Quân Hôn: Sống trong truyện niên đại, nhiều phúc nhiều con lại sống thọ - Chương 347: Tụi con là bầy vịt nhại tiếng nha!

Cập nhật lúc: 2026-04-15 10:50:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xuân tàn thu đến, thoắt cái bốn năm trôi qua.

 

Mùa thu năm 58, mùi cơm nếp chín thơm lừng phảng phất khắp bầu khí thôn Chu gia, quyện cả những tán cây ươm vàng nơi Thập Vạn Đại Sơn.

 

Lời vè đồng d.a.o bọn trẻ ngân nga cũng hòa gió thu vang vọng mãi tận đẩu tận .

 

"Mùa xuân lười biếng đồng, mùa hè mải đón gió l.ồ.ng, thu về ườn dế hát, mùa đông sưởi ấm bóng thái dương."

 

Chu Nam cùng các bà các xúm xít, sức giã mẻ cơm nếp chín mềm dẻo.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Cơm nếp trút cối đá, vung chiếc chày đá giáng xuống thình thịch.

 

Hai một tổ, một nện chày, hai tay xoa đầy dầu ăn. Cứ mỗi chày cất lên, lật giở nhào nặn khối xôi.

 

Cứ lặp lặp như , cho đến khi hạt xôi trong vắt nhuyễn thành thứ bột nếp dẻo quẹo mới coi là thành phẩm.

 

Kế đó, thím phụ trách khuôn sẽ múc bột nếp giã nhuyễn cho ép c.h.ặ.t, tạo thành hình viên gạch vuông vức. Đem phơi khô, sẽ thành thứ bánh gạch nếp bảo quản hàng chục, hàng trăm năm.

 

"Đây là lương thực dự trữ phòng đói kém mà tổ tông truyền , cứ mười năm trong tộc đổi mới một mẻ."

 

Bà cụ Đá nay tuổi cao sức yếu, kham nổi việc nặng nhọc, đành kể chuyện cổ cho đám .

 

Mấy năm nay thế sự xoay vần, thôn trang cũng chịu ít nhiều sóng gió.

 

Hồi đầu năm, hết toán đến lượt nọ kéo đến, giương cao ngọn cờ cải cách theo chính sách cấp .

 

"Nếu nhờ cái biển đề tên thôn Chu gia, e rằng làng đổi tên thành đại đội Tiến Lên mất ." Bà cụ Đá năng lộn xộn, đông một đằng tây một nẻo.

 

Mọi đang hăng say giã bánh dày, nặn gạch nếp cũng phụ họa theo cụ vài câu.

 

"Chẳng , cái gã cán bộ cấp mặt cứ vểnh ngược lên trời, n.g.ự.c ưỡn mũi hếch, dọc từ đầu làng đến cuối ngõ, chỉ tay năm ngón xỉa xói đủ điều." Bác Đổng gái nhón một miếng bánh nếp trắng ngần bỏ tọt mồm, gương mặt già nua ánh lên niềm viên mãn.

 

"Nào là đang bài trừ hủ tục mê tín dị đoan, cái thôn cớ ngang nhiên để chùa chiền mọc lên, đập, đập hết."

 

Chị Đại Hỉ, con dâu thím Hoa Quế, chắp tay lưng, rướn cổ hếch cằm, bắt chước y điệu bộ hống hách của gã cán bộ nọ.

 

Khiến cả đám đông việc ôm bụng nghiêng ngả.

 

, cái xưởng là của tư nhân tập thể thôn, báo cáo ? Chưa khai báo là sung công quỹ hết đấy nhé..."

 

Đại Hỉ bắt chước nhập tâm đến mức, thấy ồ lên, càng thêm phấn khích.

 

"Chốn giống vùng quê nghèo, rõ rành rành mầm mống tư bản chủ nghĩa đây mà. Nào đường xi măng, nào đèn cao áp, làng quê nào như thế cơ chứ..."

