Quân Hôn Siêu Cấp Ngọt: Anh Lính Thập Niên 70 Dỗ Tôi Sinh Con Thứ Hai - Chương 664: Sính Lễ Cầu Thân Của Tôn Lượng
Cập nhật lúc: 2026-02-24 10:40:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mã Trân bản tính Tiêu Nam là , càng đau lòng cho những gì chịu đựng từ nhỏ đến lớn.
Bây giờ , con gái cầu ước thấy, con rể cũng thật lòng thích con gái.
Bà thể yên tâm !
Mọi tham quan phòng tân hôn của Mã Trân, nảy sinh hứng thú với cái chăn chiếc giường mới lầu...
"Đẹp quá! Hóa chăn còn thể thành thế ?"
"Làm thế thiết thực, buổi tối ngủ cũng ai giành hết chăn."
"Cô út , cái cô mua ở thế?"
Chị dâu cả của Mã Trân đặc biệt từ Đế Đô trở về tham dự hôn lễ, dù cũng chỉ một cô em chồng .
Nhìn thấy bộ chăn ga mới , vui vẻ đến mức hận thể ôm .
Mã Trân ngớt: "Chị dâu cả, mua , là chị Hân Nguyệt giúp em đấy."
Hả?
Hóa là !
Thảo nào cô ở Bách hóa Đại lầu Đế Đô cũng từng thấy kiểu dáng !
"Có thể vẽ cho chị ? Lần chị cũng một bộ!"
Mã Trân gật đầu: "Chắc chắn là , hai hôm nữa rảnh rỗi em sẽ vẽ cho chị, gửi qua bưu điện."
"Được ."
Mười một giờ rưỡi, đều đến nhà khách nhỏ.
Bàn ở nhà khách nhỏ lớn nhỏ, hôm nay mở ba bàn lớn, mỗi bàn thể mười sáu .
"Hôm nay là ngày lành, chúng nâng ly chúc mừng Đảng vĩ đại của chúng sinh nhật vui vẻ !"
Lời Chính ủy Chu dứt...
"Sinh nhật vui vẻ!"
Âm thanh như tiếng trống trận, vang dội và mạnh mẽ.
"Lại chúc hai đồng chí Tiêu Nam và Mã Trân, tân hôn vui vẻ!"
"Tân hôn vui vẻ!"...
Hôn lễ của Mã Trân và Tiêu Nam xong, Tôn Lượng dự định cầu .
Tối hôm đó qua đây.
"Chị dâu, chị thể tìm giúp em một mối ở quê ?"
"Người nhà em, đợi đến lúc em kết hôn mới thể qua đây."
Lý Hân Nguyệt nghĩ nghĩ: "Ông xã, là tìm bác gái cả, thấy thế nào?"
Bác gái cả nhà khéo ăn khéo , cũng .
Vô cùng thích hợp.
Trần Minh Xuyên đương nhiên đồng ý: "Được, thư về , đến lúc đó Tôn Lượng về một ngày."
Tôn Lượng vui mừng khôn xiết: "Cảm ơn Đội trưởng, cảm ơn chị dâu!"
Ngày cầu sắp xếp ngày mùng sáu tháng bảy.
Thời gian , đội sản xuất vẫn bắt đầu vụ gặt song thưởng, chú Bí thư vẫn còn rảnh.
Trương Mộng mùng ba về, Tôn Lượng tiễn cô lên xe khách.
Sau khi về đến nhà, chú Bí thư để Vương Thúy Miêu bà mối đằng trai, ngược vô cùng hài lòng.
"Được , bên chúng gọi là bà dì nhé."
Ở nông thôn phong tục, bà mối đôi, đằng trai , đằng gái cũng .
Về việc mời ai, Trương Mộng một chút ý kiến cũng .
"Mẹ, bố, điều kiện nhà Tôn Lượng cũng , con định đòi sính lễ."
Chú Bí thư liên tục gật đầu: "Ừ ừ ừ, con đòi thì đòi, dù đòi về cũng là cho con của hồi môn."
"Cho dù sính lễ, cha cũng chuẩn cho con hai bộ chăn đệm, một ít nồi niêu xoong chậu."
"Tôn Lượng đến lúc đó sẽ mấy chiếc xe đến đón dâu, đến lúc đó cũng chở hết."
"Cảm ơn bố, cảm ơn ."
Bố cô thật !
Trương Mộng cảm thấy, cô là một may mắn.
Có một đôi cha , tương lai còn một chồng , đây là ân huệ của ông trời.
Sau , cô nhất định sẽ trân trọng thật .
Ngày mùng bốn tháng bảy, Tôn Lượng dẫn theo hai cấp núi.
Sáng ngày mùng năm, vác một con lợn rừng, xách mấy con thỏ trở về.
"Chị dâu, để cho chị hai con thỏ."
Lý Hân Nguyệt lập tức từ chối: "Không , Toàn Phong dăm bữa nửa tháng đều thể c.ắ.n mang về, chị thiếu cái ."
Được .
Tôn Lượng cưỡng cầu nữa.
