Quân Hôn Siêu Cấp Ngọt: Anh Lính Thập Niên 70 Dỗ Tôi Sinh Con Thứ Hai - Chương 380: Tìm Tới Cửa
Cập nhật lúc: 2026-02-24 08:38:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc Ngụy Cương đang buồn bực, Tô Nhân Nhân đang cùng Lý Hân Nguyệt học món ruột già xào dưa chua...
"Chị, món thơm thật đấy! Em ngửi mà chảy cả nước miếng ."
Ruột già hun khói xào với dưa chua, thêm chút tỏi và ớt, xào xong nấu một chút, mùi vị tự nhiên là khỏi bàn.
"Thích thì lát nữa ăn nhiều một chút, dù cũng chỉ ba chúng ăn, một đĩa lớn thế , bao no."
Tô Nhân Nhân thật sự vui vẻ: "Chị, món trứng hấp thịt băm của Tiểu Ngật Nhi , cũng vẻ ngon."
"Phụt!"
Lý Hân Nguyệt vui vẻ: "Một Tiểu Ngật Nhi ăn hết , lát nữa em cứ việc ăn."
"Chị, chị quá, em thích chị quá !"
Tô Nhân Nhân vui vẻ biến thành một con chuột chũi nhỏ, cô bé thất tình , biến mất .
Lúc Mã Trân tới, còn mang theo một chai rượu vang.
"Á! Chị Trân, cái chị lấy ở thế?"
Mã Trân : "Mò từ chỗ dượng chị đấy! Tối nay ba chúng , uống một ly thật ngon!"
Tô Nhân Nhân vui vẻ: "Lát nữa em gọi điện thoại, với em, tối nay em về nữa!"
"Không thành vấn đề, ngủ với chị!"
Mã Trân ký túc xá đơn, hai cô gái nhỏ ngủ một giường, tiện!
Năm giờ đúng, thức ăn chuẩn xong.
Ba chuẩn đón Tiểu Ngật Nhi, ngờ mở cửa, ngoài cửa ba đang ...
Vừa thấy Tiêu Dĩ Linh và Khương Hồng Di, còn Hứa Giai Giai ở cửa, Mã Trân mở miệng : "Các cô chạy tới đây gì?"
Vốn dĩ, Tiêu Dĩ Linh đang tức giận.
thấy Mã Trân, khí thế của cô xẹp xuống: "Chị Trân, là thế , hôm nay Hồng Di và chị Lý nảy sinh một chút hiểu lầm..."
"Không hiểu lầm!"
Không đợi Tiêu Dĩ Linh xong, Lý Hân Nguyệt nhanh ch.óng cắt ngang lời cô .
"Xảy chuyện gì? Chị Hân Nguyệt, cô bắt nạt chị ?"
Mã Trân tính cách của Lý Hân Nguyệt, cô là nóng tính như pháo, nếu chọc tới cô, cô tuyệt đối sẽ tức giận như .
"Không ai bắt nạt cô , là cô cứ bám riết lấy một chuyện nhỏ buông."
Hứa Giai Giai cho rằng, Tiêu Dĩ Linh ở đây, Mã Trân cũng thể hướng về phía Lý Hân Nguyệt, dù nhà họ Tiêu và nhà họ Mã là bà con.
Chị của cô sẽ bám riết lấy một chuyện nhỏ buông?
Lúc , Tô Nhân Nhân ở bên cạnh tức giận !
"Chị, chị bắt nạt mà còn ? Hôm nay rốt cuộc xảy chuyện gì? Chị mau !"
"Dám bắt nạt chị, cô đây là cho rằng nhà đẻ chị ai đúng ?"
"Chị cho em , cô gì chị!"
Thấy Tô Nhân Nhân giống như một con sư t.ử nhỏ chọc giận, lập tức Hứa Giai Giai cũng nổi cáu: "Cô là ai? Dựa mà Hồng Di bắt nạt cô ?"
"Rõ ràng là cô nắm lấy một chuyện nhỏ buông, nhất định mất công việc của cô , các còn đ.á.n.h ngược một cái!"
"Chị Trân, hôm nay chuyện thật sự là một chút hiểu lầm nhỏ, chị thể bảo chị em của chị rộng lượng một chút bỏ qua ?"
Trong ba , gia thế của Hứa Giai Giai là kém nhất.
Hơn nữa cô cái miệng của Tiêu Dĩ Linh , khác.
Để sự thể hiện mặt hai , cô trở thành đại diện.
"Cô hỏi là ai?"
Tô Nhân Nhân chỉ chỉ mũi : " đổi tên, đổi họ: tên là Tô Nhân Nhân, bố tên là Tô Bỉnh Thành!"
"Nghe rõ ? Chưa rõ thì nữa!"
Lời dứt, ba ngây ngốc cả !
Tô Nhân Nhân là ai, Hứa Giai Giai thật sự , nhưng Tô Bỉnh Thành là ai, cô thường xuyên thấy ở nhà dì , cũng chính là nhà Tiêu Dĩ Linh...
"Cô cô cô..."
Nhìn Hứa Giai Giai vẻ mặt đầy thế lợi, Tô Nhân Nhân vẻ mặt khinh bỉ: " cái gì mà ? Mắt trừng lớn thế, mắt cô to lắm ?"
