Quân Hôn Siêu Cấp Ngọt: Anh Lính Thập Niên 70 Dỗ Tôi Sinh Con Thứ Hai - Chương 692: Buồn Cười! Thật Coi Cô Là Thánh Mẫu Đầu Thai?

Cập nhật lúc: 2026-02-24 11:03:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tức c.h.ế.t gã !

 

Tô Mộc Lâm g.i.ế.c .

 

Nếu sớm phụ nữ hôm nay , tối hôm qua gã bảo giúp gã cùng tay .

 

"Về thôi! Người đều , còn xem cái rắm! Xem em ngóng cái tin tức ch.ó má gì!"

 

Tô Mạt Mạt cũng tức giận, ở mấy ngày, thể quyết định, trách cô gì?

 

Chỉ là, cô dám tức giận.

 

"Anh, sắp thanh niên trí thức xuống nữa đấy."

 

"Thật ?"

 

Tô Mạt Mạt lập tức gật đầu: "Cái em lừa , mấy hôm bí thư qua tìm bố, bàn chuyện sắp xếp thế nào."

 

"Bây giờ thanh niên trí thức đại đội đều chỗ ở nữa , hai thì , nhà để trống, chi bằng để nữ thanh niên trí thức đều đến đó ở?"

 

Như ?

 

Mắt Tô Mộc Lâm sáng lên: "Ý ! Đến lúc đó em với bố, thể , nếu ông sẽ nghi ngờ."

 

"Biết ."

 

Hai em còn đang nghĩ chuyện , ngờ tới, bọn họ sắp đại họa lâm đầu .

 

Một giờ, xe buýt lớn của Đoàn văn công đúng giờ xuất phát.

 

Trần Minh Xuyên buổi trưa họp, là Tôn Lượng tiễn.

 

Đợi họp xong, xe từ sớm.

 

"Minh Xuyên, tối nay mấy con cá, đến chỗ nhà thuê của uống một ly thế nào? và lão Dương rượu đều mua xong ."

 

Mới khỏi phòng họp, Tần Cẩm Hoa một tay khoác lên vai Trần Minh Xuyên.

 

"Không ."

 

Tần Cẩm Hoa vẻ mặt đen sì: "Người em, thương vợ đúng ?"

 

"Được, chiều nay gọi qua giúp đỡ, vợ chỉ điểm một chút là chứ gì!"

 

"Thế cũng !"

 

Tần Cẩm Hoa cuống lên, tay nghề hải sản của em dâu , đúng là ai sánh bằng!

 

Bờ biển nhiều nhất chính là hải sản, nhưng thiếu cao thủ hải sản.

 

" em, như đủ nghĩa khí ! Dù chúng cũng em bao nhiêu năm như !"

 

Trần Minh Xuyên nhướng mắt: "Vợ về nhà , nhà thuê trả , giảng nghĩa khí?"

 

Hả?

 

Tần Cẩm Hoa vẻ mặt thể tin nổi: "Không mới đến ? Sao ? Cậu ngốc !"

 

"Vợ khó khăn lắm mới đến, thì giữ thêm vài ngày?"

 

" ngốc, thông minh!"

 

"Mau gọi điện thoại về, bảo vợ chạy qua đây bồi đến khi huấn luyện biển kết thúc!"

 

Tần Cẩm Hoa: "..."

 

—— Hôm qua cái gì mà thấu hiểu khác như thế, cái gì mà tối hôm qua xem biểu diễn?

 

—— Sớm thế, mới xem biểu diễn !

 

Nghĩ đến bữa tiệc lớn nhà họ Trần, Tần Cẩm Hoa hối hận c.h.ử.i thề!

 

Cũng mặc kệ Tần Cẩm Hoa đang nghĩ gì, Trần Minh Xuyên sa sầm mặt mày...

 

"Có việc giao cho , cái nhà Đại đội trưởng Tô , cho giúp điều tra kỹ càng!"

 

Cái gì?

 

Có đồ ngon nhớ đến , việc thì nhớ đến ?

 

Tần Cẩm Hoa râu cũng tức đến lệch .

 

"Không , tra tự mà tra, rảnh rỗi thế!"

 

"Một lọ tương ớt đặc chế, trộn cái gì cũng ."

 

Chỉ một lọ tương ớt mua chuộc ?

 

Tần Cẩm Hoa vẫn nhả : "Không cần! là chiến sĩ cách mạng kiên cường, tuyệt đối sẽ viên đạn bọc đường của đ.á.n.h gục."

 

"Nói tra là tra! Kiên quyết nhận hối lộ của !"

 

Hừ!

 

Nói cứ như thật !

 

Trần Minh Xuyên nhướng mắt: "Vậy nếu cộng thêm một bữa tiệc hải sản lớn thì ?"

 

" định ngày về, mang mấy trăm cân hải sản về."

 

"Nói , tra cái gì?"

 

Trần Minh Xuyên vẻ mặt khinh bỉ: "Nói lắm là chiến sĩ cách mạng cơ mà?"

 

Tần Cẩm Hoa giả vờ đắn: "Đây là nhu cầu công tác cách mạng, liên quan gì đến ăn tiệc hải sản lớn!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-sieu-cap-ngot-anh-linh-thap-nien-70-do-toi-sinh-con-thu-hai/chuong-692-buon-cuoi-that-coi-co-la-thanh-mau-dau-thai.html.]

