Quân Hôn: Sống trong truyện niên đại, nhiều phúc nhiều con lại sống thọ - Chương 313: Vừa ăn dưa hấu vừa xem kịch vui
Cập nhật lúc: 2026-04-15 10:48:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôn lễ của Chu Kiến Nguyên và Từ Ngọc Anh diễn vô cùng linh đình. Đây là đầu tiên nhà Ngũ đại gia chuyện hỷ náo nhiệt đến thế.
Tứ đại gia vì cảm thấy với con út, nên vung tay mổ bò g.i.ế.c dê đãi tiệc, mắt chớp lấy một cái.
Thất đại gia khi suy nghĩ thấu đáo, bản lĩnh khéo léo, lõi đời của ông lão một nữa chiếm lĩnh ưu thế.
Ba vị bô lão cãi vã, bàn bạc sôi nổi, cuối cùng quyết định sẽ mở tiệc cơ động linh đình suốt ba ngày ba đêm.
Đám cưới của con trai Tứ đại gia, khoan đến những thứ khác, riêng khoản thịt thà thì cứ gọi là ăn thỏa thuê, say về.
Thất đại gia cất công tìm đến nhà Thạch Đầu, bao thầu bộ rượu ngon của nhà họ.
Của hồi môn do Ngũ đại gia chuẩn cho con gái nuôi cũng vô cùng hậu hĩnh.
Bỗng chốc, Từ Ngọc Anh - phụ nữ từng mang danh chồng ruồng rẫy - nay trở thành nhân vật khiến trong thôn ngưỡng mộ thôi.
Chu Kiến Nguyên khi chữa lành vết sẹo, dung mạo trở nên cao lớn, uy vũ. Từ Ngọc Anh chăm sóc cẩn thận hai năm nay, da dẻ trắng trẻo hồng hào, căng mọng như một quả đào tiên.
"Ái chà chà, đùa . Hai mặc đồ mới cạnh , quả thực là xứng lứa đôi."
Chị dâu Đại Sơn cạnh Chu Nam nhướng mày tán thưởng.
Tiệc cơ động giữa tiết trời mùa đông tổ chức ngoài trời. Hôm nay nắng ấm chan hòa, mỗi gầm bàn đặt thêm một chậu than rực hồng. Cả bàn quây quần bên , ăn uống trò chuyện rôm rả, chẳng hề cảm thấy lạnh lẽo chút nào.
Thời buổi , trẻ con trong thôn sinh ngày một đông. Bên cạnh chị dâu Đại Sơn là một đứa, chỗ chị Quế Hoa là hai đứa, trong lòng các cô con dâu khác cũng ẵm bồng dăm ba đứa trẻ ríu rít.
Dù qua Tết Nguyên Tiêu nhưng cái rét vẫn còn khá cắt da cắt thịt. Trong bao lì xì mà Chu Nam cùng các bô lão trong dòng tộc liên danh phát cho bọn trẻ, ngoài tiền mừng tuổi còn thêm những cuộn len lông thỏ mềm mại và những chiếc áo khoác chần lông ngỗng ấm áp.
Đứa trẻ nào đứa nấy má đỏ hây hây vì vui sướng.
Đến cả những đứa bé từ thôn ngoài theo cha đến dự tiệc, cũng vô cùng tươm tất, dáng.
"Kìa, cái cô đang bế con, mặc áo bông hoa chính là vợ thằng Canh T.ử đấy."
Chu Nam theo ánh mắt của chị Quế Hoa. Đó là một phụ nữ nhỏ nhắn, dáng vẻ mảnh mai, tay ẵm một đứa trẻ sơ sinh khá bụ bẫm, môi nở nụ bẽn lẽn, thẹn thùng.
Ngồi bên cạnh cô là một đàn ông cụt tay, đang ân cần gắp thức ăn bỏ bát vợ.
Chu Nam bấy giờ mới sực nhớ , phụ nữ chính là cô góa phụ trẻ từng gia đình nhà đẻ chèn ép, suýt nữa bóp c.h.ế.t đứa con gái mới lọt lòng mà nhóm chị Quế Hoa từng kể dạo .
"Cũng coi như là điều, thấu tình đạt lý, thế là phúc phần ." Đại nương Đổng húp một ngụm canh cá hầm nấm đậm đà, chép chép miệng vẻ vô cùng hài lòng.
"Xem thôn chúng sắp bước thời kỳ hưng vượng . Cả năm qua năm nay, mấy bà mối trong vùng chạy gãy cả chân. Bao nhiêu cô gái đang xếp hàng chờ thanh niên làng đến kén chọn đấy."
Bà nội Thạch Đầu rụng mất một chiếc răng cửa, giọng tuy móm mém, lọt gió nhưng vẫn vang rền, hào sảng.