Trước tiên lót một tấm nilon lên ghế xe Jeep, đó chất bao tải da rắn đựng thịt rừng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-sieu-cap-ngot-anh-linh-thap-nien-70-do-toi-sinh-con-thu-hai/chuong-664-sinh-le-cau-than-cua-ton-luong.html.]
Sau đó, chất lên sáu chai rượu, sáu cây t.h.u.ố.c lá, sáu cân kẹo, sáu cân bánh hỷ.
Lại chất thêm một gói đồ lên nữa.
Gói đồ là quà biếu bà mối.
Ăn xong cơm trưa, Tôn Lượng chuẩn xuất phát.
Trần Minh Xuyên đưa một phong thư cho : "Cầm lấy."
Tôn Lượng hiểu: "Đội trưởng?"
"Bên trong là bốn trăm đồng, ba tấm phiếu."
Tôn Lượng ngẩn : "Đội trưởng, em đều chuẩn xong mà, sáu trăm đồng, ba tấm phiếu."
Trần Minh Xuyên rút mấy tấm phiếu : "Sáu trăm ít quá, thêm bốn trăm nữa."
"Đây là tấm lòng của và Đội trưởng Tiêu của , phép nhận."
"Anh cho , con gái nhà xuất giá chỉ một , đưa nhiều một chút, chính là cho cô thể diện."
"Đừng học , năm đó với chị dâu ."
"Bây giờ chỉ cần nghĩ tới, trong lòng liền khó chịu."
Mũi Tôn Lượng cay cay.
Đội trưởng cho tiền, Phó đội trưởng cũng cho tiền.
Cậu thể , là một đứa trẻ cha ?
"Đội trưởng, em !"
Cầm trong tay, hốc mắt Tôn Lượng đỏ hoe...
Cho dù huấn luyện khổ cực thế nào, thương nặng thế nào, cũng từng .
Nhìn đồng đội bên cạnh ngã xuống, chỉ kiên định và thù hận.
bây giờ, nước mắt Tôn Lượng kìm nữa, hai vị ân nhân của là coi như ruột thịt thật sự...
"Khóc cái gì! Một thằng đàn ông to xác rơi nước đái mèo, mất mặt ?"
"Không chỉ là mấy trăm đồng thôi ? Cậu kiếm ?"
"Chúng đều là trai của , em thành gia lập thất, trai góp chút sức thì nào?"
"Cút! Đừng ông đây mất mặt, nam t.ử hán đổ m.á.u đổ lệ!"
Đây là tiền.
Tôn Lượng , đây là tình, tình em!
Tay nâng lên, bàn tay to hung hăng lau nước mắt: "Rõ!"
Tôn Lượng , Lý Hân Nguyệt hỏi Trần Minh Xuyên: "Sao rút phiếu ?"
Trần Minh Xuyên trả phiếu cho Lý Hân Nguyệt: "Tiền dễ kiếm, phiếu khó tìm."
"Cho nhiều quá, sẽ áp lực tâm lý, thằng nhóc hiểu."
Lý Hân Nguyệt: "..."
—— Đây mới là em ruột thịt thật sự nhỉ?
Ngày mùng sáu, nhà họ Trương chấn động.
Đối tượng của Trương Mộng đến cầu , ba tấm phiếu công nghiệp, một ngàn đồng tiền mặt, ngoài còn quà cáp.
Con gái cả cái thôn , mấy chục năm nay, ai sính lễ vượt quá hai trăm !
Chàng trai trẻ , chỉ tướng mạo , tinh thần, thế mà tay là một ngàn đồng!
Người lính , thật tiền nha!
Càng khiến thèm thuồng là, đưa tới nguyên một con lợn, sáu con thỏ rừng.
Chuyện còn gì bằng nữa?
Nguyên một con lợn đấy!
Cái mùa , bao nhiêu nhà ngay cả dầu cũng mà ăn, còn ăn thịt?
Trong nháy mắt, cả thôn sôi trào...
Không ít than thở: "Xem con gái nhà phúc kìa, sính lễ , cả cái huyện cũng tìm thứ hai nhỉ?"
Đi mà tìm chứ?
Một công việc trong huyện, mỗi tháng cũng chỉ ba bốn mươi đồng, một ngàn đồng, là thu nhập tròn hai năm của .
Thời đại nhà nào cũng mấy đứa con trai, nhiều vô kể.
Một đứa bỏ một ngàn, ba đứa bốn đứa năm đứa thì ?
Còn róc xương ông già mà gặm ?
"Cũng chẳng trách trai trẻ nỡ bỏ như , Trương Mộng là sinh viên đại học đấy, bản công việc."
Còn ?
Cả đại đội, cũng chỉ cô là sinh viên đại học.
Năm đó chú Bí thư điều giáo d.ụ.c, biểu hiện ưu tú, công tác nỗ lực, đây là phần thưởng chính phủ dành cho ông .
Người khác gì cơ hội .
Lúc , khẽ hỏi: "Người lính nhiều tiền thế ?"
" , một cán bộ một tháng cũng chỉ bốn năm mươi đồng thôi mà, chẳng lẽ nhà Tôn điều kiện tầm thường?"