Quân Hôn: Sống trong truyện niên đại, nhiều phúc nhiều con lại sống thọ - Chương 332: Tức Nhưỡng (Mảnh đất thần kỳ)

Cập nhật lúc: 2026-04-15 10:50:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lại qua vài ngày, Diệp Bình An ngày ngày quẩn quanh bên vợ con, tháng ngày trôi qua sung sướng tựa chốn bồng lai tiên cảnh.

 

Lão Diệp bắt đầu thấy ngứa mắt với thói bám dính lấy vợ của cháu trai, thỉnh thoảng buông lời chất vấn: “Chưa định trở về bộ đội báo cáo ?”

 

Diệp Bình An dùng tư thế ôm con gái lớn vô cùng thuần thục, ngừng những câu chuyện vớ vẩn đang thủ thỉ cùng con, ngước mắt ông nội ngày thường luôn mong mỏi về nhà, cất giọng thong dong:

 

“Cháu hiện tại đang trong kỳ nghỉ phép thăm . Đợi khi cuộc đàm phán ở phía Bắc ngã ngũ, lúc đó mới đến tiết mục luận công ban thưởng cơ ạ.”

 

Lão Diệp đưa mắt ngưỡng mộ Tứ thúc công và Nhu bà bà đang ôm bé hai và bé út trong lòng, sang trừng mắt lườm Diệp Bình An một cái sắc lẹm.

 

Đổi chỉ là nụ hớn hở của hai cha con Diệp Bình An.

 

Trong phòng, Chu Nam mới tỉnh giấc. Toàn cô nhức mỏi ê ẩm, đầu óc cũng chẳng còn giữ sự tỉnh táo như ngày thường.

 

ngửa, hai tay ôm lấy gáy. Lọt tầm mắt là tấm màn đỉnh giường màu xanh nhạt. Ý thức cô lẳng lặng tiến gian, điều xuất phần thưởng "Tức Nhưỡng" (loại đất thần kỳ) mà hệ thống từng ban tặng.

 

Trước đây hệ thống từng đề cập, sinh một con sẽ thưởng một khối Tức Nhưỡng, sinh càng nhiều thì phần thưởng càng nhân lên.

 

Trong ô đựng đồ, một khối đất đen xì đ.á.n.h dấu bằng con "7".

 

Chu Nam cẩn thận suy tính một chút, hẳn là phần thưởng nhân lên theo cấp nhân. Ví dụ, sinh một đứa là 1 khối, hai đứa là 2 khối, ba đứa là 4 khối.

 

Vậy nếu sinh thêm đứa thứ tư, chẳng sẽ là 8 khối ? Năm đứa sẽ là 10 khối chăng?

 

Hệ thống hiện tại mặt, cô cũng chẳng buồn bận tâm xem đạo lý chính xác . Điều cô tò mò nhất lúc là, liệu loại Tức Nhưỡng thực sự thần kỳ như lời hệ thống ca ngợi?

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Chu Nam chọn bừa một đất bằng phẳng chân núi hậu viện nhà cũ để đặt Tức Nhưỡng xuống.

 

Chỉ trong chớp mắt, mặt đất xuất hiện bảy khối hình vuông màu đen, xếp ngay ngắn theo hình dáng cơ bản của trò chơi xếp hình.

 

Mỗi khối đất rộng chừng một mét vuông, cộng tổng cộng là bảy mét vuông.

 

So với gian rộng lớn mênh m.ô.n.g, chút xíu diện tích quả thực vô cùng nhỏ bé, nhưng Chu Nam chẳng mảy may chê bai.

 

Cô lấy từ kho hàng của hệ thống một hạt giống dưa hấu, nhẹ nhàng vạch lớp đất đen tơi xốp, gieo hạt giống lòng đất.

 

, một cảnh tượng khiến Chu Nam há hốc mồm kinh ngạc xảy .

 

Chỉ trong vòng nửa giờ đồng hồ ngắn ngủi, cô chứng kiến trọn vẹn cả một vòng đời sinh trưởng của cây dưa hấu.

 

Từ lúc nảy mầm, vươn cành lá, đơm hoa, kết trái cho đến tận lúc dưa chín rụng cuống.

 

Tất cả diễn mượt mà như thể ai đó đang ấn nút tua nhanh thời gian .

 

Chu Nam đăm đăm những dây leo dưa hấu ngả màu úa vàng mắt, cùng với mười mấy quả dưa hấu to lù lù cỡ cái chậu rửa mặt, trong đầu bủa vây muôn vàn những câu hỏi lớn nhỏ.

 

Thứ so với công nghệ nuôi trồng bằng trí tuệ nhân tạo ở thời đại của cô còn khiến khiếp sợ hơn, chứ đừng đến việc đem so sánh với kỹ thuật canh tác thô sơ tinh cầu hiện tại.

 

Ngày ở nông trường, cô trồng dưa hấu mất ròng rã 90 ngày mới đến kỳ thu hoạch, mà Tức Nhưỡng chỉ cần vỏn vẹn 30 phút.

