Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 834

Cập nhật lúc: 2026-02-24 10:20:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bác sĩ, cô đừng giận, đúng là mắt mà thấy núi Thái Sơn.”

 

Giận ?

 

Lý Hân Nguyệt mỉm :

 

“Tại giận?”

 

“Người cần giúp, vui mừng còn kịp nữa là.”

 

“Tiện thể hôm nay cũng mệt , nghỉ ngơi sớm một chút.”

 

Nói thật lòng, lúc nãy đó là một ca phẫu thuật, mà là một cuộc chạy đua với thần ch-ết.

 

Lương y như từ mẫu, để cứu vãn mạng sống trẻ tuổi, trong lúc tập trung cao độ, cô sử dụng đến ý niệm.

 

Liếc hai trợ lý một cái, Lý Hân Nguyệt tiếp:

 

“Sau thêm vài nhà bệnh nhân như thế , càng nhàn hạ!”

 

“Được , chuẩn ăn cơm thôi, buổi sáng thực sự mệt , buổi chiều ngủ một giấc cho .”

 

Đối với những nhà bệnh nhân quan , hai trợ lý nhỏ thật sự cạn lời hết sức.

 

Quan lớn đến , cũng đừng coi thường bác sĩ chứ, đặc biệt là thần y!

 

Lát nữa chắc chắn sẽ đến cầu xin cho mà xem!

 

Cầu cầu, Lý Hân Nguyệt chẳng thèm quan tâm.

 

Xót xa cho bệnh nhân là một chuyện, nhưng bà một đứa con dâu như , cũng là cái của bà !

 

Hơn nữa, Lý Hân Nguyệt nghi ngờ động cơ của nhà khi năm bảy lượt từ chối ch-ữa tr-ị.

 

Mười một giờ bốn mươi lăm , cô cầm lấy hộp cơm.

 

“Đi thôi, ăn cơm nào.”

 

Hai trợ lý thấy , lập tức cầm hộp cơm theo.

 

Lúc , tại cửa phòng phẫu thuật hai, Ngô Chính Nam đang trao đổi tình hình với Phó thị trưởng Ngụy mới chạy tới...

 

“Thể chất của bà cụ quá đặc thù, tình huống thể tiến hành phẫu thuật , chỉ thể điều trị bảo tồn thôi.”

 

Nếu điều trị bảo tồn mà hiệu quả, thì vội vàng đưa đến đây phẫu thuật .

 

Bệnh của bà cụ Ngụy mới phát tác, mà là bệnh cũ, chỉ là vì bà chịu phẫu thuật nên cứ kéo dài mãi.

 

Sáng hôm qua đau dữ dội nên mới đưa cấp cứu, phát hiện tình hình phiền phức, lúc mới quyết định hôm nay phẫu thuật.

 

Chỉ là ngờ xảy chuyện như .

 

Phó thị trưởng Ngụy tâm trạng nặng nề, ông nếu bệnh của điều trị triệt để, sẽ còn rắc rối hơn nhiều.

 

“Giáo sư Ngô, bây giờ còn cách nào khác ?”

 

Đối với bệnh nhân, Ngô Chính Nam luôn mềm lòng.

 

Ông thở hắt một :

 

“Cũng cách, cách thì một cách, hơn nữa còn là cách duy nhất hiện nay.”

 

Lời dứt, mắt Phó thị trưởng Ngụy sáng lên:

 

“Ông !

 

Cách gì?”

 

“Kim châm phong huyệt!

 

Trong Đông y phương pháp .”

 

Hả?

 

Phó thị trưởng Ngụy sốt sắng:

 

“Vậy thì dùng cách đó !

 

Chỉ cần thể giảm đau là .”

 

Ngô Chính Nam vẻ mặt xin :

 

“Theo , hiện nay bộ Cửu Cửu Kim Châm Pháp truyền từ cung đình , chỉ một .”

 

“Ai?

 

mời!”

 

Chương 649 Không phát uy thì coi là mèo bệnh

 

Đi mời?

 

Ngô Chính Nam Lưu Văn Tĩnh một cái mới :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-834.html.]

 

“Cô đến , nhưng vợ ông từ chối.”

 

“Hôm nay vốn dĩ sắp xếp để cô ca phẫu thuật , nhưng đồng chí Lưu để cô , cứ nhất quyết đòi lão Trịnh .”