 

"Nói , đảm bảo tra rõ mồn một."

 

Trần Minh Xuyên xong, Tần Cẩm Hoa xong vẻ mặt phức tạp.

 

"Không ngờ chỉ là một đại đội trưởng, to gan lớn mật như thế."

 

"Cậu yên tâm , sẽ thu thập chứng cứ của cho , tin trị thằng cha đó."

 

" , đừng quên cho mang tương ớt đến ký túc xá của đấy!"

 

"Nói cho nhé, nhận hối lộ, mà là nhận tình cảm của em dâu!"

 

Đây là tương ớt bình thường, chỉ cần nhớ đến mùi vị của nó, Tần Cẩm Hoa nhịn nuốt nước miếng.

 

Người gì !

 

Ham ăn còn sĩ diện c.h.ế.t !

 

Trần Minh Xuyên nín : "Biết , thiếu phần của !"

 

Không tra , tra giật .

 

Chiều hôm , tất cả chứng cứ đều đặt mặt thủ trưởng Sư đoàn...

 

Chính ủy Chu xem xong: "Lão Tiêu, đích gọi điện thoại cho Chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng huyện, ông thấy ?"

 

Sắc mặt Sư trưởng Tiêu cũng , một đại đội trưởng nho nhỏ, bá đạo như thế, xử lý nghiêm túc đủ để xoa dịu lòng dân!

 

"Ừ, cho gửi tài liệu qua đó, giữ một bản , gọi thêm một cuộc điện thoại cho tỉnh."

 

Như cũng vạn vô nhất thất .

 

"Tốt quá, cứ như . Tần Cẩm Hoa, việc gửi tài liệu, phái cho ."

 

"Rõ! Đảm bảo thành nhiệm vụ."

 

Đại đội trưởng Tô tác oai tác quái ở đại đội mười mấy năm, mơ cũng ngờ tới, vì con gái mà lật thuyền.

 

Lý Hân Nguyệt cũng để chuyện trong lòng.

 

Cô là qua thì quên, bởi vì cô tin tưởng bản lĩnh của Trần Minh Xuyên.

 

Về đến nhà, chỉ riêng việc chia hải sản, bận rộn cả một buổi tối.

 

Có thể ăn hải sản tươi ngon như , đều vui vẻ.

 

Thứ , gia đình cán bộ bình thường cũng dễ gì kiếm .

 

Mọi đối với cô cảm kích lên một tầm cao mới.

 

Hôm , Lý Hân Nguyệt , nhưng cô đổi sang ca chiều, buổi sáng cô thành phố đưa hải sản.

 

Mới ngủ dậy, còn gọi con trai dậy, cửa vang lên.

 

Nhìn thấy tới ngoài cửa, da mặt Lý Hân Nguyệt giật giật: "Tìm việc?"

 

Trong lòng Vương Diễm Diễm hận, nhưng mặt thể nặn một nụ .

 

"Chị dâu, buổi biểu diễn tối hôm , em thật sự ác ý."

 

"Em chính là ngưỡng mộ tài hoa của chị, mới nhất thời hứng khởi, mời chị lên sân khấu."

 

"Em ý chị mặt, nhưng lãnh đạo cho rằng em ý đồ riêng."

 

"Thật đấy, em , cầu xin chị tìm Đoàn trưởng Cao giúp em vài câu, Sư đoàn cho em chuyển ngành."

 

Ha ha ha!

 

Lý Hân Nguyệt lạnh một tiếng: "Đồng chí Tiểu Vương, cô thật coi đều là kẻ ngốc, chỉ cô là thông minh hả?"

 

"Haizz, thật lòng, những như các cô, tại dám dám chịu thế!"

 

"Phì! Cô thật khiến coi thường!"

 

"Hèn nhát như thế còn hại , mất mặt hổ!"

 

"Cút , tìm cô gây sự, coi là rộng lượng ."

 

"Còn bảo xin tha giúp cô? Cô coi là Thánh mẫu đầu t.h.a.i ? Loại như cô, căn bản xứng với hai chữ 'quân nhân'!"

 

"Đến đơn vị mới thì cho , nếu kết cục của cô khó mà lường !"

 

Vương Diễm Diễm ngờ Lý Hân Nguyệt khách khí như , sắc mặt lúc xanh lúc trắng bỏ .

 

Trước khi , cô hận thù liếc Lý Hân Nguyệt một cái, quyết định cơ hội tuyệt đối buông tha cô.

 

Khâu Hồng Viện ngờ sẽ thấy cảnh , lập tức quan tâm hỏi một câu: "Tiểu Lý, xảy chuyện gì thế?"

 

Lý Hân Nguyệt nhạt, kể chuyện tối hôm .

 

"Đoàn trưởng Cao chắc chắn là trách cô tự tung tự tác, cố ý hại em mặt, cho cô chuyển ngành đấy."

 

"Đây , giống như chổi, sáng sớm tinh mơ đến cửa cầu xin em giúp."

 

Hả?

 

Loại , còn mặt mũi cầu giúp?

 

Khâu Hồng Viện ngẩn !

 

Cái nếu là bảo chị lên sân khấu, còn dọa chị sợ đến tè quần?

 

Nhiều quan binh như , còn nhiều bà con cô bác như , bảo chị lên sân khấu để trò ?

 

 

Loading...