" cho cô là ai , cô còn cho , cô là cái cọng hành nào đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-sieu-cap-ngot-anh-linh-thap-nien-70-do-toi-sinh-con-thu-hai/chuong-380-tim-toi-cua.html.]
Trận cãi vã , đúng lúc tan tầm, lập tức ít vây quanh .
"Xảy chuyện gì thế? Hân Nguyệt, mấy là ai ? Đây là , tìm tới tận cửa để cãi !"
"Có chuyện gì lớn thế ?"
Từ Hồng Cầm chạy bộ tới, cô thấy giọng của Tô Nhân Nhân.
Lý Hân Nguyệt , đó kể ngọn ngành chuyện hôm nay ngân hàng gửi tiền...
Đương nhiên, cô lượng tiền.
" phi! Tâm địa cô gái xa thế chứ?"
"Chụp mũ cho , cô chụp điêu luyện lắm nhỉ? Có đây cô cũng ít chụp mũ cho khác ?"
"Loại như cô, căn bản xứng phục vụ nhân dân!"
Liễu Thúy Kiều theo hiểu rõ ngọn ngành nhịn mắng lên.
Cô mắng, mấy quân tẩu quen với Lý Hân Nguyệt, quan hệ cũng tệ cũng nhao nhao chỉ Khương Hồng Di ...
"Người quá xa, Tiểu Lý em kiên quyết đừng tha thứ cho cô !"
" thế, loại còn để cô việc ở ngân hàng, chừng ngày nào đó cuỗm tiền của ngân hàng chạy mất cũng nên!"
"Tuổi còn trẻ, tâm địa xa thật!"
" , quá ! thấy đuổi việc cô là nhẹ , nên để cô tù, xem cô còn dám động một chút là vu khống khác !"
Mọi mồm năm miệng mười, Khương Hồng Di "oa" một tiếng bỏ chạy...
Tiêu Dĩ Linh và Hứa Giai Giai vội vàng đuổi theo, Mã Trân gọi Tiêu Dĩ Linh : "Linh Linh, em đây!"
"Em mà đây, chị sẽ chuyện hôm nay cho cả em ."
Tiêu Dĩ Linh uy h.i.ế.p: "Chị Trân..."
Mã Trân vẻ mặt nghiêm túc cô : "Linh Linh, nể tình chúng là bà con chị khuyên em một câu: Bớt dính dáng với Khương Hồng Di !"
"Còn cả Hứa Giai Giai nữa, hai đều loại lương thiện."
"Cẩn thận hai bọn họ bán em , em còn ngốc nghếch giúp đếm tiền!"
"Còn chuyện hôm nay nữa, hy vọng em về suy nghĩ cho kỹ, Khương Hồng Di thể tha thứ !"
Tiêu Dĩ Linh c.ắ.n môi chạy , ai cô lọt tai .
Nhân vật chính chạy , cũng giải tán, về nhà nấu cơm ăn nữa.
Có điều chuyện Lý Hân Nguyệt phát minh hai loại t.h.u.ố.c, xưởng d.ư.ợ.c phẩm tỉnh phát tiền thưởng cho cô, những mặt hôm nay đều đang đoán: Rốt cuộc thưởng bao nhiêu tiền nhỉ?
Mọi giải tán, ba chị em tới nhà trẻ đón Tiểu Ngật Nhi.
Thằng bé thấy Tô Nhân Nhân, lập tức lao : "Dì nhỏ, dì nhỏ!"
Tô Nhân Nhân vui vẻ cực kỳ, dang hai tay đón lấy bé: "Tiểu Ngật Nhi, lâu như gặp dì nhỏ, nhớ dì nhỏ ?"
Trần Ngật Hằng liên tục gật đầu: "Nhớ ạ!"
"Nhớ ở ?"
Trần Ngật Hằng chỉ n.g.ự.c, chỉ đầu: "Ở đây nhớ, ở đây cũng nhớ! Dì nhỏ, lâu thế dì tới nhà cháu ạ?"
"Có dì bận ạ?"
Tô Nhân Nhân : "Ừ, thời gian dì nhỏ đang học tập, cho nên tới thăm cháu ."
"Đợi dì nhỏ học xong đợt , sẽ thường xuyên tới thăm cháu nhé!"
"Vâng , dì nhỏ thật !"
"Phụt!"
Lý Hân Nguyệt ở bên cạnh vui vẻ: "Cái gì gọi là nhớ dì nhỏ chứ? Chẳng là nhớ kẹo sữa dì nhỏ mua cho !"
"Đi thôi, hôm nay dì nhỏ của con mua đồ ngon cho con đấy, mau về nhà!"
Trẻ con đứa nào ham ăn, đồ ăn, Trần Ngật Hằng liền vui vẻ, tung tăng chạy về nhà: "Mẹ, dì nhỏ, chị Trân Trân, mau thôi!"
Có đứa trẻ, trong nhà liền náo nhiệt.
Lần Tô Nhân Nhân chỉ mang theo một cân kẹo sữa, còn đồ ăn vặt bên phía Đế Đô, trọn vẹn một túi lớn.
Thằng bé , há hốc mồm khép !
"Mẹ, con ăn một cái!"