Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 957

Cập nhật lúc: 2026-02-24 10:44:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hộp mật mã?”

 

Lý Hân Nguyệt tò mò, đóng cửa sổ, kéo rèm , đặt chiếc hộp lên bàn...

 

Chiếc hộp lớn, dài ba mươi, rộng hai mươi, cao mười lăm phân.

 

nặng.

 

Màu trắng bạc.

 

Không sắt, cũng bằng da.

 

Trần Minh Xuyên đây là vật liệu gì , nhưng Lý Hân Nguyệt thì :

 

“Đây là một loại hợp kim, vô cùng kiên cố.”

 

, d.a.o cắt đứt, b.úa đ-ập vỡ, lửa đốt tan.

 

“Vậy ?”

 

Lý Hân Nguyệt nghĩ ngợi, đó bảo Trần Minh Xuyên áp tai chiếc hộp lắng thật kỹ.

 

“Có tiếng động gì ?”

 

Trần Minh Xuyên lắc đầu:

 

“Nghe , dường như đựng đầy.”

 

“Có tiếng máy móc ?”

 

Trần Minh Xuyên lập tức đáp:

 

“Cái đó chắc chắn là , kiểm tra kỹ , b.o.m hẹn giờ.”

 

Được , đây đúng là nhân viên chuyên nghiệp.

 

Lý Hân Nguyệt thật sự chút lo lắng đối với những thứ rõ lai lịch !

 

Bảo Trần Minh Xuyên phòng kho lấy một ít bột bụi y tế đặc biệt , đó cô rắc vặn...

 

Một tiếng “tạch” vang lên, mở !

 

“Vợ ơi, em giỏi quá!”

 

Đối diện với lời khen ngợi của Trần Minh Xuyên, Lý Hân Nguyệt lọt tai.

 

Bởi vì cô đồ vật bên trong chiếc hộp cho kinh ngạc!

 

—— Từng xấp tiền của nước M đẽ, một lượng nhỏ những thỏi vàng ròng.

 

Trần Minh Xuyên cũng kinh ngạc:

 

“Đây là tiền của nước M!

 

Đây chắc là do bọn A Hổ để .”

 

“Bọn chúng quả nhiên là đặc vụ lớn, đây chắc chắn là kinh phí hoạt động của chúng.”

 

Cái còn hỏi ?

 

Đếm thử, một xấp là một vạn đô la Mỹ.

 

Tổng cộng hai mươi xấp.

 

Vàng ròng cũng hai mươi thỏi, một thỏi ít nhất cũng ba trăm gam.

 

Xem bọn A Hổ quả nhiên là định vượt biên nước ngoài, những thứ hiện giờ chỉ ở nước ngoài mới dùng .

 

Chỉ là chúng may mắn nên bắt .

 

Nhiều tiền quá .

 

Ngay cả Lý Hân Nguyệt cũng thấy thèm.

 

“Anh định xử lý nó thế nào?”

 

Trần Minh Xuyên lắc đầu:

 

“Chưa từng nghĩ tới, lúc đó chỉ là xác định b.o.m thứ nguy hiểm gì nên mới mang về.”

 

“Có ai khác ?”

 

Trần Minh Xuyên tiếp tục lắc đầu:

 

“Không .”

 

Lý Hân Nguyệt nghĩ một lúc:

 

“Hay là nộp lên nhé?”

 

Chương 744 Thi đại học

 

Trần Minh Xuyên thật sự từng nghĩ tới chuyện đó.

 

Chút đồ đối với bọn họ thì nhiều.

 

đối với cả quốc gia thì thật sự chỉ là một hạt cát trong sa mạc.

 

Hơn nữa tình hình hiện tại, cho dù nộp lên thì e rằng cũng quốc khố!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-957.html.]

 

Thay vì rơi túi khác, thà giữ để việc lớn còn hơn.

 

“Anh giữ nó , chẳng em mấy năm nữa thể kinh doanh, mở xưởng ?”

 

“Số tiền dùng vốn cho em mở xưởng, đợi xưởng xây xong sẽ chuyên sắp xếp việc cho những thương binh xuất ngũ, em thấy thế nào?”

