Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "Vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 131

Cập nhật lúc: 2026-01-29 05:43:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ông cụ bà cụ sống ở tầng một mang giường tre ghế tre ngoài, quây quần bên phe phẩy quạt tán gẫu.

 

Lục Đình đưa Tô Nghiên dạo thong thả một vòng trong đại viện, đó tới nhà họ Lục đưa dưa hấu và dưa ngọt. Vào đến bếp, thấy họ chẳng còn mấy lương thực, để một bao gạo và một bao bột mì. Khóa cửa kỹ càng mới từ từ tản bộ về.

 

Đi tới lầu, thấy hóng mát ngày càng nhiều, vốn dĩ Tô Nghiên về tắm rửa, nhưng kết quả thấy một nhóm đang phe phẩy quạt giường tre ghế tre kể chuyện ma.

 

Tô Nghiên lập tức thấy hứng thú, cô gốc cây im lặng bọn họ kể chuyện "Họa Bì" trong Liêu Trai.

 

"Nghiên Nghiên, chúng về thôi! Em đang mang thai, thích hợp mấy chuyện ."

 

"Nghe thêm một chút nữa thôi mà."

 

Lục Đình bất lực lắc đầu, vợ chuyện ma thì còn cách nào khác , đành tiếp tục tháp tùng cô thôi.

 

Bà Hồng ở tầng một vẫy vẫy tay với Tô Nghiên: "Con dâu nhà họ Lục, qua đây ."

 

"Con cảm ơn bà Hồng ạ!" Tô Nghiên tới, xuống giường tre nhà bà Hồng, cùng họ kể chuyện ma.

 

Rõ ràng cuốn sách "Liêu Trai Chí Dị" cô từng qua, nhưng khi từ miệng họ kể , cảm giác mang khác biệt.

 

Khi họ kể chuyện truyền cảm, giọng lúc cao lúc thấp, lúc thảng thốt giật , dọa Tô Nghiên tim đập thình thịch, cứ như thật sự thấy quỷ mặt đang đuổi theo .

 

Tô Nghiên đang định về, ông cụ ghế bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng: "Vương Đại Pháo, ông còn nhớ cái năm mùa hè bờ sông mò cá ?"

 

"Sao mà nhớ chứ? Lúc đó nhớ đêm ở khúc sông sắp cạn, đang mò sò với cá, nếu nhờ ông kéo lên mặt nước, chắc đêm đó thủy quái lôi mất ."

 

"Khúc sông đó năm nào cũng mấy c.h.ế.t đuối, Vương Đại Pháo, ông những c.h.ế.t đuối ở đó đều là hạng nào ?"

 

"Người nào?"

 

"Toàn là những bơi đấy, thật họ đều ma nước tìm thế , cho dù bơi giỏi đến thì đến c.h.ế.t vẫn cứ c.h.ế.t thôi."

 

Bà Kha phụ họa theo: "Bọn quỷ đó sở dĩ tìm thế là vì chúng đều c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử nên luân hồi, chỉ tìm thế nơi gặp nạn chúng thì linh hồn chúng mới thể đầu t.h.a.i nữa."

 

về phía Tô Nghiên, chằm chằm cái bụng nhỏ của cô một lúc : "Con dâu nhà họ Lục , con hiện đang mang thai, dương khí đủ, thể yếu, buổi tối đừng nên lung tung, đặc biệt là mấy cây hòe cổ thụ trăm năm đằng , đến lúc chập choạng tối con tuyệt đối đừng đó dạo nhé!"

 

"Con , cảm ơn bà Kha nhắc nhở ạ."

 

Tô Nghiên định mới cùng Lục Đình từ bên đó về, kết quả chẳng thấy cái gì cả!

 

Lục Đình bắt đầu thấy căng thẳng, vốn tin thần thánh, nhưng từ khi về gian của vợ, tin rằng thế giới luôn những chuyện mà thể giải thích .

 

"Nghiên Nghiên, giờ còn sớm nữa, chúng về nghỉ ngơi thôi."

 

Tô Nghiên thấy Lục Đình căng thẳng như thì dậy chào tạm biệt các ông bà, một cô thì , vấn đề là cô đang m.a.n.g t.h.a.i dương khí yếu, nhỡ đụng thứ dơ bẩn thật thì rắc rối to.

 

Tối nay gian ngủ ! Ít nhất cũng thấy sợ hãi như .

 

Tô Nghiên và Lục Đình định , bỗng nhiên hỏi ngược : "Mọi tại đàn ông c.h.ế.t đuối thì lưng hướng lên trời, còn phụ nữ c.h.ế.t đuối thì mặt hướng lên ?"

 

"Tại ?"

 

"Đó là vì nam thuộc dương, nữ thuộc âm. Đàn ông lưng là dương, mặt là âm; phụ nữ thì ngược , mặt là dương, lưng là âm..."

 

"Hóa , hèn gì thấy mấy đồng chí nam c.h.ế.t đuối úp mặt xuống nước, thì là thế."

 

"..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-nong-bong-muon-nam-yen-ma-lai-vo-tinh-vui-dap-bach-nguyet-quang-cua-anh-ta/chuong-131.html.]

Họ càng càng thấy ly kỳ, khiến mà lạnh cả sống lưng, Lục Đình vội vàng dắt Tô Nghiên lên lầu. Không do chuyện ma nhiều quá mà Tô Nghiên luôn cảm giác thứ gì đó đang theo họ.

