Quân Hôn: Sống trong truyện niên đại, nhiều phúc nhiều con lại sống thọ - Chương 154: Có thú vị không?
Cập nhật lúc: 2026-04-14 11:34:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiếu nữ khẽ khom , bàn tay mềm mại, trắng ngần nhẹ nhàng vuốt ve phần đỉnh đầu lông vàng óng của chú bê con.
Dưới ánh nắng chan hòa, nụ rạng rỡ môi cô toát lên vẻ thiết, gần gũi vô ngần.
Diệp Bình An bưng chậu cà rốt rửa sạch, lặng im bên cạnh ngắm khung cảnh .
Nhận ánh mắt , Chu Nam đầu . Chạm ánh của cô, đôi mắt vốn dĩ luôn mang vẻ bất cần, lười nhác của nay trở nên trong trẻo, nụ vương vấn nơi khóe môi ấm áp và đẽ đến lạ thường.
Chu Nam lên tiếng khoe khoang: “Anh xem mấy chú bò nhỏ của em mã ?”
Ánh mắt Diệp Bình An chuyển dời từ cô sang mấy chú bò. Quả thực, chúng sạch sẽ đến mức khó tin, vóc dáng cũng vô cùng săn chắc, khỏe mạnh.
“Em tự kén chọn đấy ?”
Chu Nam gật đầu, điệu bộ đắc ý vô cùng: “Tự tay em kiếm đấy nhé.”
Diệp Bình An đưa củ cà rốt vẫn còn đọng nước cho cô, nhạt giọng bình luận:
“Xem chừng khẩu phần ăn của chúng cũng khá tươm tất đấy chứ.”
Chu Nam gật đầu như một lẽ hiển nhiên: “Từ nay trở , chúng là thành viên trong nhà , tên là Hoàng Đại và Hoàng Nhị.”
Rồi cô hưng phấn, hào hứng kể lể cho Diệp Bình An về lũ ch.ó con, gấu con “Cẩu Đại, Cẩu Nhị, Hùng Đại, Hùng Nhị” ở quê nhà.
Diệp Bình An dáng vẻ lười nhác, tựa lưng cây cột sơn son mái hiên. Một tay kẹp điếu t.h.u.ố.c, tay hờ hững đùa nghịch chiếc bật lửa.
Lắng giọng líu lo của thiếu nữ, ngắm đôi mắt hoa đào lấp lánh niềm vui, hai gò má ửng hồng vì phấn khích, chợt lên tiếng hỏi:
“Thế tại chúng gọi là Ngưu Đại và Ngưu Nhị?”
Nghe câu hỏi , Chu Nam khẽ chau mày suy tư một lát: “ nhỉ, tại đặt là Ngưu Đại và Ngưu Nhị cơ chứ?”
Diệp Bình An lẳng lặng cô, nụ bên môi ngày càng rạng rỡ, bất ngờ châm lửa điếu t.h.u.ố.c đang ngậm môi.
Chu Nam cũng chẳng bận tâm suy nghĩ sâu xa thêm về vấn đề : “Vậy đợi đến dịp , nếu thêm con nào nữa thì em sẽ gọi chúng là Ngưu Đại và Ngưu Nhị .”
Diệp Bình An thở hắt một ngụm khói mỏng manh. Làn sương trắng mờ ảo bảng lảng trôi mắt, mang theo một vẻ tĩnh lặng và êm đềm.
“À , quen ba của bé Tiểu Kiều ?”
Chu Nam đặt những củ cà rốt tươi rói xuống mặt Hoàng Đại, Hoàng Nhị, bước bồn nước do Diệp Bình An chuẩn sẵn để rửa tay.
“Ý em là đồng chí Chính ủy phòng hậu cần hả?” Diệp Bình An lên tiếng hỏi .
Khóe mắt thoáng thấy cô nhóc đang giấu nhẹm đôi bàn tay vẫn còn ướt đẫm nước lưng.
Chu Nam mỉm tươi tắn gật đầu, hăng hái giới thiệu:
“Cô con gái rượu nhà chị Hỉ Thúy tên là Kiều Bảo, còn con trai kháu khỉnh là Hổ Bảo.”
Vừa dứt lời, Chu Nam mạnh tay vẩy những bọt nước còn đọng đôi tay trắng nõn. Những giọt nước tinh nghịch sai một ly, b.ắ.n thẳng về phía Diệp Bình An.
Anh nâng khuôn mặt góc cạnh, rắn rỏi lên. Đôi mắt đen sâu thẳm chất chứa sự bao dung, độ lượng. Anh đưa tay quệt ngang vài bọt nước bám mặt, thiếu nữ đang nở nụ ranh mãnh.