 

Nếu dùng mảnh đất để gieo trồng những loại d.ư.ợ.c thảo quý hiếm đòi hỏi thâm niên như nhân sâm tam thất, chẳng sẽ là một vốn bốn lời, ít công nhiều ?

 

“Đang suy nghĩ m.ô.n.g lung chuyện gì thế, Đồng chí Chu nhỏ bé?” Xúc cảm mềm mại chạm nhẹ vầng trán kéo thần thức Chu Nam trở về hiện thực.

 

Ánh mắt đờ đẫn của cô dần khôi phục sự tỉnh táo. Ngắm khuôn mặt tuấn tú với nét thần thái phi dương của Diệp Bình An, cô khẽ lẩm bẩm:

 

“Em thèm ăn dưa hấu.”

 

Hiện tại đang là giữa mùa hè oi ả, đúng thời điểm dưa hấu rộ mùa. Những nông dân ở vùng ngoại ô thường chở dưa hấu tự trồng thành phố để buôn bán.

 

Giá cả vô cùng chăng và ưu đãi.

 

Diệp Bình An véo nhẹ đôi má phúng phính của cô, ánh mắt tràn ngập ý sủng nịnh: “Được thôi, đảm bảo chiều nay của các con sẽ ngay những miếng dưa hấu mát lạnh tận tâm can để thưởng thức.”

 

Chu Nam theo thói quen cọ cọ khuôn mặt lòng bàn tay , ngoan ngoãn hệt như một chú mèo nhỏ đang say sưa tận hưởng sự chiều chuộng. Dáng vẻ khiến cõi lòng Diệp Bình An mềm nhũn như kẹo bông.

 

Chu Nam tươi rạng rỡ, thúc giục: “Cha của các con còn chần chừ gì nữa, mau mua chứ.”

 

“Chỉ cái tính trẻ con!” Diệp Bình An điểm nhẹ lên trán cô, xoay sải bước khỏi phòng.

 

Buổi chiều, Lăng Tiêu trong bộ âu phục phẳng phiu, giày da bóng loáng một nữa tới gõ cửa. Lần , tay xách theo cơ man nào là lễ vật.

 

Người cảnh vệ theo phía cũng phụ giúp xách đồ hai lượt. Quà cáp chất đầy mái hiên, trông vô cùng đồ sộ và hoành tráng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-song-trong-truyen-nien-dai-nhieu-phuc-nhieu-con-lai-song-tho/chuong-332-tuc-nhuong-manh-dat-than-ky.html.]

Lão Diệp dẫu chẳng mấy thuận mắt, nhưng cũng đến nỗi bày thái độ lạnh nhạt, xua đuổi như ngày hôm nọ.

 

“Anh Lăng Tiêu.” Diệp Đồng Đồng như con chim én nhỏ vui mừng lao về phía , đôi mắt hạnh ngập tràn niềm hân hoan giấu giếm.

 

Nét mặt Lăng Tiêu rạng rỡ, toát lên phong thái của một vị công t.ử hào hoa, phóng khoáng.

 

“Đồng Đồng.” Chất giọng thốt vô cùng ấm áp, dịu dàng.

 

Diệp Đồng Đồng vô tư khoác lấy cánh tay , hờn dỗi trách móc:

 

“Mấy ngày nay tới tìm em chơi .”

 

Lão Diệp ngẩng đầu, thấy bộ dạng mật của hai liền hắng giọng ho khan vài tiếng, động tĩnh gây rõ to.

 

Lăng Tiêu vờ như điếc thấy, nhưng Diệp Đồng Đồng đầu , lo lắng lão Diệp: “Cha ơi, cha cảm ? Để con nhờ Nam Nha kê đơn t.h.u.ố.c sắc cho cha uống nhé.”

 

Khuôn mặt lão Diệp đen sầm như đ.í.t nồi. Ông hừ lạnh một tiếng ngoắt thẳng nhà.

 

Diệp Đồng Đồng nghiêng đầu, bối rối đưa mắt sang Chu Nam cầu cứu.

 

“Không , chắc ban nãy ông nội trúng gió chua lùa qua thôi. Lát nữa cô bưng cho ông một tách mát, ông uống là khỏi ngay mà.”

 

Chu Nam tay thong thả phe phẩy chiếc quạt, điệu bộ nhàn nhã, thong dong như một vị bô lão.

 

Diệp Đồng Đồng ngoan ngoãn lời, đó tiếp tục líu lo trò chuyện rôm rả với Lăng Tiêu.

 

Hai ngoài hành lang lộng gió, cẩn thận lật mở từng món quà mà Lăng Tiêu cất công mang đến. Có vẻ như món nào cũng đ.á.n.h trúng sở thích của Diệp Đồng Đồng.

 

Tiếng reo hò thích thú của cô thi thoảng vang lên giòn giã. Xen lẫn đó là vài câu thì thầm nhỏ to đầy dịu dàng của đàn ông, chọc cho cô bật trong trẻo tựa tiếng chuông bạc.

