Tiêu Vũ dừng ngựa mặt những .
Quản sự Lưu dụi dụi mắt, chút hoảng hốt: “Ta ảo giác ? Sao ở đây cô nương xinh như ?”
Tiêu Vũ Quản sự Lưu khen xinh , khóe môi nhếch lên, ai mà chẳng thích khác khen ngợi chứ?
Thực tế, dung mạo của Tiêu Vũ quả thực .
Chỉ là đây ở cùng với đại mỹ nhân như Tô Lệ Nương, nên vẻ quyến rũ động lòng bằng.
Tiêu Vũ thắng ở chỗ tuổi còn nhỏ, một cỗ khí phách giang hồ oai phong lẫm liệt.
Tiêu Vũ lên tiếng: “Các là ai?”
Tiêu Vũ giả vờ như từng gặp Quản sự Lưu.
Nếu để Quản sự Lưu , trộm ngói của Quận thú phủ là nàng, thì sẽ lợi cho sự đoàn kết nội bộ.
Quản sự Lưu vội vàng : “Vị cô nương , chúng là lưu đày từ Thương Ngô tới, vốn dĩ là mở lò gạch...”
Tiêu Vũ đến đây, liền gật đầu: “Ta thấy các cũng chỗ dừng chân, thể lo cho các ăn ở, cho các chỗ dừng chân, các bằng lòng theo ?”
Đám Quản sự Lưu đến bước đường cùng , lúc gì sự lựa chọn bằng lòng bằng lòng? Chỉ thể chọn bằng lòng.
“Chúng bằng lòng!” Quản sự Lưu lập tức .
Tiêu Vũ : “ lời rõ với các , các nếu theo , trung thành với , việc cho , tất nhiên, việc của các , cũng sẽ bạc đãi các .”
“Cô bảo chúng gì cũng , chỉ cần cho chúng một con đường sống!” Quản sự Lưu kiên định .
Tiêu Vũ : “Vậy , các đợi ở đây, sai tới đón các .”
Lúc Tiêu Vũ cưỡi ngựa rời .
Mọi chỉ cảm thấy, chuyện giống hệt như một giấc mơ.
Thật sự đường sống ?
“Lão gia, ông xem cô nương nãy là ai? Thoạt giống bình thường!”
“Cô đưa chúng ? Liệu là nơi hung hiểm gì ?” Phu nhân Lưu chút lo lắng.
“Phu nhân, cho dù những đưa chúng xuống mỏ đào than, chúng cũng , nếu ... chúng đều chắc thấy mặt trời sáng mai.” Quản sự Lưu thở dài một tiếng.
Chẳng bao lâu , Tạ Vân Thịnh dẫn theo mấy chiếc xe ngựa tới.
Tiêu Vũ cũng tới.
Những lên ngựa, Tiêu Vũ ném mấy túi nước: “Mọi uống ngụm nước giải khát , sai nấu cơm cho các .”
“Hôm nay ăn sủi cảo nhân thịt lợn cải trắng.” Tiêu Vũ híp mắt .
Quản sự Lưu cảm thấy chút khó tin, còn sủi cảo nhân thịt lợn cải trắng? Nơi , còn thể rau xanh ? Chỉ đất cục là ăn no bụng thôi chứ?
uống nước xong, liền cảm thấy cơ thể thoải mái hơn nhiều.
Đợi đến khi bọn họ đưa đến căn cứ ốc đảo, đều dám tin cảnh tượng mắt .
Những bãi cỏ xanh mướt rộng lớn hiện mắt, một con sông chia thành mấy nhánh, chảy xuyên qua đó, nơi cây cối xanh tươi che khuất, là từng dãy nhà mới xây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-447.html.]
Số ngói mà Tiêu Vũ kiếm đó, sớm dùng để xây nhà .
Số ngói , sớm đủ dùng nữa.
Nay của lò gạch tới, đúng ý Tiêu Vũ.
Tiêu Vũ dẫn bọn họ đến nơi an trí, lên tiếng: “Ngươi... tên là gì?”
“Tại hạ Lưu Ngõa, đời đời kiếp kiếp đều nghề nung ngói, cho nên mới cái tên , đây là phu nhân của , còn những khác, đều là của Lưu gia , còn trường công trong lò gạch.”
Lưu Ngõa lên tiếng.
Tiêu Vũ suy nghĩ một chút, trực tiếp gọi: “Tiền Xuyên!”
Tiền Xuyên vội vàng chạy chậm tới: “Công chúa, ngài gì phân phó?”
Đám Lưu Ngõa thấy danh xưng chút bất ngờ, công chúa? Công chúa gì?
Tạ Vân Thịnh thấy đám Lưu Ngõa nghi hoặc trong lòng, liền : “Quên cho các , vị mặt các đây, là công chúa Tiêu Vũ của hoàng tộc họ Tiêu, thiết nghĩ đây các cũng từng danh.”
Cái tên Tiêu Vũ , đối với bách tính Đại Ninh mà , tính là cái tên xa lạ gì.
Chỉ là... hoàng tộc họ Tiêu chẳng diệt quốc ?
Tiêu Vũ híp mắt đám Lưu Ngõa: “Ta lưu đày đến đây.”
Lưu Ngõa vội vàng đồng tình, nhưng nhanh, tràn đầy vài phần kính trọng, công chúa mặc dù vong quốc, nhưng đối với bách tính vẫn chăm sóc như !
Bất kể công chúa là công chúa , công chúa đều là ân nhân cứu mạng của bọn họ.
Bọn họ đều sẽ coi công chúa như chủ t.ử mà đối đãi!
“Các bằng lòng ở nung ngói cho ?” Tiêu Vũ hỏi.
Lưu Ngõa vội vàng : “Đương nhiên là bằng lòng! Công chúa ơn tái tạo đối với chúng , chúng chính là của công chúa, công chúa gì cứ việc phân phó.”
Tiêu Vũ phân phó: “Tiền Xuyên, ngươi ghi chép tên của mấy sổ sách, đó đưa cho Tống Kim Ngọc, bảo Tống Kim Ngọc, cứ theo mức của trong lò gạch của triều đình mà phát bổng lộc cho bọn họ.”
Đám Lưu Ngõa ngờ, một trận nhân họa giáng xuống, là chuyện như !
Lúc sủi cảo nóng hổi, bưng lên.
“Mọi ăn , ăn xong thì nghỉ ngơi, nhưng nhà ở đây đủ dùng, tạm thời chỗ cho các ở, các chỉ thể ở trong lều bạt nhựa.”
“Đợi các mở lò nung ngói, là thể xây thêm nhiều nhà nữa .” Tiêu Vũ .
Lưu Ngõa lúc còn sự bi quan như lúc ban đầu nữa.
Đối với bọn họ mà , ở mở lò nung ngói mà chẳng là nung?
Trước đây bọn họ sợ là cơ hội , đừng là mở lò nung ngói, bọn họ sợ ngay cả cơ hội sống sót cũng .
Nga
Tiêu Vũ đối với bọn họ mà , chính là một cọng rơm cứu mạng.
Tiêu Vũ an trí xong cho những , liền đến Dung Phi điện.