Du Hướng Vãn xổm xuống, thẳng Lục Ứng Tranh:
“Em trực tiếp thực lời đồn luôn.”
【Bà đây sinh con nữa!】
【Dù cũng chẳng định sinh!】
Du Hướng Vãn sợ Lục Ứng Tranh hiểu lầm, giải thích:
“Em nghĩ kỹ .”
“Đến lúc đó chúng ly hôn, con theo em, em sẽ kết hôn sinh con nữa.”
【Bà đây sự nghiệp!
Đàn ông thơm bằng kiếm tiền !】
【Lúc đó hai đứa trẻ cũng lớn , em hai cô con gái, hạnh phúc bao!】
Du Hướng Vãn mơ tưởng :
“Đợi chúng ly hôn, kết hôn sinh con cũng tính là vi phạm ước định.”
【Xem chu đáo kìa, nghĩ sẵn cho hết đấy!】
Vẻ mặt Lục Ứng Tranh chút đổi.
Anh thổi cho ngọn lửa trong lò cháy vượng hơn, đó mới đặt kẹp sắt xuống.
“Anh cũng sinh con.”
Du Hướng Vãn kinh ngạc.
“Anh nghĩ cho kỹ đấy.”
Cô đến từ hiện đại nên quan niệm như là bình thường, nhưng Lục Ứng Tranh là bản địa chính gốc.
Đây là chuyện đại sự cả đời.
Lục Ứng Tranh:
“Em nghĩ kỹ thế nào thì cũng nghĩ kỹ thế .”
Thực tế thì nếu biến là Du Hướng Vãn, căn bản sẽ kết hôn.
Anh từ lâu hạ quyết tâm sẽ cống hiến cả đời cho đất nước.
Du Hướng Vãn:
“Rất , lập tức nhận quyết tâm của .”
Vì hai bên nỗ lực đạt sự đồng thuận, những chuyện tiếp theo sẽ diễn một cách tự nhiên.
Rất nhanh đến ngày chấm điểm chính thức.
Lãnh đạo thực sự đưa vài chị dâu đến để kiểm tra và xét duyệt hai nhà.
Chẳng ai ngờ một nhận nuôi mà rùm beng đến thế.
Rất nhiều kéo đến xem náo nhiệt.
Du Hướng Vãn hề nao núng.
Dù cũng “ông bố bỉm sữa” lành nghề Lục Ứng Tranh ở đây, Lục Ứng Tranh chắc chắn thể đấu ngang ngửa với Trần chị dâu.
Còn về Trần chính ủy, cô chẳng thèm để mắt.
Dưới sự huấn luyện của Lục Ứng Tranh, trình độ chăm sóc trẻ của cô tăng vọt.
Vừa Trần chính ủy là đối phương thành thạo việc chăm trẻ, cô chắc chắn sẽ thắng Trần chính ủy!
Sự thật đúng là như .
Lục Ứng Tranh nhờ tay nghề thuần thục nhận vô lời trầm trồ khen ngợi từ các chị dâu.
Hoàn tương phản với sự lúng túng luống cuống của Trần chính ủy.
Dưới hào quang của “ông bố bỉm sữa” Lục Ứng Tranh, trình độ chăm trẻ đạt mức trung bình của cô cũng kéo lên điểm cao.
Bởi vì đều nghĩ Lục Ứng Tranh lợi hại như đều là do cô huấn luyện!
【Ha ha ha ha!
Không ngờ cũng ngày đại lão thế .】
Trần chị dâu cam tâm, nghiến răng một cái, lớn tiếng khích bác:
“Tiểu Du , các vì cặp song sinh mà định con luôn ?”
【Đến đến , chị cuối cùng cũng tới !】
Lúc Du Hướng Vãn thấy lời đồn nghĩ ngay sẽ khoảnh khắc như thế .
Chẳng qua là dồn cô và Lục Ứng Tranh thế bí thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-nhung-nam-70-sau-khi-nghe-duoc-tieng-long-toi-thanh-bao-boi-trong-long-ban-tay/chuong-80.html.]
