Quân Hôn: Sống trong truyện niên đại, nhiều phúc nhiều con lại sống thọ - Chương 181: Cả nhà đông đủ, chỉnh tề
Cập nhật lúc: 2026-04-14 19:42:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhờ chuyến săn sáng nay bội thu vượt mức mong đợi, ông Hai hào hứng tuyên bố: "Chiều nay tự do hoạt động."
Luật săn mùa đông quy định rõ ràng: Chỉ khi thành chỉ tiêu đề thì các thợ săn mới phép tự do hành động.
Và nguyên tắc săn thú cũng chỉ rõ: Những con thú săn theo nhiệm vụ tập thể sẽ khiêng về chia chác chung cho dòng họ. nếu ai tự tay săn trong thời gian "tự do hoạt động", thì đó sẽ là chiến lợi phẩm thuộc về cá nhân .
Đó cũng xem là một loại phúc lợi vô cùng hấp dẫn dành cho thành viên của đội săn mùa đông.
Trong lúc những đàn ông rôm rả vạch chiến thuật săn thú cho ngày mai, mùi thơm quyến rũ từ nồi canh gà của Chu Nam lan tỏa khắp gian.
Chẳng cần bát đĩa rườm rà, dùng ca trúc để đựng đồ ăn. Ai nấy đều múc đầy một ca lớn, xì xụp húp nước canh đậm đà, nhâm nhi từng miếng thịt hầm nhừ t.ử.
Ông Hai múc một thìa canh húp xì xụp, đôi lông mày bất giác giật giật vì sảng khoái: "Thảo nào các bậc đế vương thời xưa cứ rỉ tai 'Trên trời chim Phi long, đất thịt lừa'."
Những khác cũng ch.óp chép húp canh rột rột, kết hợp với lương khô, bánh tráng nướng tự mang theo. Khắp nơi tràn ngập khí vui sướng, tận hưởng một bữa ăn thịnh soạn giữa rừng núi.
Diệp Bình An gắp một chiếc đùi gà nhường cho Chu Nam. Cắn một miếng, cô cảm nhận vị ngọt thanh của thịt hòa quyện cùng vị đậm đà của nước dùng.
Đôi mắt Chu Nam híp vì mãn nguyện. Chợt tiếng chuông báo hiệu của hệ thống: "Ting! Lão phu dẫu muộn màn, chí vẫn ngông cuồng bạo dạn. Tay trái dắt ch.ó vàng. Tay giương cung bạt. Trong chuyến săn mùa đông , nếu cô thu phục mười loại thú săn khác , phần thưởng sẽ là một con chim ưng cực phẩm."
Sau khi thông báo xong, hệ thống ngập ngừng một lát như mới sực nhớ điều gì, bèn bổ sung: "À, đó là một con chim ưng thi trượt tu nghiệp ở Tiên giới đấy nhé."
Đôi mắt Chu Nam bỗng chốc sáng rực lên.
Buổi chiều tà, nhóm của Chu Kiến Nguyên, bố Cục Đá, Diệp Bình An và Chu Nam chuẩn đầy đủ tư trang để vượt sông sang bờ bên .
Các thợ săn khác cũng phân tán khắp nơi, mạnh ai nấy dùng tuyệt chiêu của . Người thì đặt bẫy thòng lọng, kẻ gài bẫy sập, hì hục đào hố chông... Ai cũng thầm hy vọng sẽ thu hoạch kha khá để vợ con ở nhà cái Tết thật no đủ.
Khi thấy Chu Nam lủng lẳng một chiếc cung nỏ nhỏ xíu lưng, vài dân làng thiện bông đùa:
"Nam Nha , mấy cứ thẳng về phía một đoạn nữa, chỗ đó nhiều thỏ tuyết lắm đấy. Lông bọn nó trắng muốt như tuyết, mấy cô bé gái thể nào chẳng thích mê mệt."
Đôi mắt trong veo, lấp lánh sự tinh nghịch của Chu Nam khẽ chớp. Nhớ bữa nọ cụ Tư còn tấm tắc khen món đầu thỏ cay tê tái lâu thưởng thức.
Đoàn rảo bước xuyên qua những t.h.ả.m tuyết trắng xóa. Khi đến nơi, bố Cục Đá cúi xuống bốc một túm phân đen sì lên ngửi ngửi, quả quyết:
"Chính là chỗ ."
Bọn họ thực sự cất công đưa cô đến đây chỉ để bắt mấy con thỏ ? Thôi thì Chu Nam cũng chẳng hề phàn nàn, thỏ cũng là thịt cơ mà.
Cô vốn một ngón nghề gia truyền thể se lông thỏ thành những sợi len mềm mịn, ấm áp vô cùng bắt mắt.
Chu Nam nhẩm tính trong đầu. Quỹ đất nông nghiệp của Chu gia trang nhiều, chủ yếu xoay quanh việc trồng d.ư.ợ.c liệu. Nếu thể phát triển thêm nghề nuôi thỏ, lợi ích thu về chắc chắn sẽ vượt trội hơn hẳn.
Trong bối cảnh đất nước khan hiếm tài nguyên, thỏ chỉ là nguồn cung cấp thịt tươi ngon mà lông của chúng còn thể tận dụng để dệt len.
Giống thỏ sinh sản nhanh như chớp, dễ nuôi. Đối với dân Chu gia trang, đây quả thực là một món nghề "buôn nước bọt" hái tiền.
Trong lúc Chu Nam mải đắm chìm những mưu đồ ăn, Diệp Bình An và những khác định vị hang thỏ.