 

Tâm tính Diệp Đồng Đồng vốn dĩ đơn thuần, trong sáng. Mọi hỷ nộ ái ố đều hiện rõ khuôn mặt, khiến đối diện thể dễ dàng cảm nhận trọn vẹn từng cung bậc cảm xúc của cô.

 

Trái ngược với cô, Lăng Tiêu bản tính trầm lặng, hướng nội, ít khi bộc lộ cảm xúc ngoài. Bằng , năm xưa chẳng âm thầm yêu đơn phương Triệu Lệ ròng rã suốt mười mấy năm trời.

 

Vừa nghĩ đến Triệu Lệ, Chu Nam liếc dáng vẻ mặt mày hớn hở của lúc , bất giác cảm thấy ngứa mắt vô cùng.

 

Lúc Diệp Bình An xách theo trái dưa hấu bước , liền trông thấy Đồng chí Chu nhỏ bé đang dán mắt Lăng Tiêu, đôi nhãn châu đảo liên hồi, chẳng đang mưu tính chủ ý ma quái gì.

 

“Lại đang toan tính ý đồ xa gì đấy?” Anh ghé sát đầu tai Chu Nam, nhỏ giọng thì thầm.

 

Bị thở nóng hổi của phả tai khiến Chu Nam chút tự nhiên. Cô ném cho Diệp Bình An một cái lườm nguýt sắc lẹm, buông lời chua ngoa:

 

“Cô Đồng Đồng từ hồi ở cùng em, bao giờ thấy vui vẻ đến thế.”

 

Diệp Bình An bộ dạng hờn dỗi đáng yêu của vợ, tức thì kìm mà phụt thành tiếng.

 

Tiếng kinh động đến cả Diệp Đồng Đồng và Lăng Tiêu, khiến hai đồng loạt ngoái đầu . Chu Nam đến cả cơ hội lườm nguýt tên đầu sỏ gây chuyện cũng chẳng còn kịp nữa.

 

Diệp Bình An sải bước bờ giếng, thả quả dưa hấu xuống ngâm nước cho mát, tất tả chạy gian bếp.

 

Sau một hồi bận rộn, cả gia đình tề tựu đông đủ, quây quần giữa sân cùng thưởng thức những miếng dưa hấu ngọt lịm.

 

Dù dưa ướp đá lạnh ngắt, nhưng vì mọng nước nên ăn vẫn cảm thấy vô cùng sảng khoái, tuyệt vời.

 

Khi Chu Nam toan với tay lấy miếng dưa thứ hai, liền Nhu bà bà lên tiếng ngăn .

 

“Dưa hấu tính hàn, con mới qua cữ, tuyệt đối ăn quá nhiều.”

 

mặt Lăng Tiêu ở đó, Chu Nam cũng chẳng tiện bề nũng. Cô ngoan ngoãn bỏ miếng dưa xuống, ăn uống thỏa thích thấy chán ngán, bèn dậy phòng thăm mấy đứa nhỏ.

 

Ba nhóc tì mỗi ngày đều sinh hoạt vô cùng chuẩn mực: ăn ngủ, tỉnh dậy thì ngơ ngác khám phá thế giới xung quanh, đó tiếp tục điệp khúc ăn và ngủ.

 

Sữa bột mà hệ thống cung cấp chứa đầy đủ chất dinh dưỡng an . Ngoại trừ ho khùng khục dạo Diệp Đồng Đồng xảy sự cố, cả ba đứa trẻ đều vô cùng khỏe mạnh, cường tráng y hệt cha chúng.

 

Cả Hỉ Thúy và Nhu bà bà đều tấm tắc khen ngợi, bảo ba đứa nhỏ hẳn là đầu t.h.a.i xuống để báo ân, ngoan ngoãn, đáng yêu vô cùng thông minh lanh lợi.

 

Lúc Chu Nam bước phòng, ba nhóc tì thức giấc từ lúc nào. Chúng hề quấy , chỉ mở to đôi mắt trong veo chằm chằm những món đồ chơi sặc sỡ treo lủng lẳng nôi, chân tay thỉnh thoảng vung vẩy đạp loạn xạ.

 

“Đợi chút xíu pha sữa cho các bảo bối nhé.”

 

Nói đoạn, Chu Nam nhanh nhẹn bắt tay việc pha sữa. Khi mỗi đứa ngoan ngoãn ôm gọn bình sữa của , cô bên cạnh, hai tay chống cằm, lặng lẽ ngắm đứa sang đứa khác, cõi lòng ngập tràn hạnh phúc vô biên.

 

Diệp Bình An bước , vòng tay ôm trọn lấy cô lòng. Hai vợ chồng chẳng ai bảo ai, cứ thế cùng đắm đuối ngắm ba cục bột nhỏ xíu đang ch.óp chép mút sữa.

 

 

Loading...