Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "Vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-01-29 05:16:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tủ bếp và than quả bàng ngày sẽ mang tới, qua vài ngày nữa chúng mua thêm ít đồ dùng nhà bếp, thứ Bảy tuần chúng thể nổi lửa nấu cơm ."
"Ờ, em , ngày em về nhà một chuyến, mời bố sang ăn cơm khai hỏa. Lục Đình, vốn dĩ hề say ?"
Tô Nghiên đẩy mạnh Lục Đình , lúc cô mới phát hiện Lục Đình chuyện vô cùng tỉnh táo, cũng hề xiêu vẹo, cái gã đàn ông dám lừa cô, còn dám giả say với cô nữa chứ.
"Hừ—! Dám giả say với em, xem em thu xếp thế nào."
Tô Nghiên tung một cú đá thật mạnh …
"A—!"
……
Chương 55 Tiếp tục lên núi
Lục Đình t.h.ả.m , chỉ Tô Nghiên đá cho một phát đau điếng, tối hôm đó còn cô đuổi sang phòng sách mà ngủ.
Người thường thà đắc tội với tiểu nhân còn hơn đắc tội với đàn bà, đặc biệt là phụ nữ mà hết mực nuông chiều.
Thế thì , rượu uống nhiều nên bứt rứt, cứ thao thức chiếc giường nhỏ trong phòng sách, lật qua lật thế nào cũng ngủ .
Tô Nghiên ở bên ngoài tắm rửa sơ qua, gian tắm gội một nữa, sấy khô tóc đột nhiên nhớ tới hai chú lợn con mang hồi chiều, còn cả một lũ gà con vịt con vẫn cho ăn.
Lợn con cô vứt lên ngọn núi trồng trái cây, tạm thời cần lo cho chúng, trái cây rụng cây cũng đủ cho chúng ăn .
gà con vịt con cô vứt ở ruộng t.h.u.ố.c, d.ư.ợ.c liệu trong gian sâu , nếu sâu chắc là ăn lá của đống d.ư.ợ.c liệu ?
Tô Nghiên ở ruộng t.h.u.ố.c lộ thiên gọi gà con vịt con, kết quả là chẳng thấy con nào cả, chúng mất ?
Thôi xong, 18 con vịt con, 16 con gà con đều chạy hết sang ruộng rau mổ rau xanh .
Cũng chẳng một mẫu rau , nếu chúng ăn sạch thì cô lấy gì mà ăn?
Tô Nghiên nhặt một cành cây, lùa gà con vịt con từ đầu sang đầu , cuối cùng dùng ý niệm nhốt hết chúng nhà kính trồng đào một.
Chặt mấy cây rau xanh mổ hỏng ném trong chuồng, đóng c.h.ặ.t cửa nhà kính , để chúng mặc sức mà ăn.
Bận rộn xong cô về căn biệt thự thôn quê của bắt đầu thiền minh tưởng, rèn luyện tinh thần lực một ngày cũng thể lơ là, minh tưởng nửa tiếng đồng hồ lấy sách chính trị ngày học thuộc, thuộc vài đoạn thì bắt đầu buồn ngủ.
Đến cái thời đại mà buổi tối chẳng hoạt động giải trí gì thế , gã đàn ông bên cạnh, tự nhiên là tu dưỡng tính ngủ sớm dậy sớm thôi.
Sáng sớm hôm sáu giờ hơn Tô Nghiên dậy , cô mới mở cửa phòng , Lục Đình lẻn , ôm chầm lấy cô.
"Nghiên Nghiên, đêm qua em ngủ ngon ?"
"Ừm, ngủ một khá , còn thì ? Đêm qua đ.á.n.h với yêu tinh trong mơ chứ gì? Nhìn kìa, quầng thâm mắt đều lộ đấy." Tô Nghiên trêu chọc một câu.
"Cái đồ vô lương tâm , lấy yêu tinh chứ, nếu thật sự yêu tinh, thì em chính là con hồ ly tinh trong giấc mơ của đấy."
"Thôi đừng lải nhải nữa, đ.á.n.h răng mau tập thể d.ụ.c !" Tô Nghiên đẩy mạnh Lục Đình .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-nong-bong-muon-nam-yen-ma-lai-vo-tinh-vui-dap-bach-nguyet-quang-cua-anh-ta/chuong-72.html.]
Nghĩ đến cái bếp trong nhà đắp xong , cũng đến lúc lên núi nhặt ít củi về, bếp mới thì đốt lửa một chút cho khô.