Trần chị dâu theo bản năng cảm thấy cô và Lục Ứng Tranh chắc chắn sẽ hy sinh lớn vì cặp song sinh đến .
Tuy nhiên, Trần chị dâu rằng, đối với cô và Lục Ứng Tranh, đây là sự hy sinh.
Họ cam tâm tình nguyện.
Du Hướng Vãn mỉm nhẹ nhàng, gật đầu như gió thoảng mây trôi:
“ thế ạ, chúng em sinh con nữa.”
Trần chị dâu chuẩn sẵn một bài văn mỉa mai hai , định thốt .
Ai ngờ Du Hướng Vãn chẳng theo lẽ thường chút nào.
Một câu của bà nghẹn nơi cổ họng.
“Cô...”
Trần chị dâu trợn tròn mắt, vẻ mặt thể tin nổi.
Theo bà thấy, thể vì hai đứa con gái nhỏ cùng huyết thống mà sinh con của chính chứ, chuyện đúng là chuyện viển vông!
Đừng là Trần chị dâu, những thấy câu đều thể tin .
Lãnh đạo kinh ngạc, hướng về Lục Ứng Tranh xác nhận.
Lục Ứng Tranh bình tĩnh gật đầu:
“Vãn Vãn sai ạ, chúng cháu chính là nghĩ như .”
Phía các chị dâu xì xào bàn tán về chuyện .
Chị dâu Dương chen khuyên nhủ:
“Hai đứa đừng bốc đồng quá!”
“Hai đứa còn trẻ thế , chuyện còn tính toán kỹ lưỡng nữa.”
Chị dâu Dương tức giận liếc Trần chị dâu đang gây chuyện:
“Chúng đều tin tưởng hai đứa sẽ nuôi nấng cặp song sinh thật , giống như ai đó ôm ý đồ xa.”
Những chị dâu chính nghĩa cũng lượt lên tiếng ủng hộ.
“Sao thể cần con của chính chứ?”
“Cặp song sinh cũng mà, hai đứa sinh thêm hai đứa nữa, góp đủ bốn đứa cho nó đông đủ.”
“ thế đúng thế, hai đứa đôi thế mà sinh lấy một đứa thì phí quá!”
Du Hướng Vãn:
...
【Vạn vạn ngờ còn cả hội mê nhan sắc thúc giục sinh đẻ nữa.】
cô và Lục Ứng Tranh hạng dễ thuyết phục?
Du Hướng Vãn:
“Các chị dâu ơi, cảm ơn ý của ạ, nhưng chúng em suy nghĩ kỹ .”
Lục Ứng Tranh ăn ý tiếp lời:
“Hai đứa trẻ chính là con đẻ của chúng cháu, chúng cháu sẽ nuôi nấng chúng thật , hy vọng chúng thể đóng góp một chút cho xã hội.”
“Như là đủ ạ.”
Chẳng ai khuyên bảo thành công.
Lãnh đạo thở dài, dựa nhân phẩm thường ngày của Lục Ứng Tranh.
Ông tự động bổ não thành Lục Ứng Tranh và Du Hướng Vãn là hạng “vì mà quên ”, vì cặp song sinh mà chủ động từ bỏ huyết thống của chính .
“Được , chúng đều thấy quyết tâm của hai đứa, cặp song sinh giao cho hai đứa đấy.”
Đã đến mức mà còn thông qua thì đúng là mù thật .
Du Hướng Vãn vui mừng khôn xiết.
Cô hạnh phúc sang Lục Ứng Tranh, kìm mà nắm lấy cánh tay :
“Chúng thành công !”
Lục Ứng Tranh nhanh ch.óng cúi đầu tay Du Hướng Vãn, đó mới mặt cô, khóe miệng cũng nhịn mà nhếch lên.
“Ừm, chúng thành công .”
Vợ chồng Trần chị dâu cảm thấy mất mặt, dám giận mà dám , nhân lúc những khác đang chúc mừng Lục Ứng Tranh và Du Hướng Vãn, họ lủi thủi chuồn mất.
Trần chính ủy oán trách:
“Đều tại bà hết, bảo đừng nhận nuôi đừng nhận nuôi mà bà cứ nhất quyết .”