 

Nhìn thấy cô vợ nhỏ đang nắm c.h.ặ.t t.a.y , Lục Đình Tô Nghiên đang sợ, cúi bế thốc cô lên.

 

"Nghiên Nghiên đừng sợ, ở đây, thứ dơ bẩn nào cũng dám gần ."

 

Tô Nghiên ôm cổ Lục Đình, nhắm mắt tập trung tinh thần để cảm ứng xem thứ gì đó đang bám theo họ .

 

Quả nhiên cảm ứng ở góc cầu thang, thứ gì đó đang từ từ tiến gần họ, Tô Nghiên khóa c.h.ặ.t mục tiêu, liên tục dùng tinh thần lực để tấn công nó.

 

Mở mắt lưng Lục Đình, một mảnh tối đen gì cả, cô nhắm mắt cảm ứng nữa, thứ đó dường như mất .

 

Về đến cửa nhà, Lục Đình nhẹ nhàng đặt Tô Nghiên xuống, ôm cô lòng để mở cửa.

 

Vừa mở cửa, Tô Nghiên hề suy nghĩ mà kéo thẳng Lục Đình gian. Lục Đình thấy Tô Nghiên căng thẳng như , nghiêm túc : "Nghiên Nghiên giờ đang mang thai, dương khí đủ, đừng chỗ cây hòe già đó dạo nữa."

 

"Chỗ cây hòe già đó ?"

 

"Nghe già kể hồi thời Dân quốc, một phụ nữ vì mâu thuẫn gia đình, nửa đêm mang dây thừng treo cổ tự t.ử cây hòe, hơn nữa cây hòe âm khí nặng nên còn gọi là cây ma..."

 

"Cây hòe cao thế , phụ nữ đó leo lên treo cổ kiểu gì?"

 

"Anh , câu chuyện cũng là những già kể thôi."

 

"Lục Đình, ngọn núi hoang trong gian trồng hai cây hòe gai, hoa của nó ăn , xem chúng chiêu dụ tà khí ? Hay là chúng c.h.ặ.t quách nó nhé!"

 

Mấy cây hòe già trong đại viện là hòe , hoa hòe tác dụng thanh can tả hỏa, lương huyết chỉ huyết. Còn cây hòe trong gian của Tô Nghiên là hòe tây, du nhập nước từ châu Âu cuối thế kỷ 18, nở hoa trắng tháng tư tháng năm, thể ăn .

 

Nghe thấy cây hòe chiêu ma quỷ, Tô Nghiên c.h.ặ.t trụi mấy cây đó , nhưng c.h.ặ.t thì sẽ ăn món bánh trứng hoa hòe thơm phức nữa.

 

"Nghiên Nghiên, gian của em sạch sẽ lắm, thể thứ dơ bẩn , quỷ cũng chẳng ."

 

Tô Nghiên cũng cảm thấy Lục Đình đúng, bất kể cây hòe chiêu quỷ thì gian của cô vẫn cực kỳ sạch sẽ.

 

Người thường quân nhân dương khí nặng, đến buổi tối cứ ở nhà với Lục Đình là , việc gì thì ở nhà may quần áo cho con, dù tay cô bây giờ cũng khỏi hẳn . Đứa trẻ sẽ chào đời mùa đông, giờ cô chuẩn quần áo cho con thôi.

 

"Lục Đình, quần áo trẻ con ?"

 

"Quần áo trẻ con thì bao giờ, nhưng thể học. Đợi em thi xong, chúng về nhà ngoại một chuyến, lấy ít bông nhờ ông ngoại cho con hai chiếc áo bông nhỏ nhé."

 

"Vâng, em cũng từng đến nhà ông ngoại bao giờ."

 

Tô Nghiên quyết định thi xong sẽ thăm nhà ngoại Lục Đình , đó về thôn Hạ Hà thăm ông nội. Đáng lẽ Tết định thăm họ, nhưng vì ông nội của Lục Đình qua đời nên cuối cùng .

 

"Nghiên Nghiên, để giúp em tắm nhé."

 

"Tay em khỏi , cần giúp nữa ."

 

Lục Đình bế thốc Tô Nghiên lên, than vãn: "Nghiên Nghiên, em để 'nhịn' hai tháng , bác sĩ bây giờ chúng thể chung phòng mà..."

 

Tô Nghiên lườm nguýt Lục Đình một cái, cô để nhịn hồi nào chứ? Cái tên cún con nào giúp cô tắm rửa cũng thích giả vờ đáng thương khó chịu, dụ dỗ cô còn bắt cô dùng tay và... giúp nữa.

 

Thấy Tô Nghiên chút lay chuyển, Lục Đình tiếp tục thuyết phục: "Nghiên Nghiên chẳng em đang sợ , truyền cho em ít dương khí là em sẽ sợ nữa, hơn nữa khi thi thư giãn một chút cũng lợi cho kỳ thi ngày mai mà."

 

Tô Nghiên tinh quái, hôn lên môi Lục Đình một cái thật mạnh, nhướng mày : "Truyền dương khí chẳng là như thế ?"

 

Lục Đình nụ hôn bất ngờ cho sững sờ, định thần liền rạng rỡ đầy xuân ý, cúi đầu hôn trả, dùng đầu lưỡi tách hàm răng trắng bóng của cô ...

 

 

Loading...