"Chẳng thế ! Chỉ nội trong năm ngoái, nhân khẩu mới tăng thêm ngót nghét cả trăm . Ở mà phất lên nhanh đến ." Đại nương Đổng gắp thêm một khúc sườn cừu hầm, gặm ngon lành , bóng nhẫy cả mép.
Hôm nay sắc mặt Nhị đại nương trông khá hồng hào, tươi tắn, nhưng bà ít lời. Nghe Đại nương Đổng rôm rả nhắc chuyện thêm nhân khẩu, biểu cảm của bà bỗng chốc sượng , mất tự nhiên.
Nhà bà mới đúng là hộ gia đình "tăng nhân khẩu" hoành tráng nhất thôn. Hai con trai từ quân ngũ trở về, một đứa dẫn theo hai miệng ăn, đứa dắt theo ba, còn đang mang bầu thêm một đứa nữa.
Bên ngoài qua thì đúng là chuyện đại hỷ, nhưng ngẫm , chuyện thực chất gì đáng để vui mừng cơ chứ.
"Theo thấy á, vẫn là mấy phụ nữ mang theo con riêng (vướng bận) tái giá mới gọi là hưởng. Dòng tộc chúng những rộng lượng chấp nhận họ, mà còn cưu mang luôn cả những đứa trẻ cùng huyết thống. Cho chúng học, đối xử công bằng như con cháu ruột thịt trong thôn. Chậc chậc chậc..."
Bà nội Thạch Đầu híp mắt, huých nhẹ tay Đại nương Đổng nháy mắt đầy ẩn ý.
Đại nương Đổng liếc thấy sắc mặt Nhị đại nương ngày càng xám xịt, lập tức sặc nước bọt ho sặc sụa.
"Ái chà chà, bà thông gia ơi, ý ám chỉ nhà bà . Gia thế nhà bà rạng rỡ thế , thể đem so sánh với mấy hộ sa sút đó ."
Nhị đại nương mặt càng đen như đ.í.t nồi. Đại nương Đổng quýnh quáng, ăn lắp bắp, lộn xộn cả lên.
"Mấy hôm nhận thư, con Tiên Nhi nhà tin vui ." Đại nương Đổng nảy sáng kiến, vội lôi cô con gái cưng mộc đỡ đạn.
Quả nhiên, ánh mắt Nhị đại nương lập tức sáng lên trong chốc lát: "Thật thế ?"
Đổng Tiên Nhi dẫn theo đứa con riêng gả cho Tôn Hữu Thành. Tám tháng hạ sinh một con trai kháu khỉnh, bụ bẫm.
Mừng đến mức Chu Quảng Mai ngay trong ngày phái chạy sang báo tin hỷ cho nhà họ Đổng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-song-trong-truyen-nien-dai-nhieu-phuc-nhieu-con-lai-song-tho/chuong-313-vua-an-dua-hau-vua-xem-kich-vui.html.]
Nay cô tiếp tục mang thai, bất luận là con trai con gái thì đó cũng là chuyện đáng để ăn mừng.
Đại nương Đổng vốn là khôn ngoan, thấy cớ là bám lấy ngay. Bà liền kéo ghế sát cạnh Nhị đại nương, khom lưng cúi đầu thủ thỉ to nhỏ dăm ba phút. Lát , Nhị đại nương tươi tỉnh trở , mặt lộ rõ nụ rạng rỡ.
lúc , đôi tân lang tân nương bưng ly rượu đến bàn chúc tụng. Chị Quế Hoa hào sảng gọi Từ Ngọc Anh một tiếng "thím út", khiến cả bàn bật nghiêng ngả.
Chu Kiến Nguyên cẩn thận dang tay che chở cho vợ bên cạnh, hào sảng nâng ly tự phạt ba chén.
Nhóm Đại nương Đổng thi vỗ tay, hò reo tán thưởng.
Chu Nam vì đang m.a.n.g t.h.a.i nên thể uống rượu, đành dùng ly sữa nóng để thế: "Chúc hai cô chú trăm năm hạnh phúc, viên mãn đong đầy."
Chu Kiến Nguyên cô gái nhỏ năm xưa nay sắp sửa , nhớ đến những ân tình mà cô giúp đỡ hai vợ chồng , lòng trào dâng xúc động. Anh chẳng lời nào, chỉ dốc cạn ly rượu trong một .
Đợi khi đôi vợ chồng mới cưới sang bàn bên cạnh kính rượu, vẫn ngừng cảm thán về mối lương duyên trắc trở nhưng cuối cùng cũng đơm hoa kết trái của họ.
"Chị ơi!"