“Có thú vị hả?”
Nhìn bắt đầu cởi bỏ bộ quân phục bọt nước ướt sũng, để lộ làn da màu đồng săn chắc, Chu Nam gật đầu lia lịa nhanh nhẹn xoay bỏ chạy.
“Em vắt sữa cho Hoàng Đại đây, định qua giúp em một tay nào?”
Diệp Bình An hất mạnh mái tóc húi cua cho những bọt nước còn vương vấn tan biến, mới sải những bước chân vững chãi tiến về phía gian bếp.
——————————
Hỉ Thúy nhét bình sữa ấm tay con trai Hổ Bảo, thấy điệu bộ hờ hững thiết tha gì của nhóc, chị cũng chẳng buồn bận tâm.
“Sáng nay em thấy rảo bước tới tận đầu ngõ, ngoắt trở về, cứ tưởng bận rộn việc gì khác, ai dè dẫn đường cho mấy tới đây.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chính ủy phòng âu yếm cô vợ phần bộp chộp của , đút cho cô con gái lớn một ngụm nước ấm mới ôn tồn giải thích:
“Họ vốn là tàn dư từ những đơn vị khác sáp nhập đây, cái giọng điệu kiêu kỳ hống hách ăn sâu từ thời dân quốc . Mình cãi lý với họ thì cũng chỉ như đàn gảy tai trâu mà thôi.”
Nghe đến thành ngữ “đàn gảy tai trâu”, Hỉ Thúy bỏ ngoài tai nửa câu đầu, bực tức lầm bầm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-song-trong-truyen-nien-dai-nhieu-phuc-nhieu-con-lai-song-tho/chuong-154-co-thu-vi-khong.html.]
“Bò nhà cũng chẳng thèm họ lải nhải dông dài , ăn mà cứ điệu bộ y hệt như đang diễn kịch sân khấu , chả lọt tai lấy một từ.”
Vừa dứt lời, chị vớ lấy chiếc giẻ lau bàn, điệu bộ bắt chước y xì đúc vị phu nhân tóc xoăn mặc sườn xám kẻ ô khi nãy, lấy tay gạt dòng lệ giả trân.
“Anh xem, điệu bộ cứ lả lơi, quyến rũ như thế, đàn ông các ai nấy đều mê mệt kiểu như hả ~”
Chính ủy phòng chứng kiến cảnh tượng mà nổi hết cả da gà, vội vã đ.á.n.h trống lảng: “Hình như thằng nhóc Hổ Bảo nhà chịu uống loại sữa ạ.”
Nghe đến con, Hỉ Thúy quăng ngay chiếc giẻ lau xuống bàn, cúi xuống dỗ dành con trai bé bỏng, miệng tiếp tục cằn nhằn:
“Đấy, xem, đúng là thể nào chiều chuộng quá mức . Hồi còn ở quê nghèo khó, ngay cả nước sôi để nguội nó cũng uống thử, thế mà bây giờ đ.â.m chê bai thứ sữa bột đắt tiền .”
Từ trong vòng tay cha, cô nhóc Nữu Bảo bất ngờ lên tiếng: “Con uống sữa tươi nhà chị gái xinh cơ.”
Hỉ Thúy dỗ dành con trai xong, sang mắng yêu con gái: “Cái con bé , chỉ cái kén ăn là giỏi thôi.”
Chính ủy phòng ôn tồn lên tiếng: “ quả thực, hương vị sữa bò nhà cô bé tinh khiết và thơm ngon.”
Nghe , Hỉ Thúy sực nhớ : “À, thảo nào hôm qua em ngửi thấy mùi sữa thơm lừng tỏa từ nhà đối diện. Có khi nào ba mụ cũng đang nhòm ngó, thèm thuồng sữa nhà cô bé nhỉ?”
Chính ủy phòng dở dở trí tưởng tượng phong phú của vợ . Ông nhấp một ngụm nước, kiên nhẫn phân tích:
“Mình vẫn thấu hiểu hết họ . Bọn họ thời dân quốc vốn tự xưng là tân nữ tính. Hôm nay họ đến gây rối cũng chỉ là học đòi theo phong thái phu nhân ngày xưa, cốt yếu là ầm ĩ lên để gây sự chú ý đó thôi.”
Hỉ Thúy bĩu môi khinh khỉnh: “Học đòi thì cũng giỏi đấy, nhưng tưởng em gì ? Cả ba ả đó gì ai là vợ cả chính chuyên, là loại vợ lẽ, phòng nhì, là nhân tình giấu giếm mà thôi.”
Chính ủy phòng ngạc nhiên vợ: “Tin tức của mà nhanh nhạy quá .”
