Quân Hôn Ngọt Ngào: Mỹ Nhân Tâm Lý Được Sủng Lên Tận Trời - Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-04-26 07:35:36
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Để gia đình và quốc gia lo lắng, thực sự là nên.”

 

“Vâng, em .”

 

Hứa Thanh Lạc buồn , đó gật đầu với Thẩm lão gia t.ử.

 

Thẩm lão gia t.ử mỉm gật đầu với cô, đó dặn dò cảnh vệ viên đưa cô về nhà họ Chu an .

 

Trở về đại viện, Hứa Thanh Lạc đến nhà ông bà nội Hứa .

 

Ông nội Hứa kết thúc việc điều trị, bảo cô cùng thư phòng.

 

“Cháu xuất sư đấy.”

 

Trong mắt ông nội Hứa đầy vẻ an ủi cô, Hứa Thanh Lạc tự nhiên sẽ vơ hết công lao về .

 

“Đều là nhờ ông nội dạy ạ.”

 

Ông nội Hứa thấy lời của cô quả nhiên rộ lên, ông chính là thích cháu gái khen ngợi .

 

Cháu gái khen ngợi , tối nay ông thể ăn tận ba bát cơm!

 

“Đó là đương nhiên , là ông nội của cháu mà!”

 

Ông nội Hứa ngạo kiều hất cằm, dáng vẻ ngạo kiều của ông nội Hứa và Hứa Thanh Lạc giống hệt .

 

Không cần cũng tính cách của Hứa Thanh Lạc là giống ai .

 

“Ông nội của con là giỏi nhất thiên hạ luôn.”

 

Hứa Thanh Lạc tiến lên ôm cánh tay ông nội Hứa ngừng nũng, ngừng khen ngợi ông.

 

Tiếng của ông nội Hứa vang khắp cả nhà họ Hứa, bà nội Hứa ở sân thấy thì bất lực lắc đầu.

 

Lão già ........ chắc chắn cháu gái dỗ cho sướng rơn .

 

Bà nội Hứa đang trêu chọc con chim nhỏ trong l.ồ.ng, miệng còn ngừng lẩm bẩm chê bai ông nội Hứa.

 

Con chim nhỏ xong kêu “chích chích chích", dường như cũng đang phụ họa theo lời của bà nội Hứa.

 

“Bà già , đang .”

 

Ông nội Hứa xuống lầu thấy bà vợ nhà đang với con chim nhỏ.

 

Thế là ông hài lòng mà oán trách với Hứa Thanh Lạc một câu.

 

Hứa Thanh Lạc cúi đầu gì, mỗi ông bà nội cãi cô giúp ai cũng xong, gì mới là thực tế nhất.

 

“Nói ông thì ?”

 

“Còn nữa hả?”

 

Bà nội Hứa hậm hực bước từng bước nhỏ , miệng chất vấn ông nội Hứa,

 

Ông nội Hứa thấy dáng vẻ bà vợ nhà định tính sổ với thì vội vàng ngậm miệng ,

 

cũng .”

 

Ông nội Hứa yếu ớt phản bác một câu, bà nội Hứa hừ lạnh một tiếng.

 

Ông nội Hứa gì nữa, bà nội Hứa lúc mới tha cho ông.

 

Bà nội Hứa lười để ý đến ông, tới nắm lấy tay Hứa Thanh Lạc ghế sofa xuống, đó bật chế độ khen ngợi ngớt.

 

“Cháu gái của bà giỏi quá, bà xem ai còn dám coi thường cháu nữa.”

 

Hứa Thanh Lạc thành việc điều trị cho cháu trai nhỏ nhà họ Thẩm, hơn nữa kết quả điều trị vô cùng .

 

Không cần bao nhiêu ngày nữa sẽ nhận tin tức.

 

Qua điều trị , Hứa Thanh Lạc ở đại viện sẽ còn ai dễ dàng coi thường nữa.

 

Mà ý định ban đầu của ông nội Hứa khi để cô trị liệu tâm lý cho Thẩm Thời Dục chính là như .

 

Lần ông bà nội Hứa thể yên tâm, cháu gái sẽ bao giờ coi thường nữa.

 

Những lời đồn thổi lúc cháu gái là trèo cao nhà họ Chu cũng thể đ.á.n.h tan.

 

Hứa Thanh Lạc cũng tâm ý của ông bà nội , đối với lời đồn thổi bản cô thì để tâm.

 

với tư cách là trưởng bối trong nhà, ông bà nội Hứa khó tránh khỏi sẽ đau lòng cho cô.

 

“Bà nội, con hai là thương con nhất mà.”

 

Hứa Thanh Lạc ôm cánh tay bà nội Hứa nũng, bà nội Hứa cô với ánh mắt đầy hiền từ.