 

Người cứng nhắc.

 

Cũng tham lam.

 

Tương lai còn hai trận chiến lớn nữa, sẽ còn nhiều quân nhân thương.

 

quốc gia hiện tại vẫn đủ khả năng để lo cho họ cả đời.

 

Cô cũng thể lo cho tất cả bọn họ.

 

Càng thể lo cho họ cả đời.

 

thể lựa chọn giúp đỡ những thật sự khó khăn...

 

Không chính phủ giúp đỡ.

 

Chỉ là quy củ của chính phủ quá nhiều, thủ tục quá rườm rà.

 

Lý Hân Nguyệt hít một thật sâu:

 

“Em hứa!

 

Hứa sẽ tham một xu nào, nhất định sẽ thành tâm nguyện của !”

 

Trách nhiệm lớn.

 

Trong lòng Trần Minh Xuyên hiểu rõ.

 

bản thật sự bản lĩnh , chỉ thể cầu cứu vợ thôi.

 

Biết bao nhiêu chiến hữu khi thương trở về quê hương, chỉ dựa một chút tiền trợ cấp thương tật mà sống khổ cực.

 

Còn nhiều chiến hữu vì tàn tật, tiền bạc nhiều nên ngay cả vợ cũng lấy nổi.

 

Đi lính mười mấy năm, điều Trần Minh Xuyên buông bỏ nhất chính là những chiến hữu thương đó.

 

Những phần lớn đều là lính nghĩa vụ đến từ nông thôn, khi giải ngũ chỉ thể về nông thôn.

 

Chút tiền đó của họ thật sự dễ sống.

 

Mỗi thấy họ, tim đều đau.

 

Trước đây, lương của luôn dành một phần để dán tiếp cho bọn họ.

 

vẫn chỉ là muối bỏ bể, chăm sóc cũng hạn.

 

“Vợ ơi, cảm ơn em.”

 

Cảm ơn gì chứ?

 

Họ đều là những đóng góp cho quốc gia, hiện giờ quốc gia đang khó khăn mà.

 

năng lực và kỹ thuật , chỉ đợi chính sách của quốc gia thôi.

 

Cuối tháng mười hai năm , hội nghị quan trọng về cải cách mở cửa của quốc gia sẽ tổ chức.

 

Năm đó, Thâm Quyến sẽ trở thành thành phố thí điểm mở cửa đối ngoại.

 

Quốc gia sẽ ngày càng mạnh lên.

 

Cô là vợ quân nhân, thể giúp quốc gia giải quyết một chút khó khăn là điều nên .

 

“Chồng ơi, ngủ thôi, một ngày một đêm ngủ đấy.”

 

Một ngày một đêm thì là gì?

 

Ba ngày ba đêm ngủ Trần Minh Xuyên cũng từng trải qua bao nhiêu .

 

Tuy nhiên ngủ nghỉ là điều kiện hàng đầu để bảo đảm sức khỏe, ngủ thật , sống thật lâu để ở bên vợ.

 

Ngăn bí mật trong phòng kho xong từ sớm, hai vợ chồng cất chiếc hộp trong, đó quyết định tạm thời quên nó .

 

Thoắt cái đến tháng mười hai, hôm nay là ngày mùng bốn là ngày nghỉ.

 

Lớp bổ trợ đến hôm nay là kết thúc, mấy vị giáo viên đều đến.

 

Chính ủy Chu chuyện với thể học viên, đó để giáo viên phát biểu, cuối cùng là Lý Hân Nguyệt phát biểu...

 

“Tối qua mơ một giấc mơ, mơ thấy tất cả các bạn đều trượt đại học!”

 

Lời dứt, sắc mặt lập tức trắng bệch...

 

“Tuy nhiên dân gian lời đồn:

 

Những chuyện trong mơ trái ngược với thực tế!”

 

“Cho nên tin rằng các bạn nhất định sẽ giành thắng lợi vang dội!”

 

“Đợi đến ngày các bạn đều nhận giấy báo trúng tuyển, chúng hẹn gặp tại đây tổ chức một buổi tiệc nhé!”

 

“Bộp bộp bộp”

 

 

Loading...