Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 820

Cập nhật lúc: 2026-02-24 10:19:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đây là tấm lòng cưng vợ!”

 

Khâu Hồng Viện tức đến đau cả gan, cảm thấy đàn ông đúng là thương .

 

Tức khắc nổi đóa:

 

“Ông tưởng chỉ là một chiếc giường tre thôi ?"

 

“Trần chủ nhiệm ngày nào cũng giặt quần áo, dọn dẹp vệ sinh, chỉ cần rảnh là bếp nấu cơm, ông ?"

 

Dọn dẹp vệ sinh Tần Cẩm Hoa cũng thường xuyên , nhưng bếp núc thì ông thực sự !

 

Không ông , mà ông cảm thấy một đàn ông lớn xác mà giặt giũ nấu cơm...... thì trông “đàn bà" quá!

 

“Cậu đúng là một kẻ sợ vợ, ai mà thèm học theo chứ!"

 

mới học theo , chút khí phách nam nhi nào thì tính là đàn ông gì chứ!"

 

Người gì trời!

 

Khâu Hồng Viện tức đến thở hồng hộc:

 

“Trần chủ nhiệm khí phách nam nhi?

 

Vậy chắc ông hả?"

 

“Rõ ràng là tư tưởng trọng nam khinh nữ, còn khéo tìm lý do cho ."

 

“Trần chủ nhiệm rõ ràng là cưng vợ, giỏi bằng thì cứ thẳng , việc gì ?"

 

, bây giờ già , nhan sắc tàn phai , ông còn để tâm nữa chứ gì!"

 

“Nếu cũng trẻ trung xinh như Tiểu Lý, xem ông như !"

 

cũng chẳng oán trách nữa, ai bảo !"

 

Tần Cẩm Hoa:

 

“..."

 

—— Vợ nhà ông trong lòng thoải mái, đều là do thằng nhóc Trần Minh Xuyên gây hết!!!

 

—— Có cơ hội, nhất định dạy bảo một trận mới !

 

Chương 638 Không em với kẻ vô ơn

 

Thật là trùng hợp, sáng sớm hôm , khỏi cửa Tần Cẩm Hoa gặp Trần Minh Xuyên.

 

Vợ cả một đêm thèm chuyện với , tâm trạng của ông chẳng chút nào.

 

“Minh Xuyên, đợi với!"

 

Trần Minh Xuyên phía bước chậm :

 

“Có chuyện gì ?"

 

Tần Cẩm Hoa trợn mắt:

 

“Thuận đường cùng , bộ chuyện mới ?"

 

“Cái thằng nhóc , tâm nhãn thật là nhiều!"

 

Tâm nhãn nhiều?

 

Hì hì!

 

Cả sư đoàn ai mà vị Tần khoa trưởng đầu óc như cái sàng chứ?

 

—— Toàn là lỗ hổng (tâm nhãn)!

 

“Hừ!

 

còn lạ gì ông nữa?"

 

“Hễ nhổm m-ông lên là ông Quỷ Lục ngoài kiểu gì , chuyện gì?

 

Nói mau !"

 

Trần Minh Xuyên vẻ mặt khinh bỉ, Tần Cẩm Hoa thấy vui.

 

Chẳng trách là binh vương, khả năng quan sát đúng là giống ai!

 

Tần Cẩm Hoa bước nhanh hai bước, sấn tới gần:

 

“Anh em, cho góp ý một chút ?"

 

Trần Minh Xuyên trưng bộ mặt lạnh lùng nhận :

 

, ông càng lúc càng giống đàn bà thế?"

 

“Cứ lề mề cái gì, gì thì mau."

 

Tần Cẩm Hoa tức đến sắp hộc m-áu!

 

Cái thằng nhóc càng ngày càng ngông cuồng , dám giống đàn bà!

 

“Thằng nhóc !

 

Cậu ai giống đàn bà hả?"

 

“Nhìn , suốt ngày chỉ xoay quanh m-ông vợ, đừng tưởng dám ."

 

“Cậu thì đắc ý , dỗ dành vợ đến mức mùa xuân nở hoa, nhưng rơi cảnh trời đất oán hận đây ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-820.html.]

