Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 888

Cập nhật lúc: 2026-02-24 10:37:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đỏ quá !”

 

“Đẹp quá mất!”

 

Bốn đứa nhỏ nhảy nhót reo hò, sự hưng phấn đó còn vượt qua cả buổi xem biểu diễn tối qua.

 

Bốn giờ sáng lôi dậy xem bình minh, Lý Hân Nguyệt thực sự buồn ngủ, nhưng lúc đây, nàng vẫn vẻ hùng vĩ của cảnh bình minh cho mê mẩn!

 

“Tiếc quá mất, giá mà mượn cái máy ảnh thì .”

 

Thời đại máy ảnh thực sự là một thứ hiếm , ở trong bộ đội, tuyệt đại đa những thứ , mà thậm chí còn từng thấy qua.

 

“Tiêu Nam một cái đấy, mang theo qua đây.”

 

E hèm…… nàng quên mất vị đại thiếu gia nhỉ?

 

Ngay khi Lý Hân Nguyệt cảm thấy nuối tiếc, Trần Minh Xuyên dường như thấu tâm tư của nàng:

 

“Đừng lo lắng, chụp ảnh sắp đến đây!”

 

Hả?

 

Cái nơi mà cũng dịch vụ chụp ảnh tận nơi ?

 

Đang chuyện thì từ xa hai chạy tới, chính là tiểu Trương và một chiến sĩ.

 

Trên cổ chiến sĩ đó đang treo một cái máy ảnh Hải Âu.

 

“Chào thủ trưởng!

 

Chào chị dâu!”

 

“Đừng khách sáo.”

 

Trần Minh Xuyên sắc mặt nhàn nhạt.

 

Sau đó mặt vợ nhà .

 

“Đây là tiểu Cao ở khoa tuyên truyền của sư đoàn, lát nữa nhờ chụp cho chúng mấy kiểu!”

 

Oa!

 

Lý Hân Nguyệt trong lòng thầm tán thưởng một tiếng:

 

“Người đàn ông thật là tuyệt vời!”

 

“Tiểu Cao, cảm ơn nhé!”

 

Chương 691 Đại đội trưởng Tô nuôi một con lợn, một con lừa

 

Tiểu Cao dáng cao cao g-ầy g-ầy.

 

Cậu đeo một cặp kính gọng đen, cao gần một mét tám, là một trai khôi ngô.

 

Lý Hân Nguyệt cảm ơn một cái, mặt đỏ bừng:

 

“Chị dâu khách sáo quá ạ, lát nữa chúng chụp nhiều thêm mấy kiểu để kỷ niệm!”

 

Mấy đứa nhỏ thấy còn chụp ảnh, thế là phấn khích hẳn lên, lập tức đủ loại tư thế đều lôi ……

 

Tiểu Cao cũng phối hợp, họ tạo dáng gì thì chụp dáng đó.

 

“Tạch tạch tạch”

 

Màn trập vang lên vui vẻ.

 

Lý Hân Nguyệt chút tự nhiên cho lắm:

 

“Chồng ơi, chụp nhiều quá liệu ?”

 

Trần Minh Xuyên lén nắm tay nàng :

 

“Không , cứ chụp hết cuộn phim .”

 

“Anh sẽ bảo tiểu Cao mua một cuộn phim khác bù , chụp xong , em mang về tiệm ảnh tự rửa.”

 

Nghe thấy , Lý Hân Nguyệt yên tâm hẳn.

 

“Chồng ơi, chúng chụp thêm mấy tấm ảnh chung .”

 

Trần Minh Xuyên vô cùng sẵn lòng:

 

“Đến lúc đó rửa to một chút, treo lên.”

 

Người đàn ông thật là thích khoe khoang, cái gì cũng thích treo lên!

 

Nếu mà sinh ở hậu thế, vòng bạn bè WeChat của chắc chắn ngày nào cũng đăng ba mươi bài, trở thành nhất cuồng khoe vợ luôn!

 

Tuy nhiên, Lý Hân Nguyệt phát hiện rằng nàng thích đàn ông như thế .

 

Chụp xong một cuộn phim, mặt trời lên cao , thu quân về nhà.

 

Bọn trẻ quá hưng phấn, giá như thể chơi thêm mấy ngày nữa thì mấy.

 

Trần Minh Xuyên tâm động:

 

“Vợ , là ở thêm mấy ngày nữa?

 

Đến lúc đó bảo tiểu Trương đưa về.”

 

Thực đến đây, tuy vi phạm kỷ luật, nhưng một cách nghiêm túc thì bộ đội cũng chủ trương chuyện .

