lực và bi thương khắc sâu trí não Tiêu Nam.

 

Cậu sợ, sợ vứt bỏ.

 

Nếu kết quả nhận vứt bỏ, thà rằng !

 

bây giờ, !

 

cần em thành !"

 

dám chấp nhận em là vì thấy xứng!"

 

lớn tuổi, từng kết hôn, giỏi ăn , tính tình cô độc."

 

“Trân Trân, luôn cho rằng em nên những điều hơn!"

 

“Một như xứng với em."

 

“Thế nhưng, nãy tin em xem mắt, thể nào khống chế bản nữa!"

 

sợ !

 

Sợ mất em, sợ em gả cho khác."

 

“Đừng xem mắt nữa ?"

 

“Nếu em thật sự bằng lòng gả cho , ngày mai chúng kết hôn luôn!"

 

“Em yên tâm, khi kết hôn, sẽ khiến em hạnh phúc như chị dâu !"

 

“Những gì Minh Xuyên , cũng !"

 

Mã Trân ngây !

 

Cũng chút dám tin:

 

“Anh Tiêu Nam, đang cầu hôn em ?"

 

Mặt Tiêu Nam nóng lên:

 

“Ừm, ?"

 

Chương 582 Anh kín đáo

 

“Oa" một tiếng, Mã Trân ôm lấy Tiêu Nam lớn:

 

“Oa oa oa... oa oa oa..."

 

“Anh Tiêu Nam, em đợi câu của khổ sở đến nhường nào ?"

 

Được khác ôm, hơn nữa còn là phụ nữ thích ôm, đây là đầu tiên trong đời Tiêu Nam.

 

Mới đầu, cứng đờ.

 

trong nháy mắt, lòng mềm nhũn!

 

Giơ tay , ôm c.h.ặ.t lòng, kìm mà dỗ dành...

 

“Xin em, đều tại dũng khí."

 

“Trân Trân đừng , sẽ thế nữa!"

 

đúng là một tên khốn vô dụng, em giận thì cứ đ-ánh vài cái."

 

“Oa oa oa..."

 

Mã Trân rống lên.

 

hết tất cả những tủi trong lòng, để chỉ còn hạnh phúc.

 

“Anh Tiêu Nam, trong lòng em chính là hảo nhất."

 

“Không gả cho , cho dù em gả gia đình đến , cả đời em cũng hạnh phúc."

 

“Cảm ơn chịu cưới em, cảm ơn ."

 

Mã Trân đến mức hụt , hốc mắt Tiêu Nam cũng ươn ướt, thật sự đúng là một tên khốn!

 

—— Người phụ nữ như thế trao cho , đây chính là sự ưu ái của ông trời dành cho !

 

Mãi đến khi Mã Trân đủ , Tiêu Nam mới lấy nước lau mặt cho cô.

 

“Được , đói chứ?

 

nấu cơm cho em ăn."

 

Mã Trân mắt đỏ lên:

 

“Anh thì nấu cơm gì chứ?

 

Để em cho."

 

Nghe lời , Tiêu Nam chút ngượng ngùng:

 

nấu thì , chỉ là nấu ngon thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-748.html.]

 

“Hay là nhóm lửa, em nấu nhé?"

 

“Vâng!"

 

Vì tức giận, Trần Minh Xuyên buổi trưa hề chợp mắt mà thẳng đến văn phòng.

 

Lý Hân Nguyệt tỏ vẻ bất lực với .

 

Dọn dẹp vệ sinh đơn giản một chút, cô chuẩn nghỉ ngơi một lát.

 

Ngay lúc Lý Hân Nguyệt chuẩn ngủ một lát thì Mã Trân chạy tới.

 

“Thế là thế nào?"

 

Mắt Mã Trân đỏ hoe...

 

“Chị Tân Diệp, Tiêu Nam cầu hôn em !"

 

Hả?

 

Vừa nãy chồng cô còn đang giận dỗi, trách Tiêu Nam hiểu phong tình, mà chỉ trong chốc lát cầu hôn ?

 

Cái Tiêu Nam , kín đáo thật đấy nhỉ?

 

Lý Hân Nguyệt há hốc mồm, khép !

 

“Em đồng ý ?"

 

Mã Trân mặt đầy thẹn thùng:

 

“Vâng, em đồng ý , chị bà mai ?"

 

“Anh chủ nhật sẽ đến nhà em dạm ngõ!"

 

Lý Hân Nguyệt:

 

“..."

 

—— Đây đúng là kiểu si tình mù quáng mà!

 

“Em cứ thế mà đồng ý luôn ?"

 

Mã Trân gật đầu mạnh:

 

“Vâng, đồng ý !"

 

Lý Hân Nguyệt sắp tức ch-ết !

 

“Em cũng giữ giá một chút chứ?

 

Ít nhất cũng để cầu hôn hai chứ!"

 

“Hả?"

 

Lần đến lượt Mã Trân ngây :

 

“Tại ạ?"

 

là hận sắt thành thép mà!

 

Lý Hân Nguyệt cuối cùng cũng hiểu tâm trạng của Trần Minh Xuyên:

 

“Ít nhất cũng khó một chút chứ?

 

Để em yêu khổ sở như , khó một chút ?"

 

“Thứ gì quá dễ dàng thì sẽ trân trọng, cái mà cũng hiểu!

 

Thật là!!!"

 

Làm khó Tiêu Nam?

 

Mã Trân dám?

 

“Không , tính tình của Tiêu Nam em dám mẩy."

 

“Tuy nhiên, đưa cái cho em."

 

Tay đưa , trong tay Mã Trân là một cuốn sổ tiết kiệm.

 

Lý Hân Nguyệt đón lấy một cái, lập tức trợn tròn mắt:

 

“Trời ạ, mà đem tất cả tiền tích cóp đưa hết cho em ?"

 

Mã Trân như một đứa ngốc:

 

“Anh Tiêu Nam , trong một phần là di sản để cho , một phần là tiền tích cóp của những năm qua."

 

“Số tiền đó đợt dùng để mua nhà, đổi phiếu , đây là phần còn dư ."

 

“Anh bảo em giữ lấy, mua gì thì mua."

 

, thể sẽ dùng một khoản tiền lớn để mua cái máy tính gì đó."

 

“Tạm thời cần dùng đến tiền, trong tay vẫn còn một ít tiền mặt, cái cứ giao cho em quản lý."

 

Có thể giao hết gia tài của cho đối phương, Lý Hân Nguyệt :

 

“Tiêu Nam yêu Mã Trân!”

 

Một đàn ông thể giao hết tiền bạc cho một phụ nữ, yêu thì là cái gì?

 

Nhân phẩm của Tiêu Nam, Lý Hân Nguyệt tin tưởng.

 

Mặc dù tính cách chút cứng nhắc, biến thông như Trần Minh Xuyên, nhưng một khi xác định thì sẽ là mãi mãi.

 

 

Loading...