Quân Hôn Siêu Cấp Ngọt: Anh Lính Thập Niên 70 Dỗ Tôi Sinh Con Thứ Hai - Chương 829: Vang Danh Thiên Hạ
Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:37:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cùng lúc đó, sở chỉ huy nước nhỏ phương Nam.
Tướng lĩnh quân địch phòng tuyến như bức tường đồng vách sắt , đắc ý phi phàm...
"Tướng quân, bọn chúng chắc chắn chúng bố trí xong , chỉ đợi bọn chúng chui cái túi thôi!"
Đóng quân ở nơi chính là tướng quân nổi tiếng nước Ấn Nguyễn Tri Tiên.
Trước đây gã từng học tập ở nước Viêm, đặc biệt từng nghiên cứu về Sư trưởng Sư đoàn A Tiêu Chấn Bang.
Nghe thấy tiếng nịnh nọt của phó thủ Trần Doãn Trí, gã lập tức giả bộ khiêm tốn.
"Không thể lơ là đại ý, quỷ kế đa đoan, trải qua nhiều cuộc chiến tranh, danh hiệu chiến thần."
"Hiện nay trướng ông hai Binh vương, nửa năm thành lập một Đại đội Đặc chiến, hai tuyệt đối thể coi thường."
"Thông báo xuống , nhất định nghiêm phòng t.ử thủ, tuyệt đối để một tên lính nước Viêm nào lọt qua phòng tuyến của chúng !"
Tướng quân cẩn thận quá ?
Phó thủ Trần Doãn Trí khi những lời , trong lòng thầm lẩm bẩm một hồi.
Tuyến đường bọn họ canh giữ , dễ dàng xuyên qua như .
Không núi cao rừng rậm, thì là đầm lầy vực sâu, còn vô côn trùng độc, chướng khí.
Trừ phi bọn chúng bay, bay từ trời qua!
Nếu bọn chúng thật sự bay từ trời qua, gã cũng thể b.ắ.n bọn chúng từ trời xuống, pháo cao xạ, lưới lửa phòng phía Nam của gã, đồ ăn chay.
Tướng quân thế là nâng cao chí khí khác, diệt uy phong ?
Mặc dù trong lòng phục, nhưng mệnh lệnh vẫn thực hiện.
"Rõ! Tướng quân yên tâm, cho dù là một con chim cũng đừng hòng bay qua trận địa của chúng !"
Một ngày ...
"Báo cáo Tướng quân, Lục Bình thất thủ !"
Cái gì?
Nguyễn Tri Tiên đang uống , chiếc cốc trong tay rơi xuống đất, phát một tiếng "xoảng" thật lớn...
"Không thể nào! Không thể nào, tuyệt đối thể nào!"
Trần Doãn Trí chạy thấy cấp sợ thành thế , lập tức run rẩy: "Tướng quân, đây là sự thật."
"Đại đội Đặc chiến của địch tập kích Lục Bình, bởi vì chúng canh giữ phía , cho nên bọn chúng hề tấn công từ chính diện."
"Bọn chúng bỉ ổi, chơi âm chiêu với chúng ."
Trên chiến trường mày c.h.ế.t thì tao sống, còn giảng giải cái gì âm với dương ?
— Đồ ngu!
— Phòng tuyến như đều để nhẹ nhàng vượt qua, còn gì, gã đây là sắp c.h.ế.t trong tay tên ngu xuẩn !
Hộc... hộc... hộc...
Nguyễn Tri Tiên thở hổn hển ba thật mạnh: "Mau chuẩn rút lui, nếu đợi bọn chúng giáp công, quân nguy to!"
"Rõ!"
đúng lúc , xông : "Báo cáo Tướng quân, quân địch bắt đầu tấn công trận địa pháo binh của !"
Bọn chúng trận địa pháo binh của quân ?
Nguyễn Tri Tiên xong cả kinh: "Mau rút lui, bảo nhân lực là quan trọng!"
Mặc dù sự yểm hộ của hỏa lực tầm xa phía quân địch rút ngoài, nhưng tổn thất của chúng vô cùng to lớn.
Khi Sư đoàn A đến Lục Bình, Sư trưởng Tiêu vỗ vai Trần Minh Xuyên: "Thằng nhóc khá lắm, lầm các !"
Trần Minh Xuyên và Tiêu Nam thực hiện một động tác chào quân đội tiêu chuẩn: "Báo cáo Thủ trưởng, nhờ Thủ trưởng chỉ huy minh, Trần Minh Xuyên nhục sứ mệnh!"
Nhìn hai vị ái tướng, Sư trưởng Tiêu lớn "ha ha".
"Tốt ! Hai đấy nhé, đúng là giỏi lắm!"
"Trưởng ban Hồng, lập tức báo cáo Tổng chỉ huy: Sư đoàn A hành động theo kế hoạch!"
"Rõ!"
Bên đang lớn, quân sói nhỏ phương Nam rút về Lương Sơn thì giận dữ vô cùng.
Nghe tin chỉ một đội ngũ ba trăm , đ.á.n.h chiếm phòng tuyến Lục Bình mấy ngàn quân thủ, Nguyễn Tri Tiên phát mệnh lệnh...
"Truyền lệnh của : Dốc hết lực lượng, ám sát Trần Minh Xuyên!"
Rất nhanh bên phía Lương Sơn truyền khẩu hiệu ngông cuồng "bắt sống Trần Minh Xuyên".
Đáng tiếc, bọn chúng Trần Minh Xuyên và Đại đội Đặc chiến dẫn dắt rốt cuộc cường hãn đến mức nào.
