Lục Ứng Tranh bình tĩnh đáp:
“Biết ạ.”
Du Hướng Vãn thể tin nổi, trợn trừng mắt sang.
【Lục Ứng Tranh mà bế trẻ con ư?!】
【Không thể nào!】
Lục Ứng Tranh chứng minh bản bằng hành động.
Anh chẳng cần chị dâu chỉ điểm, động tác thuần thục đón lấy đứa trẻ, còn dư sức để vỗ về nó.
Du Hướng Vãn thì chẳng dám cử động như .
Tiếp theo, Lục Ứng Tranh còn phô diễn thêm một loạt kỹ năng.
Anh thể nhận đứa bé tiểu !
Chị dâu :
“Không thể nào?
Vừa mới tã xong mà.”
Lục Ứng Tranh kiên trì:
“Chị xem thử ạ.”
Kết quả mở xem, đúng là tiểu thật.
Đến cả chị dâu cũng thốt lên kinh ngạc:
“Tiểu Lục, khá lắm!
Chú chăm trẻ con cũng nghề đấy.”
Du Hướng Vãn thực sự kinh ngạc .
“Được , ở đây bọn lo, hai về .”
Chị dâu sợ lỡ bữa cơm của hai vợ chồng nên bảo họ về .
Du Hướng Vãn lưu luyến đặt đứa trẻ xuống.
Trên đường về, cô nhịn mà đ.á.n.h giá Lục Ứng Tranh từ xuống :
“Thâm tàng bất lộ nha.”
Lục Ứng Tranh mặt thản nhiên:
“Cũng tạm.”
Anh nhắc nhở:
“Em quên , lúc Tiêu Tiêu đời, cha còn nữa, lúc đó bắt đầu giúp chăm sóc em gái .”
Du Hướng Vãn:
...
là quên thật.
【Phải , lúc đó vẫn lính, chắc chắn là ở nhà.】
【Không ngờ là một tay thợ lành nghề.】
“Vậy nếu chúng thực sự thành công, lúc đó dốc hết sức đấy nhé.”
Du Hướng Vãn lừa gạt Lục Ứng Tranh.
【Chính là chúng cùng nuôi con, lúc rảnh rỗi mà chăm con cũng là chuyện đương nhiên chứ?】
Lục Ứng Tranh buồn .
Cái bàn tính của cô gõ vang đến tận mặt .
Tuy nhiên, đúng như cô , họ cùng gánh vác trách nhiệm.
“Nếu thành công, chắc chắn sẽ cùng em chăm sóc bọn trẻ thật .”
Chỉ là kết quả thế nào.
Trong sự mong đợi của hai , cuối cùng cũng đến ngày Lục Viêm tới.
Hôm nay Du Hướng Vãn ăn mặc vô cùng chỉnh tề, nhất định thể hiện diện mạo và tinh thần nhất để đón tiếp Lục Viêm.
Bởi vì chắc chắn sẽ hề dễ dàng.
Cô ôn một lượt ba mươi sáu kế, bất luận dùng phương pháp gì cũng khiến đối phương đồng ý.
Du Hướng Vãn đến văn phòng theo giờ hẹn.
Lục Ứng Tranh ở đó .
Hai ăn ý gật đầu, ai gì.
Có chuyên môn lên huyện đón , họ chỉ cần chờ ở đây là .
Ai mà ngờ , bất ngờ xảy đột ngột như .
Tiểu Lương đón hớt hải chạy :
“Lãnh đạo, Lục doanh trưởng, chị dâu, cái đó...
Đại nương Lục ở ga tàu hỏa... mất ... mất !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-nhung-nam-70-sau-khi-nghe-duoc-tieng-long-toi-thanh-bao-boi-trong-long-ban-tay/chuong-77.html.]
Du Hướng Vãn bật dậy.
“Ý là ?”
“Ý là ?”
Cô và Lục Ứng Tranh đồng thanh hỏi.
Tiểu Lương trấn tĩnh , kể rõ quá trình.
