Quân Hôn Thập Niên 70: Ác Nữ Vả Mặt Ngược Tra Làm Giàu - Chương 429: Bọn bắt cóc cuối cùng cũng tới

Cập nhật lúc: 2026-05-03 12:38:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ăn xong, gia đình Đặng Trường Quang về, lúc Đặng Mạt Lị lên xe, nháy mắt với Đường Niệm Niệm, còn dùng tay hiệu hai, chỉ xuống .

 

Đường Niệm Niệm gật đầu, tỏ vẻ hiểu.

 

Xem Đại phu nhân tay khá nhanh, Nhị phu nhân sắp tiêu đời .

 

Chị em Đặng Mạt Lị nuôi dưỡng bên cạnh Đại phu nhân, cảnh ngộ ở nhà họ Đặng chắc chắn sẽ hơn nhiều, hơn nữa Đại phu nhân con cái, bà vững gót chân ở nhà họ Đặng, bắt buộc con cái chỗ dựa, chị em Đặng Mạt Lị là lựa chọn nhất.

 

Ngày hôm , Đường Niệm Niệm ngủ đến trưa mới dậy, ăn xong bữa trưa, nghỉ trưa một lát, điện thoại của Bào Liên Sinh gọi tới, bảo cô đừng quên chuyện đ.á.n.h cầu.

 

Đường Niệm Niệm lái xe đến nhà thi đấu cầu lông, Thẩm Kiêu cùng, bởi vì diễn kịch diễn cho trót, dáng vẻ của Thẩm Kiêu qua là dễ chọc, cô lo lắng bọn bắt cóc thấy sẽ chùn bước.

 

Thẩm Kiêu mai phục bên ngoài nhà thi đấu cầu lông, chỉ cần bọn bắt cóc động tĩnh, sẽ .

 

“Niệm Niệm đến , chúng so tài ?”

 

Bào Liên Sinh tràn đầy tự tin, cảm thấy ông chắc chắn thể đ.á.n.h thắng.

 

“Có phần thưởng ?”

 

Đường Niệm Niệm hỏi, phần thưởng cô lười so tài.

 

“Thua thì mời khách ở Trạng Nguyên Lâu, thế nào?” Bào Liên Sinh .

 

“Được thôi.”

 

Đường Niệm Niệm đồng ý, lấy một dải băng buộc lên trán, khởi động một chút, bắt đầu đ.á.n.h cầu.

 

Đánh liền 3 ván, Đường Niệm Niệm nhặt một quả cầu nào, bộ đều là Bào Liên Sinh đang nhặt cầu, cứ như mèo vờn chuột , mệt c.h.ế.t ông .

 

“Không đ.á.n.h nữa, Niệm Niệm cô lợi hại như sớm, a dô... cái eo già của sắp gãy .”

 

Bào Liên Sinh mệt lả liệt mặt đất, thở hổn hển.

 

Đánh tiếp nữa bộ xương già của ông sắp rã rời mất.

 

cũng tàm tạm thôi.” Đường Niệm Niệm thành thật .

 

Chủ yếu là kỹ năng đ.á.n.h cầu của Bào Liên Sinh quá kém.

 

Bào Liên Sinh u oán cô, giống như oán phụ chồng bỏ rơi .

 

Đường Niệm Niệm sờ sờ mũi, lên tiếng nữa.

 

“Tiểu thư, của công ty quảng cáo Tinh Mộng, hình tượng của cô thích hợp để quảng cáo, đến công ty ? Yên tâm, chúng là công ty chính quy, đây là danh của !”

 

Một đàn ông trung niên tới, thuyết phục Đường Niệm Niệm quảng cáo.

 

“Này, gì đấy?”

 

Bào Liên Sinh tới, giọng điệu thiện.

 

Rất nhiều kẻ tự xưng là tìm kiếm tài năng , lừa gạt thiếu nữ ngây thơ đóng phim cấp ba, ông để mắt một chút.

 

Đường Niệm Niệm nhận danh : “ hứng thú, tìm khác .”

 

“Tiểu thư, cô cần trả lời bây giờ , đừng vội từ chối a, chúng thật sự là công ty chính quy, loại nước giải khát đang hot gần đây, quảng cáo chính là do công ty chúng đấy.”

 

Người đàn ông trung niên bỏ cuộc, hình tượng của Đường Niệm Niệm quá thích hợp để quảng cáo, còn xinh hơn cả Hoa hậu Hương Cảng, cho dù chuyện, mặt cảm xúc đó, cũng thể khiến sáng mắt lên.

 

Đường Niệm Niệm vẫn từ chối, cô chút hứng thú nào với giới giải trí.

 

Người đàn ông trung niên vô cùng thất vọng, vất vả lắm mới gặp một cô gái thiên sinh lệ chất, đáng tiếc thật!

 

“Đi, đến Trạng Nguyên Lâu ăn cơm, mời khách!”

 

Bào Liên Sinh nghỉ ngơi đủ , vô cùng hào phóng tỏ ý ông mời khách.

 

Đường Niệm Niệm liếc ông một cái, bữa cơm tối nay chắc chắn ăn , ghi nợ .

 

Hai đều quần áo, mặc đồ thể thao khỏi nhà thi đấu cầu lông, Bào Liên Sinh căn bản ý thức nguy hiểm đang đến gần, còn với Đường Niệm Niệm.

 

“Niệm Niệm nếu cô đóng phim, chắc chắn sẽ đầu tư.”

 

“Không hứng thú.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ac-nu-va-mat-nguoc-tra-lam-giau/chuong-429-bon-bat-coc-cuoi-cung-cung-toi.html.]

