Vơ vét sạch sành sanh
Chuyện thể xảy !
Hoàng cung thể thiếu tiền đến mức đó? Gia tộc họ Tiêu căn bản cơ hội tẩu tán tài sản, tiền bạc khổng lồ đáng lẽ rơi hết tay nhà Vũ Văn chứ?
Thẩm Hàn Thu lạnh lùng đáp: “Không ngươi hỏi ý kiến của ? Ý kiến xong đó!”
Trương Thăng lập tức dám quấy rầy thêm nữa, vội vàng : “Vậy kính mời Thẩm thống lĩnh dời bước đến phòng khách nghỉ ngơi.”
Nói đoạn, Trương Thăng vội vã gọi quản sự tới, hạ lệnh: “Mau, đến tiền trang rút tiền ngay!”
“Rút bao nhiêu ạ?” Quản gia run rẩy hỏi.
“Hai vạn lạng! Nếu đủ thì đến nhà các hộ giàu mà thu, trong vòng hai canh giờ nhất định gom đủ! Sáng sớm mai cùng đưa hoàng cung.” Trương Thăng trầm giọng lệnh.
Tiêu Vũ nấp trong bóng tối thấy , nhịn mà xoa xoa hai bàn tay. Thuộc hạ của Trương Thăng việc quả thực năng nổ. Trước giờ Tý, bạc kiểm kê xong xuôi, niêm phong cất kỹ trong kho phủ.
Tiêu Vũ chỉ chờ thế, nhân lúc lẻn kho phủ “dạo chơi” một chuyến.
Khi thấy từng rương vàng bạc, ngọc khí, lụa là gấm vóc chất đống, nàng khẩy. Trước khi Trương Thăng tiến cống cho phụ hoàng nàng, hào phóng như thế ? Vậy mà vì Vũ Văn Phong, lão chẳng tiếc tay.
Tiêu Vũ khẽ động tâm niệm, những rương cống phẩm bên trong lập tức biến mất, chui tọt gian của nàng. Sau khi dọn sạch cống phẩm, nàng cũng chẳng buông tha cho tài sản riêng của nhà họ Trương. Nàng quét sạch chừa một thứ gì, ngay cả chân nến trong kho cũng nàng gom mất.
Đây chẳng đầu Tiêu Vũ chuyện , nên nàng vô cùng quen đường quen nẻo. Từ đũa bát, củi lửa trong nhà bếp đến rương hòm, hộp trang sức, thậm chí cả quần áo giặt trong phòng chủ nhân, nàng đều “thu dọn” sạch sẽ.
Lúc , cả phủ họ Trương vơ vét đến mức còn một mảnh vụn.
Tiêu Vũ Trương Thăng đang ôm cô yêu ngủ say giường, nàng đưa tay kéo phắt tấm chăn lão xuống. Trương Thăng giật tỉnh giấc, mở mắt thấy một bóng đen lao v.út ngoài cửa.
Lão lập tức hét lớn: “Người ! Mau tới đây! Có kẻ gian đột nhập!”
Lính gác trong phủ nhanh ch.óng phát hiện tung tích của Tiêu Vũ và ráo riết đuổi theo...
“Đại nhân! Phải đây, kẻ đó chạy về hướng phòng khách nơi Thẩm thống lĩnh đang nghỉ ngơi !” Lính gác lo lắng báo cáo.
“Đại nhân! Nguy to ! Lễ vật mừng thọ chuẩn cho bệ hạ biến mất sạch sẽ!”
Hóa đống đồ đó là để chúc thọ Vũ Văn Phong.
“Đại... đại nhân... nhà bếp cũng mất sạch đồ ạ.”
Trương Thăng sửng sốt: “Nhà bếp thì cái gì đáng giá mà mất?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-362.html.]
“Nồi niêu xoong chảo, đũa bát, củi lửa, ngay cả cái nồi sắt lớn cũng mất ạ!” Thuộc hạ bẩm báo mà nhịn suýt bật thành tiếng.