Hỉ Thúy đắc ý vênh mặt: “Chút chuyện vặt vãnh em tìm hiểu kỹ lưỡng từ lâu . Đám từ bên chuyển sang thói rước thêm vợ bé, chẳng vài trong đơn vị các cũng đang bắt chước theo cái thói hư tật .”
“Mình đang chuyện đàng hoàng, cớ tay bạo lực thế .” Chính ủy phòng kêu lên, cảm nhận rõ cơn đau điếng từ cú nhéo của vợ nơi eo.
Hỉ Thúy buông tay, lạnh lùng hừ một tiếng: “Động tay thì ? Gã tên là Chu Võ Cường cấp của , vợ con đuề huề ở nhà mà còn dám cả gan cặp kè với cô nữ sinh tư sản xinh kìa...”
Lần thì Chính ủy phòng thực sự sững sờ: “Nói , rành rọt chuyện thế?”
Thấy nét mặt ngạc nhiên của chồng, Hỉ Thúy càng thêm hưng phấn, thần bí rỉ tai:
“Phía cuối hẻm nhà một bà cụ từng ở đợ cho nhà họ An. Sau ngày hòa bình lập , con trai bà tòng quân trở về, nay mang hàm cũng ngang ngửa đấy. Từ ngày dọn đến đây sống, bà cụ kể hết ngọn ngành cho tụi em .”
Nhìn điệu bộ hớn hở của vợ khi chia sẻ tin tức, Chính ủy phòng ngỡ ngàng cảm thấy buồn vô cùng.
Sáng nay lúc rảo bước tới đầu ngõ, ông tình cờ chứng kiến vợ đang cãi lý tay đôi với ba phụ nữ .
Mà ba phụ nữ , ông nhận diện ngay. Đêm qua tại buổi hội khiêu vũ chào mừng ở câu lạc bộ mới mở, nhóm bảy, tám phụ nữ bọn họ nổi bần bật nhất hội trường.
Ông tĩnh lặng lắng diễn biến câu chuyện suốt một hồi lâu. Và , ông cũng hiểu rõ ngọn ngành sự tình. Ba gia đình phân bổ nhà ở gần khu vực . Chắc hẳn ai đó sáng nay đ.á.n.h thức bởi tiếng bò kêu.
Bọn họ lẽ cảm thấy tiếng ồn vấy bẩn môi trường sống đẳng cấp của khu sĩ quan, nên mới nảy sinh ý định tìm cách trừng trị. Việc một mặt là để thể hiện uy thế dằn mặt, mặt khác cũng là để dò xét xem liệu họ thể dễ dàng thiết lập chỗ vững chắc trong cộng đồng mới .
Chắc chắn khi kéo đến đây, bọn họ cũng điều tra kỹ lưỡng lai lịch những sống trong khu . Nơi đây là nơi cư trú của gia quyến sĩ quan, hàm bậc bét nhất cũng từ Lữ trưởng trở lên.
Mà chỉ duy nhất một Đoàn trưởng phân nhà ở đây thì đúng là dễ xem thường như một quả hồng mềm thật. Nào ngờ, bọn họ bất ngờ bóp một quả hồng sắt thép sắc nhọn.
“Em thấy lính đối diện khi nãy trông thật sự đáng sợ, nhiệm vụ gì ?” Hỉ Thúy tò mò gặng hỏi.
Chính ủy phòng vốn đảm nhiệm chức vụ quản lý công tác hậu cần, vật tư và trang thiết chiến tranh.
Nhớ thời gian khan hiếm vật tư đây, khẩu phần của đơn vị Diệp Bình An từng một đơn vị khác ngang nhiên cướp mất.
Vị Đoàn trưởng trẻ tuổi ngần ngại dẫn theo bốn lính xông thẳng tới hậu cần bộ, và chút lưu tình hạ gục bộ đối phương ngay cổng lớn.
Đơn vị chạy đơn kiện cáo, rốt cuộc cấp mắng cho một trận té tát:
“Hai tiểu đội mà đ.á.n.h nổi năm , thế mà còn mặt mũi kiện cáo !”
Ông vẫn còn nhớ như in hình dáng của bốn lính theo Diệp Bình An ngày hôm . Một mang dáng vẻ thư sinh yếu ớt nhưng tay vô cùng hiểm độc.
Một thì vóc dáng vạm vỡ như trâu mộng, khi tấn công thì như vũ bão, màng đến việc phòng thủ.
Người còn thì đen nhẻm như cục than tàn, chiêu nào là hiểm hóc, chí mạng chiêu đó.
Nghĩ chuỗi sự kiện , ông chỉ đành buông một tiếng thở dài thườn thượt.