“Nhân viên tàu , lúc Đại nương Lục xuống xe, mắt bé gái ba bốn tuổi phía , chê đứa bé dắt bé chậm, cứ nhất quyết đòi chen xuống.”
“Kết quả là bà bước trúng bậc thang, hụt chân một cái ngã xuống, vặn... vặn đập đầu xuống.”
“Lúc đưa tới bệnh viện thì còn nữa .”
Du Hướng Vãn sững sờ.
Cũng quá trùng hợp ?
Khi Du Hướng Vãn và Lục Ứng Tranh vội vã đến bệnh viện huyện, chuyện thành định cục.
Bác sĩ :
“Tình hình là như thế, lúc kéo đến bệnh viện thì tắt thở .”
Du Hướng Vãn về phía chiếc giường phủ vải trắng.
【Một thế hệ chồng ác độc, cứ thế mà hạ màn ?】
Trong lòng Du Hướng Vãn nhất thời cảm xúc ngổn ngang.
Đang mải suy nghĩ, Lục Ứng Tranh chắn mặt cô.
Thân hình cao lớn che chắn vô cùng , lập tức ngăn chặn tầm mắt của cô.
Đừng là Lục Viêm, ngay cả khung cửa cũng chẳng thấy nữa.
“Chuyện ở đây để xử lý, em đóng viện phí .”
Du Hướng Vãn cũng chút sợ hãi, thuận nước đẩy thuyền nhận lời.
Dẫu cặp song sinh cũng là hậu duệ của , giúp lo liệu hậu sự cũng coi như là tròn chữ hiếu cuối cùng cho cặp song sinh.
Du Hướng Vãn đóng viện phí xong, thấy họ vẫn xong việc, nhân lúc cô tiện thể đến hợp tác xã mua sữa bột.
Phiếu sữa bột dễ kiếm, cái vẫn là do Lục Ứng Tranh kiếm .
Đợi khi cô bệnh viện, Lục Ứng Tranh và Tiểu Lương cũng xong các thủ tục cuối cùng.
“Nhìn !”
Cô lắc lắc thứ đồ cầm trong tay.
Mẹ Lục Viêm cũng còn nữa, họ ý định nhận nuôi cặp song sinh, nếu gì bất ngờ thì chuyện chắc chắn chín mươi chín phần trăm là thành công.
Một phần trăm còn , tự động bỏ qua.
Lục Ứng Tranh lập tức hiểu ý, khẽ gật đầu.
Hai về khu doanh trại, dừng chân mà tìm ngay lãnh đạo liên quan.
Lãnh đạo tức buồn :
“ còn thể chạy mất ?
Đứa trẻ còn thể chạy mất ?”
Du Hướng Vãn tiếp lời, đường đường chính chính thừa nhận:
“Đứa trẻ chẳng lẽ chạy ạ?
Sau còn học cơ mà.”
Mẹ Lục Viêm là vấn đề lớn nhất, vấn đề lớn nhất giải quyết !
Nếu thể đón bọn trẻ sớm hơn thì cũng thể giúp chúng sống thoải mái hơn một chút.
Các chị dâu chăm sóc , nhưng các chị cũng con cái, cũng gia đình của .
Lãnh đạo lầm tưởng hai vợ chồng thấy bọn trẻ còn nhỏ nhớ chuyện nên nhận nuôi sớm, ông cũng thấu hiểu.
“Được , chúng thủ tục .”
Bàn bạc một hồi lâu, lãnh đạo nhắc đến tiền tuất.
Du Hướng Vãn huých huých Lục Ứng Tranh:
“Chẳng chuyện trong nhà em thể chủ ?”
Lục Ứng Tranh thấp giọng :
“Ừm, em thể chủ.”
Du Hướng Vãn hắng giọng:
“Lãnh đạo, về chuyện tiền tuất, cháu đôi lời .”
Lãnh đạo khựng một chút:
“Được, cô .”
Du Hướng Vãn :
“Số tiền chúng cháu thể nhận, vì nhờ ông chứng, đem tiền gửi tiết kiệm, đợi chúng cháu cơ hội thủ đô thì sẽ mua hai căn nhà tên hai chị em.”