 

Nếu nhà theo quân đều kéo đến đây, thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc huấn luyện của bộ đội.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-888.html.]

Lý Hân Nguyệt ảnh hưởng đến công việc của Trần Minh Xuyên, cũng xì xào bàn tán.

 

“Không ạ, bên bệnh viện sẽ đấy, thể cho thầy giáo khó xử .”

 

Được !

 

Trần Minh Xuyên xoa xoa mũi, thời gian huấn luyện dài nhưng nhiệm vụ huấn luyện nặng nề, tiếp theo sẽ rảnh rỗi .

 

Thời gian trôi qua một nửa, sắp sửa tiến hành kiểm tra đ-ánh giá huấn luyện biển .

 

Kiểm tra xong còn tổ chức một đợt bơi vũ trang vượt biển nữa.

 

Được , nếu như thì cứ để họ về .

 

Trở về căn nhà nông thuê, bữa sáng chuẩn sẵn ở trong bếp, là món canh xương cá nấu kỹ, còn mì thủ công.

 

Buổi trưa , ăn sáng xong, Trần Minh Xuyên chuẩn dẫn bọn trẻ chơi ở bãi đ-á ngầm.

 

Vừa mới định khỏi cửa thì Tô Mạt Mạt đến.

 

“Chào !

 

là Tô Mạt Mạt, hôm nay chơi thế ạ?”

 

Lý Phương Phương tuổi còn nhỏ:

 

“Hôm nay chúng cháu xem đ-á lớn ạ!”

 

Xem đ-á lớn ?

 

Tô Mạt Mạt , trong lòng thầm vui mừng:

 

“Đ-á lớn chẳng chỉ một nơi là nhiều nhất ?”

 

—— tốn chút công sức nào mà thông tin !

 

“Thế ?

 

Chỗ chúng đ-á lớn chỉ một nơi là nhiều thôi, cần dẫn .”

 

Lý Bình Bình tuổi lớn hơn một chút, tính cảnh giác cũng cao hơn:

 

“Không cần ạ, chúng cháu với cô cũng quen , mắc mớ gì nhờ cô dẫn đường chứ?”

 

“Phương Phương, lấy mũ , sắp xuất phát .”

 

“Vâng ạ.”

 

Tô Mạt Mạt cũng chẳng thèm để ý đến hai chị em nữa, khi thấy tin , lập tức chạy phăng phăng về nhà……

 

“Anh ơi, ơi!”

 

Tô Mộc Lâm từ trong nhà :

 

“Làm thế?

 

Sao mà hấp tấp thế , chuyện gì ?”

 

Tô Mạt Mạt lập tức quanh trong ngoài nhà một lượt, đó hạ thấp giọng:

 

“Anh ơi, hôm nay họ định đến phía bên chơi đấy.”

 

Tô Mộc Lâm , mắt sáng rực lên:

 

“Thật là nhanh thế thuyết phục họ ?”

 

Tô Mạt Mạt thật:

 

“Vâng, họ đang tìm chỗ chơi, em liền giới thiệu chỗ đó, lát nữa mau qua đó .”

 

Tô Mộc Lâm phấn khích vô cùng:

 

“Được, , ngay đây!”

 

, cái thu-ốc đó của mày, đưa cho một ít, lấy cái bánh màn thầu mang !”

 

“Vâng ạ.”

 

Không đến hai em nhà , đến Trần Minh Xuyên dẫn theo vợ nhà và mấy đứa trẻ khỏi cửa, đến bờ biển bảo lên xuồng cao su.

 

Lũ trẻ bao giờ xuồng cao su, thế là phấn khích vô cùng, bò lên múa tay múa chân lung tung……

 

“Ngoan ngoãn chút nào!

 

Lát nữa mà ngã xuống thì ai vớt lên đấy!”

 

Trần Minh Xuyên quát một tiếng, lũ trẻ lập tức ngoan ngoãn im thin thít.

 

Lý Hân Nguyệt vội vàng bảo cho vững, mới chuẩn xuống, Trần Minh Xuyên mặt :

 

“Ngồi xuống bên cạnh .”

 

“……”

 

—— Cái đàn ông , cần mật thế cơ chứ?

 

nhất quyết yêu cầu, Lý Hân Nguyệt chỉ thể sát cạnh Trần Minh Xuyên:

 

“Đi thế ?”

 

“Đi theo !”

 

Xuồng cao su khởi động, lao vun v.út về phía biển sâu.

 

Mà lúc , hai em Tô Mộc Lâm và Tô Mạt Mạt chạy bộ đến đống đ-á ngầm lớn, hai tìm một vị trí nấp đó……

 

Loading...