Quân Hôn Siêu Cấp Ngọt: Anh Lính Thập Niên 70 Dỗ Tôi Sinh Con Thứ Hai - Chương 265: Tiết Lộ Một Chút Xíu
Cập nhật lúc: 2026-02-24 07:31:55
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thật , những chuyện ngoài cũng chẳng việc gì lớn, chỉ là Lý Hân Nguyệt thích trở thành trung tâm của đề tài bàn tán.
"Em tin tưởng chị dâu, mới với chị những chuyện ."
"Về thì sẽ về, dì ba nhà đẻ em là một nửa của em."
"Còn nữa, cả nhà bác cả , cũng khác gì cha ruột."
"Có điều, một chốc một lát bọn em cũng sẽ về, cho dù về cũng về cái nhà đó."
" đúng đúng, đừng về cái nhà đó."
Từ Hồng Cầm gật đầu liên tục: "Ngàn vạn đừng về cái nhà như , cái nhà như căn bản là nhà!"
"Vâng, chị dâu, buổi trưa vất vả cho chị ."
Từ Hồng Cầm trừng mắt: "Vất vả cái gì? Hai thể qua ăn, đó là nể mặt chị."
"Sau , đừng những lời khách sáo nữa ha."
Thời buổi , nhà ai giàu ?
Bữa trưa hôm nay, nhà họ Lý e là thắt lưng buộc bụng nửa tháng .
Cô vẫn nên nghĩ chút cách, thế nào bù đắp một chút .
Đương nhiên, cho dù bù đắp, cũng thể bù đắp ngay bây giờ, như sẽ khiến cảm thấy nợ ân tình.
Cuối cùng cũng tiễn hết, mệt quá!
Trần Minh Xuyên buổi trưa uống rượu, ngược uống hai tách Lục An Qua Phiến.
Trà xanh tác dụng đề thần, ngủ, liền ghế sô pha sách.
Lý Hân Nguyệt ngủ một lát, nhưng nghĩ đến mấy con gà vịt , cô vẫn hậu viện .
Sáu con gà ba con vịt, cho cả sân đầy mùi phân gà phân vịt, thật chịu nổi.
Từ hậu viện , Lý Hân Nguyệt hỏi Trần Minh Xuyên: "Hay là g.i.ế.c hai con vịt nhé?"
"Khắp nơi phân vịt, bẩn quá."
Ánh mắt Trần Minh Xuyên từ trang sách ngước lên: "Không thích?"
Lý Hân Nguyệt lắc đầu: "Khắp nơi hôi thối, ai mà thích?"
" đây từng việc nhà nông, cũng từng nuôi gà vịt, đến nhà họ Trần mới bắt đầu học từ đầu."
Trần Minh Xuyên cô là lúc ở nhà ông ngoại Lý, chỉ là nhà họ Lý cưng chiều cô như .
Nghĩ đến ngày hôm đó về đến nhà, thấy hai con gầy trơ cả xương mặc bộ quần áo rách nát , trong lòng Trần Minh Xuyên nhói đau từng cơn.
dám nhắc tới.
Vết thương kết vảy bóc , chỉ càng đau hơn, tương lai bù đắp thật , mới thể yên lòng.
"Không thích thì nuôi, ngày mai g.i.ế.c hết vịt , đó ướp muối để ăn dần."
"Gà thì nuôi , chập tối Tiểu Trương bên khoa Doanh trại sẽ đưa tới cho chúng một cái chuồng gà."
Anh cho chuồng gà ?
Lý Hân Nguyệt Trần Minh Xuyên một cái: Người đàn ông tỉ mỉ như thật sự nhiều.
Đều là vịt già, ướp lên thì còn dinh dưỡng nữa, nhưng canh vịt già là thứ để tư âm.
"Ngày mai g.i.ế.c một con vịt, hầm canh nãi chưởng vịt già cho uống, canh uống bổ cơ thể."
"Còn một con nuôi thêm vài ngày, vịt già thực sự khó mua ."
"Còn con vịt đất mà Trần Lệ Phương mang tới , thứ dinh dưỡng gì, g.i.ế.c vịt tương ăn."
Vịt tương là cái gì?
Có điều Trần Minh Xuyên , cô vợ của , đối với đồ ăn thức uống thật sự nghiên cứu, nhất định ngon.
"Em đào thảo d.ư.ợ.c ?"
Lý Hân Nguyệt gật đầu: " , đào ít , là đồ , loại t.h.u.ố.c còn thể đồ ăn vặt."
" , lấy chút cho nếm thử."
Thảo d.ư.ợ.c còn thể đồ ăn vặt?
Trần Minh Xuyên vẫn là đầu tiên thấy.
Rất nhanh, một cái hũ đen sì ôm .
Trần Minh Xuyên tò mò: "Đây là cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-sieu-cap-ngot-anh-linh-thap-nien-70-do-toi-sinh-con-thu-hai/chuong-265-tiet-lo-mot-chut-xiu.html.]