Gần tàn tiệc, Chu Thắng Lợi chạy như một cơn lốc nhỏ xộc thẳng đến bàn của Chu Nam.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Mọi khuôn mặt nhóc gió lạnh thổi đỏ bừng như đ.í.t khỉ, trêu chọc: "Thắng Lợi , em lén bôi phấn hồng của tân nương t.ử mà hai má đỏ hồng hào, trông xinh thế."
"Bên nhà Thất đại gia đang ầm ĩ lên kìa. Cứu... cái đó... cái đó trở về ." Chu Thắng Lợi mặc kệ những lời trêu ghẹo, hổn hển thông báo tin động trời.
"Ai trở về cơ? Đừng bảo là Chu Võ vác mặt về nhé." Đại nương Đổng nhấp một ngụm rượu, chép miệng vẻ nghi hoặc.
Chu Thắng Lợi gật đầu lia lịa: "Còn ai đây nữa. Mặt mũi bầm dập, khóe miệng và khóe mắt thâm tím cả lên, chắc là ai đó tẩn cho một trận nhừ t.ử ."
Vào cái ngày Chu Võ đòi tước đoạt quyền nuôi Cẩu Đản năm xưa, Chu Thắng Lợi cũng mặt chứng kiến. Từ đó trở , nhóc luôn ôm ác cảm với đàn ông .
Cậu cho rằng gã khoác lên bộ quân phục thiêng liêng quả thực là uổng phí, bản chất gã chỉ là một kẻ cặn bã, đồi bại.
Hồi gã xin gạch tên khỏi gia phả bỏ , Chu Thắng Lợi còn hào phóng đem hết đồ ăn vặt lén lút tích cóp mời bạn bè ăn mừng.
Những đang cùng bàn tin , tức thì yên, ai nấy đều rục rịch hóng chuyện.
Đại nương Đổng dậy quá vội vàng, chiếc ghế đẩu phía đổ sầm xuống đất.
Bà còn chẳng kịp đỡ ghế lên, lật đật như vấp đĩa: "... qua bên đó xem tình hình thế nào , kẻo xảy chuyện lớn thì rách việc."
Chỉ trong chớp mắt, chỉ còn kịp thấy một bóng mặc áo bông màu xám lao như bay về phía đầu làng.
Chu Nam chen chân hóng chuyện. Tứ thúc công phân phó Diệp Đồng Đồng "áp tải" cô về tận nhà cho an .
Cô cảm thấy chút tiếc nuối vì thể trực tiếp chứng kiến màn kịch . nghĩ đến việc những cao thủ "ăn dưa hóng chuyện" như Đại nương Đổng và chị Quế Hoa ở đó, cô cứ yên tâm về đ.á.n.h một giấc ngủ trưa cho đẫy giấc.
Quả nhiên, khi cô tỉnh giấc, ở căn phòng kế bên, hội bà tám tụ tập đông đủ và đang bàn tán sôi nổi, khí thế ngút trời.
Chu Thắng Lợi cắt một quả dưa hấu to bự, khệ nệ bưng trong nhà.
Thấy Chu Nam đang dụi mắt bước , nhóc liền đặt khay dưa hấu lên chiếc bàn nhỏ giường sưởi, lon ton chạy đến mặt cô.
"Chị ơi, em phần cho chị miếng giữa đỏ và ngọt nhất đấy." Cậu nhóc ngước mắt lên chờ đợi khen ngợi.
Chu Nam trêu bé: "Làm em miếng đó ngọt nhất?"
Chu Thắng Lợi hắc hắc: "Em dắt cả Hùng Đại chọn dưa cùng mà. Nó ăn trái cây quen , ngửi mùi là ngay quả nào ngọt."
Chu Nam xoa đầu bé: " là quỷ sứ tinh ranh."
Chu Thắng Lợi nũng, ôm lấy cánh tay Chu Nam, cẩn thận dìu cô bước về phía chiếc giường sưởi.
Chị Quế Hoa và mấy phụ nữ khác đang mải miết phụ Chu Nam khâu vá quần áo, giày dép cho em bé sắp chào đời.
Thấy cô bước tới, họ liền vội vã dọn gọn đồ đạc, nhường chỗ, cẩn thận xếp thêm vài chiếc gối tựa lưng êm ái. Trong mắt ai nấy đều lấp lánh sự tò mò và háo hức.
Chị dâu Đại Sơn đợi Chu Nam yên vị nóng lòng lên tiếng: "Em tỉnh dậy đúng lúc lắm, bọn chị cũng mới hóng chuyện về xong."
Chu Nam che miệng tủm tỉm: "Nhìn vẻ mặt hớn hở của hai chị, em đoán chừng Thím Ngọc Anh hề chịu thiệt thòi chút nào."
Chị Quế Hoa c.ắ.n một miếng dưa hấu ngọt lịm, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện: "Ái chà chà, em đoán chuẩn cần chỉnh luôn."