 

Đưa tay xoa đầu cô, giọng điệu cưng chiều.

 

“Tất nhiên là thương cháu , cháu là cục cưng của bà và ông nội cháu mà.”

 

Ông bà nội Hứa cố nhiên cũng thương yêu những đứa cháu trai khác trong nhà.

 

Hứa Thanh Lạc là lớn lên bên cạnh hai cụ, tình cảm tự nhiên chút khác biệt.

 

“Chỉ cần cháu sống , bà và ông nội cháu đều vui .”

 

Hứa Thanh Lạc vui vẻ hôn một cái lên má bà nội Hứa.

 

Bà nội Hứa ngoài miệng thì chê bai nước miếng của cô, nhưng đôi mắt thì đến nỗi híp cả .

 

“Bà nội, con ăn món cá kho tộ bà ạ.”

 

“Cái đồ ham ăn nhà cháu!”

 

Bà nội Hứa lườm cô một cái đưa tay gõ nhẹ trán cô, nhưng vẫn dậy bếp món cá kho tộ cho cô ăn.

 

Hứa Thanh Lạc dài sofa chút hình tượng chờ cơm.

 

Ông nội Hứa dáng vẻ chút hình tượng của cô thì bất lực lắc đầu, đó ngoài dạo mát.

 

Ông nội Hứa đến gốc cây thấy ông nội Chu, thuận tiện một tiếng về việc Hứa Thanh Lạc về ăn cơm.

 

“Vậy cũng sang nhà ông ăn cơm luôn.”

 

Ông nội Chu xong cũng góp vui sang nhà họ Hứa ăn cơm, ông nội Hứa đảo mắt, trực tiếp lên tiếng từ chối.

 

“Không hoan nghênh.”

 

“Hì~ chúng là thông gia mà!”

 

Ông nội Chu da mặt dày, mặc kệ ông nội Hứa từ chối thế nào, ông vẫn về nhà dắt theo bà nội Chu đến nhà họ Hứa ăn chực, thuận tiện còn với Chu một tiếng.

 

Ông nội Hứa đuổi cũng , mắng cũng , chỉ thể bảo bà nội Hứa nấu thêm ít cơm canh.

 

Hứa Thanh Lạc đang lười biếng sofa, thấy ông bà nội Chu lúc mới dậy.

 

Ông bà nội Chu thấy dáng vẻ của cô cũng gì.

 

“Ông bà nội ạ.”

 

Hứa Thanh Lạc chào hỏi hai vị trưởng bối, ông nội Chu gật đầu, đó nghĩ đến chuyện gì đó một câu.

 

“Cháu cần nể mặt bọn , cứ thế nào thì thế .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-my-nhan-tam-ly-duoc-sung-len-tan-troi/chuong-50.html.]

 

Bà nội Chu ở bên cạnh gật đầu phụ họa, họ yêu cầu Hứa Thanh Lạc điều gì, cô cứ là chính .

 

Hứa Thanh Lạc thấy lời của ông nội Chu thì mỉm gật đầu.

 

Nếu ông bà nội Chu như , khách sáo nữa.

 

Hứa Thanh Lạc chút kiêng dè xuống, bà nội Hứa xong món cá kho tộ phòng khách.

 

Những món ăn còn giao cho giúp việc trong nhà phụ trách.

 

Bốn vị trưởng bối ở phòng khách trò chuyện, những chủ đề trò chuyện đều khá thâm sâu.

 

Hứa Thanh Lạc tuy hiểu, nhưng cô mấy hứng thú.

 

Bốn vị trưởng bối trò chuyện vui vẻ, Hứa Thanh Lạc buồn chán cầm lấy cuốn sách tâm lý học bàn .

 

Thỉnh thoảng bốn vị trưởng bối sẽ hỏi cô về quá trình điều trị cho Thẩm Thời Dục và thái độ của nhà họ Thẩm.

 

Hứa Thanh Lạc thành thật kể lời của Thẩm lão gia t.ử và thù lao mà ba Thẩm đưa.

 

Ông nội Chu xong giọng điệu chút vui.

 

“Cháu dâu nhà họ Chu tự nhà họ Chu che chở.”

 

“Ta cũng ch-ết .”

 

Ông nội Chu , nhưng trong mắt đầy vẻ hài lòng.

 

thái độ của Thẩm lão gia t.ử, nghi ngờ gì thể đóng một vai trò quan trọng đối với tiền đồ của Hứa Thanh Lạc.

 

“Ch-ết cái gì mà ch-ết.”

 

Bà nội Chu hài lòng lườm ông nội Chu một cái, ông nội Chu điều ngậm miệng .

 

Ông chỉ thôi, bà già nhà nổi giận chứ?