Ai mà ngờ , phủ Quận thú uy nghi trộm mất cả nồi?
Gây động tĩnh lớn như , Thẩm Hàn Thu đương nhiên thể ngủ yên. Khi lạnh lùng bước , Trương Thăng vội vàng chạy tới đón đầu: “Thẩm thống lĩnh, thật vô ý mạo phạm, nhưng trong phủ trộm. Tên trộm đó chạy về hướng phòng của ngài, kính xin Thẩm thống lĩnh cho phép chúng lục soát một chút.”
Thẩm Hàn Thu híp mắt hỏi: “Mất những gì?”
Trương Thăng lửa giận bốc lên đầu: “Lớn thì là lễ vật mừng thọ của bệ hạ, nhỏ thì là nồi niêu xoong chảo, ngay cả nồi sắt cũng còn.”
Vừa đến “nồi sắt”, sắc mặt Thẩm Hàn Thu lập tức trở nên khó coi vô cùng. Nỗi sợ hãi Tiêu Vũ chi phối ập về! Tên trộm quái đản lưu lạc đến tận Quảng Dương Quận ?
“Đại nhân, nếu ngài ý kiến gì, xin sai kiểm tra một chút ?” Trương Thăng đ.á.n.h bạo hỏi.
Thẩm Hàn Thu trầm giọng: “Các ngươi cùng của phủ Quận thú lục soát cho ! Ai bắt tên trộm sẽ trọng thưởng!”
Lúc , Tiêu Vũ lẻn căn phòng Thẩm Hàn Thu ngủ. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên, ném vài thứ lên giường của . Đó là chiếc yếm của Từ di nương – mà Trương Thăng sủng ái nhất, và một chiếc khăn tay thêu tên Văn Thanh Lan.
Làm xong, Tiêu Vũ liền trốn gian ngay trong phòng Thẩm Hàn Thu để chuẩn xem kịch .
Lục soát khắp nơi thấy, cuối cùng chỉ còn phòng của Thẩm Hàn Thu. Để chứng minh sự trong sạch, lạnh lùng : “Mời Trương đại nhân đích lục soát.”
Trương Thăng khách sáo: “Ta nghi ngờ Thẩm thống lĩnh, chỉ là lo tên trộm thương ngài thôi. Làm phiền .”
Thẩm Hàn Thu và Trương Thăng cùng bước phòng. Ánh nến thắp sáng rực rỡ. Trương Thăng cẩn thận xem xét, nhưng khi đưa mắt lên giường của Thẩm Hàn Thu, lão bỗng sững sờ.
Lão Thẩm Hàn Thu bằng ánh mắt cực kỳ khó tả. Không ngờ Thẩm đại nhân trông chính trực thế là kẻ biến thái? Lúc ngủ còn cầm yếm phụ nữ chơi đùa ?
Nga
Khoan , cái yếm trông quen mắt thế? Họa tiết hoa mai nổi bật ... chẳng là của Từ di nương ?
Sắc mặt Trương Thăng lập tức tái mét, lão cầm chiếc yếm lên xem xét kỹ. Rồi lão sang chiếc khăn tay bên cạnh, thở phào một vì nó của thất nhà . khoan ... cái tên Văn Thanh Lan quen tai quá.
Đây chẳng là tên của Thái t.ử phi ?
Trương Thăng lập tức cảm thấy chạm tay một bí mật động trời!
Thẩm Hàn Thu nhận thần thái bất thường của Trương Thăng, liền tiến gần hỏi: “Đây là cái gì?”
Trương Thăng lúc mất hết lý trí vì nghĩ cắm sừng, lão giơ chiếc yếm lên, nghiến răng nghiến lợi: “Thẩm thống lĩnh, nhất ngài nên giải thích cho rõ chuyện là thế nào!”