Trời đất oán hận?

 

Trần Minh Xuyên đen mặt :

 

lão Tần, vợ dỗ xong, còn mặt mũi trách khác ?"

 

thấy da mặt ông càng lúc càng dày đấy."

 

“Chắc ông thực sự già , chất lượng 'bài tập' cao, nên chị dâu mới trời đất oán hận đấy chứ."

 

thấy ông cán bộ chính trị lâu , suốt ngày chỉ múa rìu qua mắt thợ thôi."

 

Trần Minh Xuyên bồi thêm mấy câu, khiến Tần Cẩm Hoa tức đến ngất ngư!

 

“Được , giỏi, ?"

 

“Đừng nhăng cuội với nữa, em dâu dù đến mấy thì thấy cũng tiết chế chút, cẩn thận già yếu đấy, ha ha......"

 

Cậu già yếu?

 

Trần Minh Xuyên ưỡn ng-ực, vẻ mặt khinh bỉ:

 

“Ông tưởng giống ông chắc?"

 

“Yên tâm , hình của em đây còn mạnh hơn trâu sắt nhiều, giống như cái loại 'ngọn giáo sáp bạc' (mạnh ngoài yếu trong) như ông !"

 

Trâu sắt?

 

Tần Cẩm Hoa lập tức não bổ một loạt hình ảnh......

 

Ông thể thừa nhận, khắp cả sư đoàn A, thể chất của em đúng là ai bì kịp.

 

Chỉ là, Tần Cẩm Hoa vẫn phục:

 

“Rõ ràng là một kẻ sợ vợ (viêm khí quản - âm gần giống sợ vợ), cứ cao thượng như gì!"

 

“Anh em, chúng là đàn ông, bất kể lúc nào cũng vứt bỏ khí phách nam nhi!"

 

Viêm khí quản (Ông là kẻ sợ vợ)?

 

Trần Minh Xuyên đầu , ánh mắt trầm xuống......

 

“Ông ai là kẻ sợ vợ hả?"

 

Tần Cẩm Hoa chẳng khách sáo chút nào:

 

“Cậu chứ ai!

 

Ngoài còn ai nữa?"

 

“Cậu ngày nào cũng huấn luyện, mệt ?"

 

“Công việc của chúng hàng ngày đều xếp kín mít, đến thời gian thở cũng chẳng ."

 

“Cậu thì , về nhà còn giặt giũ nấu cơm, trâu ngựa."

 

“Cậu như thật là mất mặt đàn ông chúng , !"

 

còn , còn bưng cả nước rửa chân cho vợ nữa."

 

“Anh em, là binh vương, thể chút tiền đồ ?"

 

Cái gì?

 

Người bây giờ rảnh rỗi thế ?

 

là rỗi quá mà!

 

Không , lời mà truyền ngoài, vợ nhà chẳng sẽ bàn tán ch-ết ?

 

Lần ánh mắt Trần Minh Xuyên thực sự lạnh lẽo.

 

“Họ Tần , lời là ông hả?"

 

Tần Cẩm Hoa , cầu tiến, nghĩa khí cũng tệ,

 

với tư cách là phương Bắc, tư tưởng trọng nam khinh nữ điển hình!

 

Thấy Trần Minh Xuyên lạnh mặt, trong lòng lập tức chút sợ:

 

sai ?

 

Chẳng lẽ ?"

 

Trần Minh Xuyên hừ mạnh một tiếng:

 

“Ông sai!

 

Chỉ là loại như ông, đáng lẽ nên sống độc cả đời!"

 

“Để ông cưới vợ, sinh con, đúng là ông trời mù mắt !"

 

“Đàn ông về nhà chút việc nhà thì ?

 

Lấy cho vợ thau nước thì ?"

 

“Ông , cô ?"

 

“Lúc ông nhiệm vụ, cô ở nhà lo sợ hãi hùng, phụng dưỡng cha , nuôi dạy con cái."

 

“Lúc ông việc thể tâm ý việc, còn lúc cô việc còn ông sinh con đẻ cái, chăm sóc già, việc nhà!"

 

“Ông phụ nữ sinh một đứa con vất vả và đau đớn như thế nào ?"

 

 

Loading...