 

Hứa Thanh Lạc buồn ông bà nội Chu, bốn vị trưởng bối ai nấy đều giống như trẻ con .

 

ai nấy đều là những sợ vợ, hèn gì ông nội Hứa và ông nội Chu thể chơi chung với .

 

Hứa Thanh Lạc bồi bốn vị trưởng bối ăn cơm, ăn cơm xong bồi bốn vị trưởng bối tản bộ tiêu thực, lúc mới trở về nhà.

 

Chu Duật Hành mới gọi điện thoại về, ba Hứa cũng gọi điện thoại đến nhà họ Chu.

 

Chỉ tiếc là Hứa Thanh Lạc ăn cơm ở nhà họ Hứa nên nhận điện thoại.

 

Hứa Thanh Lạc lượt gọi điện cho ba Hứa và Chu Duật Hành.

 

Ba Hứa quan tâm đến tình hình gần đây của cô, chuyện đều thì mới yên tâm.

 

Mà Chu Duật Hành thì đang dặn dò cô về chuyện nhà mới, chủ yếu là báo cáo tình hình gần đây của cho Hứa Thanh Lạc.

 

Chu Duật Hành nhận bưu kiện Hứa Thanh Lạc gửi tới.

 

“Quần áo vặn.”

 

“Vậy thì .”

 

Chu Duật Hành trò chuyện với cô vài câu chuyện thường ngày, đó đem dự định tiếp theo của với cô một chút.

 

Chu Duật Hành sắp nhiệm vụ , nhiệm vụ xong trở về sẽ về Thủ đô đón tết.

 

“Đi nhiệm vụ ?”

 

Ba Chu ở bên cạnh thấy lời của Hứa Thanh Lạc cũng vểnh tai lên .

 

Chu Duật Hành ở đầu dây bên đáp một tiếng.

 

“Ừm, chắc hai tháng.”

 

“Làm xong nhiệm vụ sẽ nghỉ phép về Thủ đô.”

 

Hứa Thanh Lạc gì.

 

Đây là đầu tiên kể từ khi cô và Chu Duật Hành kết hôn, cô đối mặt với việc Chu Duật Hành nhiệm vụ.

 

Nói cô lo lắng là dối.

 

Hứa Thanh Lạc suy nghĩ suy nghĩ , cuối cùng chỉ một câu.

 

“Phải chú ý an nhé, em chờ về.”

 

Chu Duật Hành thấy cô gái nhỏ chờ về thì nhịp tim lỡ mất một nhịp.

 

Nếu là đây nhiệm vụ sẽ bất kỳ sự cố kỵ nào, chỉ cần dốc hết sức mà .

 

Cùng lắm là ch-ết thôi.

 

Ba Chu đều là những giác ngộ cao nhất, mặc dù sẽ đau lòng đau khổ, nhưng sẽ thấu hiểu và tôn trọng lựa chọn của .

 

bây giờ sự vướng bận, liền nỡ ch-ết sớm như nữa.

 

Anh cùng Hứa Thanh Lạc bạc đầu giai lão.

 

“Được.”

 

Hai lời nào, Chu Duật Hành sự lo lắng của cô, Hứa Thanh Lạc cũng sự bất lực của .

 

Cho dù lời nào, nhưng trong lòng đều mặc định thấu hiểu cho .

 

“Đã đến giờ .”

 

Chu Duật Hành phá vỡ sự im lặng, thời gian gọi điện của hết.

 

Hứa Thanh Lạc khẽ “ừm" một tiếng, Chu Duật Hành cảm nhận tâm trạng cô .

 

“Tự chăm sóc bản cho , đợi về.”

 

Chu Duật Hành lo lắng điều gì, chủ yếu là lo lắng cô tuổi còn nhỏ tự chăm sóc cho bản .

 

Hứa Thanh Lạc thấy lời của thì trong lòng cũng thêm một phần ngọt ngào bớt một tia lo lắng.

 

“Vâng, cứ yên tâm .”

 

“Phía ba cũng yên tâm nhé.”

 

Chu Duật Hành đáp một tiếng, đó bảo Hứa Thanh Lạc cúp máy.

 

Hứa Thanh Lạc phê bình, dứt khoát nhanh nhẹn cúp điện thoại luôn.

 

Chu Duật Hành:

 

“.......”

 

Vợ , dứt khoát quá đấy.

 

Sau khi cúp điện thoại, ba Chu cũng hỏi thăm một chút tình hình của Chu Duật Hành.

 

Chủ yếu là Chu Duật Hành sắp nhiệm vụ , trong lòng họ cũng lo lắng.

 

“Tiểu Hành sắp nhiệm vụ ?”

 

“Vâng ạ, nhiệm vụ hai tháng, đó sẽ nghỉ phép về đón tết ạ.”

Loading...