 

Đến khi bước cửa từ đường, gã càng tỏ vẻ ghê tởm: "Thôn trưởng , may phước cho các cử đến đây đấy. Phải khác thì cái thôn to chuyện . Từ đường từ điếc cái nỗi gì, các còn để mấy thứ ?"

 

Đại Hỉ đóng vai cụ Hai, nhại : "Này là cho thờ phụng tổ tiên ?"

 

"Chúng tín ngưỡng quốc gia, tín ngưỡng Đảng, chứ màng mấy thứ thần hồn ma quỷ . Sẵn hôm nay trời quang mây tạnh, cái gì đáng dỡ thì dỡ, cái gì đáng đập thì đập cho tao."

 

Gã cán bộ dứt lời, đám tùy tùng theo hầu phía cũng rục rịch động thủ. Nét mặt cụ Hai tái mét vì giận.

 

Các bô lão phía cũng nghiến răng nghiến lợi.

 

Có lẽ cái đám ở ngoài hống hách quen thói, cứ hễ đến là đám chân đất khúm núm .

 

"Các định phản hả? Không chấp hành chính sách nhà nước ?"

 

cụ Hai dửng dưng hỏi: "Các chữ hả?"

 

Gã cán bộ dẫn đầu đầu giáp mặt với tình cảnh , nay đến , đám nông dân cũng khúm núm . Hắn cố vẻ cứng cỏi: " nghiệp sư phạm đấy."

 

"Vậy ngước mắt lên xem tấm biển treo trong từ đường chúng chữ gì?"

 

Gã đàn ông ngước lên, dõng dạc: "Gia phong thanh chính"

 

Cụ Hai khẩy: "Anh xem đề tựa là ai."

 

Gã cán bộ cái tên đó lên, đám tùy tùng cũng ồ lên kinh ngạc.

 

Cụ Hai dẫn đám sâu trong từ đường, chỉ tay những tấm biển, bằng khen đủ kích cỡ, gằn từng tiếng:

 

"Các chống mắt lên mà cho rõ, mấy thứ các đập chắc?"

 

Thế là cả đám lũn cũn kéo đến với điệu bộ khệnh khạng, lúc về tiu nghỉu như gà cáo. Khi đến tận cổng làng, cụ Hai mới nhạt hỏi với theo gã cán bộ dẫn đầu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-song-trong-truyen-nien-dai-nhieu-phuc-nhieu-con-lai-song-tho/chuong-347-tui-con-la-bay-vit-nhai-tieng-nha.html.]

"Các ngài xem cái thôn cần đổi tên thành đại đội Tiến Lên nữa ?"

 

Nhìn chữ ký tấm bảng hiệu, gã cán bộ vội vàng xua tay lia lịa.

 

Cụ Hai dõi theo bóng lưng chúng khuất dần, văng vẳng những tiếng xì xầm lọt tai.

 

"Bỏ qua dễ thế ? Người thôn Hồ gia đồn đại thôn Chu gia trong núi sâu giàu sụ, ngờ là khấm khá thế ."

 

" thế, đại ca ạ, cái ảo quá. Trong một cái làng mà cơ man nào là bằng khen, biển vàng, chắc tự vẽ cả thôi."

 

Đại Hỉ bắt chước cụ Hai giống y đúc, nét mặt từng trải gãi đúng chỗ ngứa: "Hứ, một đám ô hợp, còn dám động tới từ đường lão tổ tông nhà ."

 

Cả đám ngặt nghẽo, chẳng còn màng đến chuyện giã bánh dày nữa.

 

Từ đằng xa, ba con khỉ bùn lấm lem trạc năm sáu tuổi đang lon ton chạy tới. Theo là hai con ch.ó lông dính bết, vẫy đuôi thè lưỡi lăng xăng.