Lý Hân Nguyệt cầm một miếng đưa cho : "Hoàng tinh, còn gọi là củ dong dại, trong núi chỗ nào cũng , nhưng nó là một loại t.h.u.ố.c bổ cực ."
"Mỗi ngày ăn ba năm miếng, lợi cho cơ thể."
"Thường ăn hoàng tinh, kéo dài tuổi thọ!"
Đồ như , thế thì ăn.
Trần Minh Xuyên nhận lấy c.ắ.n một miếng, quả nhiên một mùi vị dẻo ngọt xộc trong miệng.
Anh thật ngờ tới, củ dong dại núi ở quê chỗ nào cũng thấy, mùi vị ngon như !
Hơn nữa còn cho cơ thể.
Cô vợ của hiểu , quả nhiên chỉ một chút xíu.
" , hôm qua Cán sự Lý bên Ban cán bộ qua thăm , lãnh đạo hỏi vị trí nào thích hợp , cân nhắc sắp xếp cho em ."
"Chính ủy , em cống hiến phương pháp xoa bóp và châm cứu gia truyền , bộ đội cũng thể chút biểu thị gì."
"Sư đoàn định sắp xếp cho em một công việc, em thích đào thảo d.ư.ợ.c, ngày nghỉ cùng em."
Bộ đội sắp xếp công việc, cũng là phân cấp bậc.
Lý Hân Nguyệt căn bản sẽ cần công việc.
Có điều cô vẫn chút tò mò: "Trong bộ đội định sắp xếp cho vị trí gì?"
"Một cái là nhân viên thống kê văn phòng xưởng hộp giấy, một cái là bác sĩ trường mẫu giáo, hai vị trí đều là biên chế cán bộ."
Loại công việc của bộ đội, biên chế cán bộ thì đấy.
Nếu đàn ông chuyển ngành, biên chế địa phương công nhận, trừ khi Trần Minh Xuyên việc trong bộ đội cả đời.
Trong sách Trần Minh Xuyên khi tù sức khỏe kém, đó chuyển ngành về địa phương, sắp xếp Trưởng ban bảo vệ ở một doanh nghiệp nhà nước.
Mấy năm đầu còn khá , nhưng đến đầu những năm chín mươi, doanh nghiệp nhà nước cải cách, trở thành công nhân thất nghiệp.
Bây giờ, cô sẽ để xảy chuyện, nhưng cũng thể đảm bảo sẽ trong bộ đội cả đời.
Hơn nữa cô là một hướng dẫn nghiên cứu sinh tiến sĩ y khoa, đến xưởng hộp giấy hoặc trường mẫu giáo một cán bộ nhỏ tạm thời?
Nghĩ thôi, bản cũng thấy lọt mắt.
Nghĩ cũng nghĩ, Lý Hân Nguyệt lập tức từ chối.
" đều ."
" thật sự , sớm , cần công việc bộ đội sắp xếp."
"Trần Minh Xuyên, chuyện với ."
"Không cho , chỉ là chuyện còn thực hiện , tiện ."
"Ông nội nhà họ Tô , sang năm khoa Y Đại học G, ông sẽ cố gắng hết sức kiếm cho một chỉ tiêu!"
Như ?
Trần Minh Xuyên lẳng lặng Lý Hân Nguyệt, kinh ngạc đến mức gì.
"Anh khiếp sợ chứ? Thật cũng khiếp sợ, dù danh ngạch dễ dàng kiếm như , đây cũng là nguyên nhân ."
, danh ngạch của trường học nếu dễ dàng kiếm như , thì gọi là Đại học G !
"Em là đúng, dù giấy báo nhập học tới tay, hơn nữa bây giờ thời cuộc loạn như ."
"Nói thật lòng, mấy ngày nay ở Đế Đô, tim cứ treo lên mãi."
"Tuy mấy thế lực thù địch lớn đều bắt, nhưng tàn dư nghiệt chủng của bọn chúng còn nhiều diệt trừ, thời cuộc sẽ , ai cũng dự đoán ."
, ở trong cuộc trong cuộc loạn đến mức nào.
Thân ở trong cuộc, càng nhiều, trong lòng càng nắm chắc.
Đại sự qua còn đầy hai tháng, sự hỗn loạn ở Đế Đô căn bản thể bình nhanh như .
Đây cũng là nguyên nhân Lý Hân Nguyệt dễ dàng chuyện học cho khác ... cô tin tưởng năng lực của nhà họ Tô.
Mà là, cô đối với đoạn lịch sử hiểu rõ lắm.
Chuyện học còn sớm, là vợ , thì đừng .
Trần Minh Xuyên nghĩ, một tháng năm mươi chín đồng tám hào đấy.
Có lẽ, sắp tăng lương , phần thưởng nhiệm vụ cũng sẽ nhanh phát xuống.
Có những thứ , cả nhà ăn ăn uống uống, cũng đủ !
Sau , cũng ít nhà khác uống rượu, như trong nhà cũng cần mời khách.