Sau khi nhận tin , mấy Tôn Lượng và Tạ Khôn sát khí đằng đằng...
"Đại đội trưởng, để bọn em diệt cái tên họ Nguyễn !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-sieu-cap-ngot-anh-linh-thap-nien-70-do-toi-sinh-con-thu-hai/chuong-829-vang-danh-thien-ha.html.]
Trần Minh Xuyên xua tay: "Bọn chúng chịu đến nộp mạng, chúng hà tất khách sáo?"
"Đến một tên diệt một tên, đến hai tên diệt một đôi! Chỉ cần bọn chúng dám đến, sẽ cho bọn chúng về."
"Tổng tấn công Lương Sơn sắp bắt đầu , nhiệm vụ mắt của chúng , là phối hợp bộ đội chủ lực hạ Lương Sơn!"
"Rõ!"
Tôn Lượng và Tạ Khôn đáp vang dội.
Chính là thế, Đại đội trưởng của họ là Binh vương, mấy tên tép riu của sói nhỏ phương Nam , dám đến chính là nộp mạng!
Quả nhiên sai.
Lính b.ắ.n tỉa nước Ấn khắp nơi tìm bóng dáng Trần Minh Xuyên, nhưng mới tìm địa điểm ẩn nấp, của Tôn Lượng bắt sống...
Liên tiếp mất năm lính b.ắ.n tỉa, Nguyễn Tri Tiên bảo Trần Doãn Trí dừng hành động ám sát.
"Bọn chúng chuẩn , nhất thời g.i.ế.c là thể nào, thủ vững Lương Sơn , nơi tuyệt đối thể mất!"
Liên tiếp tổn thất , đến lông tóc cũng đụng một sợi, Trần Doãn Trí chỉ đành đáp: "Rõ! Thuộc hạ tuân lệnh!"
bên mới quyết định xong, bên tổng tấn công bắt đầu...
"Đùng đùng đùng"
Sau khi mấy phát đạn tín hiệu bay lên trung, vạn pháo quân cùng b.ắ.n, trận địa sói nhỏ phương Nam một biển lửa.
Sở chỉ huy nơi Nguyễn Tri Tiên ở cũng thể may mắn thoát khỏi, mấy quả pháo rơi trực tiếp sở chỉ huy.
Nhìn sở chỉ huy sắp sập, Trần Doãn Trí hét lớn: "Người , , yểm hộ yểm hộ!"
yểm hộ còn đến, Đại đội Đặc chiến đến ...
Lương Sơn cho là khó công nhất, Sư đoàn A chỉ dùng một ngày một đêm đ.á.n.h hạ.
Từ đó, danh hiệu của Trần Minh Xuyên trong nháy mắt vang vọng khắp chiến trường Nam Cương, sói nhỏ phương Nam tên là tan tác tơi bời.
Thậm chí giữa bọn chúng còn nảy sinh ý kiến, "cho mày gặp Trần Minh Xuyên" trở thành lời nguyền rủa độc địa nhất của chúng.
Tin tức biên giới truyền , Lý Hân Nguyệt buổi tối cứ gặp ác mộng.
Ngày 5 tháng 3, trong đài cuối cùng cũng truyền đến tin tức đại chiến.
Trái tim đang căng thẳng của cô, cuối cùng cũng buông xuống.
"Phật tổ phù hộ, phù hộ tất cả tướng sĩ quân bình an trở về, cảm tạ Người!"
Ngày 16 tháng 3, trong đài nữa truyền tin tức đại quân rút quân...
Tối hôm đó đều chạy đến chỗ cô.
"Hân Nguyệt, các sắp về ?"
"Hân Nguyệt, quá , chúng thắng , chúng thắng !"
Ai nấy đều rưng rưng nước mắt, ai nấy đều kích động vô cùng.
Lý Hân Nguyệt hơn một tháng nay, các chị em ngủ một giấc yên .
Nếu ý chí kiên cường, e là sớm ngã bệnh .
Ôm lấy các chị em, cô cũng rưng rưng nước mắt.
" , chúng thắng ! Mọi yên tâm, các nhanh sẽ về thôi."
Quân thắng , nhất định ăn mừng một chút.
Hôm nay là ngày nghỉ, Từ Hồng Cầm, Liễu Thúy Kiều, theo Lý Hân Nguyệt núi...
Mới đến bên khe núi, tìm thấy từng bụi nấm mối và nấm bụng dê.
Từ Hồng Cầm há hốc mồm: "Trời ơi, vận may cũng quá ! Thảo nào đàn ông nhà chúng đ.á.n.h thắng trận."
Liễu Thúy Kiều toét miệng lớn: "Đương nhiên, vận may ở bên phía chúng , chắc chắn gặp dữ hóa lành!"
Vận may còn chỉ thế.
Mọi rừng trúc định đào ít măng xuân nếm thử, ngờ phát hiện cả một rừng nấm tâm trúc.
Mạc Tú là đầu tiên phát hiện .
Cô nhận thứ .
"Mau ! Hân Nguyệt, mau , nhiều nấm tâm trúc quá!"
Chứ còn gì nữa?
Từng cây trắng trẻo mập mạp đội mũ, cứ như trồng , từng mảng, từng bụi...
"Hái về, phơi khô hầm canh uống."
"Được! Hành động!"
Mấy phụ nữ vui vẻ bận rộn trong rừng trúc, đang hái hái, còn phát hiện mấy ổ trứng gà rừng.
Càng cho họ thấy lạ là, mấy con gà rừng đ.á.n.h trong rừng trúc, đ.á.n.h đến một mất một còn...