 

"Mẹ ơi, ! Thằng Út trút bậy quần ." Bé Diệp Đại giọng lanh lảnh váng lên, lao thẳng về phía Chu Nam tựa một quả ngư lôi.

 

"Đứng !" Chu Nam vác chiếc chày đá, quát lớn.

 

Ba nhóc tì khựng phanh gấp, nghiêm túc răm rắp, đến cả hai con ch.ó lấm lem cũng ngoan ngoãn xếp re bên cạnh.

 

"Mẹ ơi, chị hai dắt tụi con mò ốc đấy."

 

Thằng hai giọng ngọng nghịu, quần áo bám một lớp bùn đặc quánh. Vừa dứt câu, một con ốc dính bùn rơi độp xuống đất.

 

Từ đầu đến chân Diệp Đại dính đầy bùn đất, mặt mũi tròn xoe chẳng rõ nét nào nét nào, chỉ độc đôi mắt một mí thon dài là còn nhận dạng .

 

Cậu út thò hai tay túi quần, lôi một chú chim nhỏ xíu bằng nửa nắm tay. Chu Nam săm soi một lúc mới nhận là giống vịt con bên trang trại.

 

"Con tha con vịt nhỏ về gì?" Chu Nam trợn trừng đôi mắt đào hoa út, đến là tức .

 

"Mẹ ơi, nhà nuôi vịt ạ?"

 

Đôi mắt to tròn của bé Đại đảo liên tục, mở miệng cất lời: "Mẹ ơi, nhà nuôi vịt ạ?"

 

Diệp Nhị phụ họa theo: "Mẹ ơi, nhà nuôi vịt ạ?"

 

Diệp Tam nhắc như một cỗ máy: "Mẹ ơi, nhà nuôi vịt ạ?"

 

Đột nhiên con vịt nhỏ tay kêu lên hai tiếng "cạc cạc", inh ỏi nhức cả đầu.

 

Hai con ch.ó cạnh cũng sủa "gâu gâu" vài tiếng, tựa hồ tiếp lời cho ba nhóc tì.

 

Chu Nam chỉ thấy đầu óc ong ong, trao chiếc chày đá cho bên cạnh, xổm xuống đối diện với đám tiểu yêu.

 

"Mấy đứa là máy ghi âm đấy ?"

 

Diệp Đại nghiêng đầu, vẻ mặt nghiêm nghị: "Mẹ ơi, bọn con con gà nhại tiếng, bọn con là vịt nhại tiếng nha. Cạc cạc cạc ~"

 

Diệp Nhị: Cạc cạc cạc ~

 

Diệp Tam: Cạc cạc cạc ca ~

 

Cẩu Đại Cẩu Nhị: Gâu gâu gâu ~

 

Chu Nam hít sâu một , nén cơn giận trào dâng, chống nạnh: "Diệp Cảnh Di, Diệp Cảnh Nhĩ, Diệp Cảnh Song, kỳ nghỉ ngày mai của mấy đứa hủy, xưởng công !"

 

Chu Nam dứt tiếng rống, kịp hả hê thì ba con khỉ bùn lao ôm chầm lấy, dính đầy một .

 

Cẩu Đại Cẩu Nhị bên cạnh điên cuồng vẫy đuôi hùa theo.

 

"Thế ơi, nhà nuôi vịt ạ?"

 

Con vịt đất lấm lem trong tay Diệp Tam vô vọng kêu "cạc cạc cạc".

 

Các cô thôn nữ, các bà các chị trong thôn đến tắt thở, say mê ngắm màn kịch của bốn con.

 

Ai nấy ôm bụng ngả nghiêng.

 

Ba nhóc tì và hai con cẩu càng thêm cao hứng, thoắt cái quây Chu Nam giữa.

 

Đến khi nhấc ba đứa trẻ , Chu Nam biến thành một con khỉ bùn đích thực.

 

Trên mặt còn hằn mấy vệt môi dính bùn đen nhẻm.

 

 

Loading...