Hai tập thể d.ụ.c xong, về nhà họ Lục ăn bữa sáng, gì bất ngờ sáng nay là cháo khoai lang.
Không cháo khoai lang thì là cháo bí đỏ, cô bây giờ đang thèm ăn quẩy rán, bánh xíu mại và bánh bao súp quá mất.
Đợi khi nổi lửa nấu cơm cô nhất định kiếm ít bột mì về, phấn đấu sớm ngày ăn món quẩy rán xốp mềm do tự tay .
Ăn xong bữa sáng Tô Nghiên cầm móc sắt, đòn gánh và dây thừng chuẩn lên núi nhặt củi.
Lục Cẩn đuổi theo: "Chị dâu, chị định lên núi ạ? Củi trong nhà đủ mà."
"Chị , bên chỗ bọn chị cũng sắp nổi lửa nấu cơm, chị nhặt ít củi mang về."
"Vậy em cùng chị nhé, dù cũng chẳng việc gì, em giúp chị gánh củi. Thuận tiện hái thêm ít địa bì thái về, bảo đem địa bì thái rửa sạch phơi khô, Tết mang nhân bánh sủi cảo."
"Được thôi, em đừng xách giỏ nữa, tiện thể mang cái gùi , chúng xem cơ hội đào ít d.ư.ợ.c liệu nào ."
Ăn xong bữa trưa, cô về nhà đẻ một chuyến, thông báo cho họ sang ăn cơm khai hỏa.
"Chị dâu, chị dâu, tụi em cũng với." Lục Thần Lục Vũ cũng chạy theo.
Được thôi, dẫn theo một lũ em chồng lên núi nhặt củi đào d.ư.ợ.c liệu, vẫn là Lão Hổ Lĩnh.
Kể từ khi mưa mấy ngày, lên núi hái rau dại càng đông hơn, hái địa bì thái mưa, tìm mộc nhĩ những cây khô, còn rừng thông hái nấm.
Tô Nghiên cũng chỉ nhận diện mười mấy loại nấm rừng thông thường: nấm mối, nấm tùng nhung, nấm bụng dê, nấm dầu, nấm gan bò, nấm hương đỏ…
Nhiệm vụ của cô hôm nay vẫn là nhặt củi đào d.ư.ợ.c liệu, Lục Cẩn đến chỗ cũ hái địa bì thái, Lục Thần Lục Vũ hai đứa xách giỏ nhỏ, rừng thông phía tìm nấm.
Tô Nghiên khắp nơi tìm cành cây khô, nhặt nhạnh một hồi, đột nhiên thấy ngốc, trong gian của cô mấy ngọn núi, cành cây khô rụng đầy đất, một ngọn núi khác khai phá thì là cây đại thụ, cô tùy tiện c.h.ặ.t một cây xuống cũng đủ cho cô đốt cả nửa năm.
Tuy nhiên để che mắt thiên hạ, cũng thể lấy hết củi từ trong gian .
Tô Nghiên đem cành khô cây dùng dây thừng buộc ném sang một bên, tìm d.ư.ợ.c liệu, cuối cùng đào mấy cây địa hoàng, một ít ích mẫu thảo, còn một đống lớn xa tiền thảo…
Tóm là cô thấy cái gì thì đào cái đó, hành rừng tỏi rừng kiệu rừng cô cũng tha, cho dù trong nhà thịt, mang về chiên trứng cũng ngon.
Thời gian trôi qua thật nhanh, loáng một cái đến mười một giờ, đột nhiên Lục Vũ một tay xách một con thỏ xám bằng bàn tay tới.
"Chị dâu, chị dâu, chị xem kìa, em với ba bắt cái gì ?"
Tô Nghiên mấy con thỏ con trong tay hai em mà mắt sáng rực, nếu đem mấy con thỏ gian, đầy nửa năm chắc chắn lo thịt thỏ ăn chứ?
"Tụi em đây là chọc ổ thỏ ?"
"Vâng, tụi em đang nhặt nấm lá thông thì phát hiện một cái hang thỏ, thế là đào luôn, kết quả là đào bốn con thỏ con, thỏ lớn thì chẳng thấy con nào cả."
"Tụi em đúng là lợi hại thật, sợ đào mấy con rắn ? Mấy con thỏ con tụi em định tính thế nào? Tự nuôi là hôm nay ăn luôn?"