"Ting! Thỏ đực chân nhảy phốc, thỏ cái mắt lim dim. Nếu xây dựng thành công một trang trại chăn nuôi với ít nhất mười loài động vật, phần thưởng sẽ là quyển bách khoa thư 'Cẩm nang chăn nuôi động vật bách khoa'."
" nhận nhiệm vụ." Nghe thấy tiếng hệ thống báo thưởng, Chu Nam đáp lời ngay tắp lự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-song-trong-truyen-nien-dai-nhieu-phuc-nhieu-con-lai-song-tho/chuong-181-ca-nha-dong-du-chinh-te.html.]
Cô nhớ rõ mồn một lời sư phụ từng răn dạy: "Cẩm nang chăm sóc lợn nái sinh sản đẻ, những cuốn sách chuyên khảo về kỹ thuật chăn nuôi kiểu , thời đó ví như báu vật ngàn vàng đấy."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chu Kiến Nguyên thế liền phá lên : "Quả nhiên vẫn là Bình An hiểu ý Nam Nha nhất."
Bố của Cục Đá cào sạch lớp tuyết đọng, lôi mấy chiếc bao tải và đặt chúng hai cửa hang khác .
Diệp Bình An châm lửa một túm giẻ tẩm t.h.u.ố.c tạo khói đen sì ném thẳng trong hang thỏ: "Cứ chờ xem!"
Chưa đầy vài phút , những chiếc bao tải bắt đầu rung lên bần bật, từng cú va đập uỵch uỵch từ bên trong liên tiếp dội thành bao.
"Ái chà chà, phen tóm gọn cả ổ thỏ . Thỏ lớn thỏ bé đủ bộ cả nhà."
Bố Cục Đá khoái trá .
Chu Nam sung sướng chạy tới mở miệng bao tải xem: "Loại thỏ trông khang khác với thỏ nhà bắt nhỉ. Lông dài thượt thế , chắc do trời núi lạnh quá ạ?"
Nhìn rõ đám thỏ, Chu Nam ngẩng đầu hỏi Diệp Bình An.
Diệp Bình An thừa Chu Nam thường xuyên đụng độ đám thỏ trong những hái t.h.u.ố.c, thi thoảng cũng bắt vài con về món ngon đổi vị.
Anh cố nín , đáp: "Thỏ ở trong rừng sâu núi thẳm dĩ nhiên khác thỏ ở chân núi . Trên khí hậu lạnh giá khắc nghiệt, lông thỏ mọc dài thì chúng mới sống sót nổi."
Trong đầu Chu Nam lóe lên hình ảnh giống thỏ Angora lông dài. Cô thầm cảm thán, thảo nào cái hệ thống oái oăm tự dưng ném cho cô cái nhiệm vụ trời ơi đất hỡi .
Nếu đúng là loại thỏ lông dài , giá trị kinh tế của chúng sẽ càng nâng tầm.
Ổ thỏ tổng cộng hai con thỏ trưởng thành và bảy thỏ con, y như lời bố Cục Đá : cả nhà đông đủ, đoàn tụ sum vầy.
Chu Nam chợt nghĩ đến vấn đề nhân giống, cô ngước mắt Diệp Bình An: "Em còn xin thêm hai cặp thỏ nữa, nhất là cả thỏ đực lẫn thỏ cái đấy nhé."
Chu Kiến Nguyên và bố Cục Đá nhịn bật . Lũ con gái lúc nào cũng khoái mấy thứ đồ cục mịch, tròn vo như thế.
"Nam Nha , cháu định mang về nuôi đấy ? Bác cho cháu , động vật cũng giống như con , rời khỏi môi trường sống quen thuộc là dễ lăn c.h.ế.t yểu lắm đấy."
Bố của Cục Đá nửa đùa nửa thật, trong lời dường như mang theo hoài niệm xa xăm.
Chu Kiến Nguyên và Diệp Bình An dường như hiểu rõ nội tình. Cả hai cùng ném ánh mắt chế giễu về phía ông.
Người đàn ông trạc tuổi ba mươi bỗng chốc trở nên luống cuống, ngượng ngùng mặt những cái liếc mắt đầy ngụ ý của hai .
Đôi mắt Chu Nam chớp chớp, chực chờ "hít hà" drama. Nào ngờ, cánh đàn ông dường như quá mù tịt trong khoản buôn chuyện.
Sau vài cái liếc mắt qua , đ.ấ.m một cái, huých một cùi chỏ, cả bọn phá lên ha hả đồng loạt câm như hến, chẳng hé môi thêm nửa lời.
Diệp Bình An cực kỳ say mê cái dáng vẻ hỉ nộ ái ố đều hiện rõ mồn một khuôn mặt Chu Nam. Sự chân thật, bộc trực của cô chẳng những khiến sinh lòng ghét bỏ mà còn thêm phần đáng yêu.
So với đám thành phố mở miệng là lời khách sáo, vòng vo tam quốc, càng tin chắc rằng chỉ dành tình cảm duy nhất cho Nam Nha.
Không hóng cái drama mong ngóng, Chu Nam dồn hết tâm trí gia đình thỏ lông dài đang cuộn tròn trong bao tải.
"Vậy chúng tìm ổ thỏ tiếp theo nhé." Diệp Bình An nuông chiều đáp ứng yêu cầu của cô.
Chu Nam ngẩng đầu , bắt gặp ánh mắt đen láy thăm thẳm như hồ thu của , chẳng hiểu trái tim cô lỡ một nhịp.