 

“Lão Trịnh với bà nửa ngày trời, bảo y thuật của bác sĩ Lý giỏi, nhưng đồng chí Lưu chính là tin.”

 

“Thậm chí còn , nếu ông thì sẽ tìm ông.”

 

“Vừa bác sĩ Lý của chúng xong một ca phẫu thuật trọng thương, chủ nhiệm Trịnh đợi cô ngoài, mới mời cô giúp đỡ.”

 

mới đến cửa phòng phẫu thuật, đồng chí Lưu chặn , cho cô .”

 

Lời dứt, mặt Lưu Văn Tĩnh lập tức trắng bệch...

 

“Văn Tĩnh, chuyện ?”

 

Phó thị trưởng Ngụy tướng mạo bình thường, nhưng uy quyền nhỏ.

 

Nhà họ Ngụy ở thành phố G tuy so với các gia đình hạng nhất, nhưng cũng hậu đài, gia thế.

 

Ông cũng coi là một con hiếu thảo, vì hiện tại nhà họ Ngụy đang dựa các mối quan hệ của ông để chống đỡ, nên Phó thị trưởng Ngụy đối với mực tôn trọng.

 

Còn nhà họ Lưu, mới thực sự là tầng lớp công nhân.

 

Ông sa sầm mặt mũi, Lưu Văn Tĩnh chút sợ hãi.

 

Thậm chí, ngay cả lời cũng bắt đầu lắp bắp.

 

“Em... em... em , em thật sự ...”

 

Phó thị trưởng Ngụy bực bội vô cùng, vợ kết hôn hai mươi năm, ông còn lạ gì?

 

Liếc xéo Lưu Văn Tĩnh một cái đầy giận dữ, Phó thị trưởng Ngụy vẻ mặt đầy hối .

 

“Giáo sư Ngô, sẽ đích xin đồng chí đó, cầu xin sự tha thứ của cô .”

 

Ngô Chính Nam đồng hồ:

 

“Hôm nay thì , cô tan , để ngày .”

 

“Đồng chí Lý mỗi tuần chỉ việc nửa buổi các ngày thứ hai, tư, sáu tại bệnh viện chúng , những thời gian còn đến.”

 

Hả?

 

Cái ... cái ...

 

Lưu Văn Tĩnh xong:

 

“Giáo sư Ngô, bác sĩ ở bệnh viện của các ông cũng quá thong thả đấy?”

 

“Một tuần chỉ ba buổi rưỡi?

 

là đại chuyên gia gì ?”

 

Lời dứt, Phó thị trưởng Ngụy trừng mắt Lưu Văn Tĩnh:

 

“Bà ngậm miệng ?”

 

“Bệnh viện quy định của bệnh viện, bác sĩ lúc nào, liên quan gì đến bà?”

 

“Đồng chí Lưu Văn Tĩnh, giác ngộ tư tưởng của bà quá thấp !”

 

“Những việc bà ngày hôm nay, thực sự khiến tức giận!”

 

“Giáo sư Ngô, tuổi cao, cái đau bà thực sự chịu nổi.”

 

“Hơn nữa bệnh tình nghiêm trọng, thể kéo dài .”

 

“Ông xem, đích , liệu thể mời vị bác sĩ đến giúp một tay ?”

 

Ngô Chính Nam là sợ vị Phó thị trưởng Ngụy , mà là bệnh tình của bà cụ thực sự thể trì hoãn.

 

Thân là thầy thu-ốc, đương nhiên lấy việc cứu trọng trách của .

 

“Thế , đưa về phòng bệnh , chúng qua khu nội trú xem tiểu Lý còn ở đó .”

 

Phó thị trưởng Ngụy lập tức gật đầu:

 

“Được , phiền Giáo sư Ngô !”

 

Một nhóm vội vàng chạy đến khu nội trú, nhưng y tá trực bác sĩ Lý ăn cơm ở căng tin .

 

Thế là nhanh ch.óng chạy đến căng tin...

 

“Tiểu Lâm, bác sĩ Lý của các cô ?”

 

Ngô Chính Nam cùng đoàn thở hổn hển đến căng tin, nhưng phát hiện chỉ hai trợ lý nhỏ đang ăn cơm.

 

Lâm Tuyết thấy lãnh đạo đến, lập tức dậy.

 

“Phó viện trưởng Ngô, bác sĩ hôm nay thức ăn trong căng tin cô ăn, nên .”

 

 

Loading...