Đường Niệm Niệm thiếu hứng thú, cô quét mắt bốn phía một vòng, nhanh khóa c.h.ặ.t mục tiêu khả nghi.

 

Bên đường đỗ một chiếc xe bánh mì, cửa sổ xe đóng c.h.ặ.t, rõ tình hình bên trong, nhưng chắc chắn là bọn bắt cóc.

 

Xe của Bào Liên Sinh đỗ ngay phía xe bánh mì, ông lên xe, bắt buộc ngang qua xe bánh mì, đám bắt cóc bố cục vô cùng c.h.ặ.t chẽ, thảo nào kiếp cảnh sát bắt bọn chúng.

 

“Bào bá bá, lái xe, ông chở nhé.” Đường Niệm Niệm .

 

“Được thôi.”

 

Bào Liên Sinh nghĩ nhiều, về phía xe bánh mì, Đường Niệm Niệm như hình với bóng theo ông .

 

Hai cách xe bánh mì càng lúc càng gần, 3 mét, 2 mét, 1 mét...

 

Cửa xe bánh mì đột nhiên mở , 3 tên đại hán lực lưỡng bước xuống, lưu loát trùm bao bố lên đầu Bào Liên Sinh, xốc ông lôi lên xe.

 

“Cứu mạng, mau tới...”

 

Đường Niệm Niệm mới kêu lên, thì cũng trùm bao bố, lôi lên xe.

 

“Mục tiêu của các , thả vị tiểu thư .”

 

Bào Liên Sinh còn tính là bình tĩnh, thương lượng với bọn bắt cóc.

 

“Bớt nhảm , mang hết!”

 

Giọng điệu tên bắt cóc hung ác, còn đá một cước, Bào Liên Sinh rên lên một tiếng, dám chuyện nữa.

 

“Các thả , quen các , nhà cũng tiền, các bắt vô ích thôi.”

 

Đường Niệm Niệm tỏ giống như cô gái bình thường, sợ hãi lóc, kinh hoàng bất an.

 

“Nhà họ Đường tuy tiền bằng Bào lão bản, nhưng mấy chục triệu thì vẫn , Đường tiểu thư cô đừng than nghèo nữa.” Tên bắt cóc gằn, còn cợt nhả sờ lên mặt cô một cái, “Chỉ dựa làn da mịn màng thịt non của Đường tiểu thư, một xu đưa, em chúng cũng lỗ.”

 

Đám bắt cóc rống lên, tiếng khiến buồn nôn.

 

Đường Niệm Niệm sợ hãi đến mức run rẩy, trong lòng phán án t.ử hình cho mấy tên bắt cóc .

 

Đặc biệt là tên khốn kiếp sờ mặt cô, cô bẻ nát từng khúc xương cái móng ch.ó của .

 

Bào Liên Sinh tức hối hận, tức đám súc sinh bằng, hối hận ông nên sa thải vệ sĩ, nếu ông thể bình an về nhà, ông nhất định thuê vệ sĩ giỏi nhất, bao nhiêu tiền cũng thuê.

 

Xe bánh mì chạy về phía ngoại ô, tình trạng đường sá càng lúc càng kém, càng lúc càng xóc nảy, Đường Niệm Niệm còn ngửi thấy mùi mặn chát, chắc là ở bờ biển.

 

Xe dừng , bọn họ lôi xuống xe một cách thô bạo, bao trùm đầu cởi , hai lảo đảo lôi , là đường dốc lên, rõ ràng sào huyệt của bọn bắt cóc ở núi.

 

Cuối cùng cũng dừng , hai trói gô , nhốt một căn nhà nhỏ, bao trùm đầu cũng cởi .

 

Đường Niệm Niệm chớp chớp mắt, đ.á.n.h giá môi trường xung quanh.

 

Một căn nhà hoang tàn, mặt đất chất một ít cỏ khô, cũng khá sạch sẽ, lờ mờ còn thể thấy tiếng sóng biển, chỗ cách biển vô cùng gần, thảo nào kiếp Bào Liên Sinh ném xuống biển, t.h.i t.h.ể cũng tìm thấy.

 

“Là liên lụy cô , haizz!”

 

Vẻ mặt Bào Liên Sinh chán nản, ông dự cảm , e là ông về nữa .

 

“Đợi về , ông bồi thường gấp đôi cho .”

 

Đường Niệm Niệm hề khách sáo chút nào, cô tốn công sức lớn như , chính là vì để Bào Liên Sinh trong lòng áy náy, tên keo kiệt thì keo kiệt, ăn là thật sự lợi hại, chia chút canh cho cô ăn, cô cũng thể ăn no căng bụng.

 

Bào Liên Sinh khổ: “Có thể về chắc chắn sẽ bồi thường, đáng tiếc... haizz!”

 

Ông nữa, sợ dọa đến Đường Niệm Niệm.

 

Đám bắt cóc mang cho ông cảm giác lắm, giống đám bắt cóc , khá dễ chuyện, ông lừa gạt, cảm giác đều là những kẻ liều mạng, e là sẽ thả ông về.

 

cố gắng bảo bọn chúng thả cô về, lát nữa cô đừng chuyện, với bọn chúng.”

 

Bào Liên Sinh khuyên nhủ, cô gái chuyện thể nghẹn c.h.ế.t, ngộ nhỡ chọc giận bọn bắt cóc thì nguy.

 

“Cùng về.”

 

Đường Niệm Niệm cảm động một chút, ông già tuy keo kiệt, tâm địa cũng tồi.

 

Bào Liên Sinh càng khổ hơn, thể thả một Đường Niệm Niệm về, ông đều nắm chắc, cùng về thì đừng hòng.

 

 

Loading...