Quân Hôn Thập Niên 70: Đại Lão Huyền Học Không Dễ Chọc - Chương 99: Mau nói hai ba mươi năm
Cập nhật lúc: 2026-01-22 03:32:15
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Lệ Châu tự nhiên ý của Ngô Hướng Tiền, cái "vạn nhất" chỉ chính là, vạn nhất bố và trai bà g.i.ế.c cả nhà Tiêu Minh Nguyệt, vạn nhất Huyền Tĩnh Đạo Tôn xuất quan thấy Tiêu Minh Nguyệt, đến lúc đó bọn họ một cũng sống nổi.
Giờ phút bà hối hận, hối hận lúc vì tham dự việc bố và trai . Bà là một phụ nữ xuất giá, nhà đẻ tuy rằng thể chống lưng cho bà , nhưng nếu nhà đẻ bà cũng sống nổi. Bà cần tài nguyên tu luyện, của hồi môn khi xuất giá cũng ít, gì trộn lẫn chuyện của bọn họ?
"Làm cha , đều suy xét vì con cái." Giọng Ngô Hướng Tiền vang lên, "Lệ Châu, bà hãy nghĩ đến một đôi nhi nữ của chúng ."
Tiêu Lệ Châu hít hít cái mũi, nhắm mắt , : "Được, chúng ly hôn."
Mộng Vân Thường
Ngô Hướng Tiền nội tâm vui sướng, nhưng mặt biểu hiện ngoài, Tiêu Lệ Châu nghiêm túc : " hai đứa nhỏ cảm ơn bà, bà bảo trọng thể."
Nói xong dậy ngoài, Tiêu Lệ Châu gục xuống bàn gào , bà cả đời rốt cuộc sống vì cái gì?
..........
Lại hai ngày nữa là đến Tết, Lục Tranh bận, ăn cơm xong liền . Lục Thủ Trưởng gia đình Tiêu Minh Nguyệt ăn Tết xong chuyển đến kinh đô, liền hỏi cô: "Cháu cảm thấy bố cháu thích hợp công việc gì, để Lục Tranh sắp xếp."
Sắp xếp công việc cho bố Tiêu Minh Nguyệt, đây cũng là điều kiện Lục Tranh đưa khi chiêu mộ Tiêu Minh Nguyệt Cục 9 lúc .
"Không cần ạ," Tiêu Minh Nguyệt : "Bố cháu ủ rượu, ông định ủ rượu."
Lục Thủ Trưởng xong ha ha : "Sao bác quên mất chuyện nhỉ, rượu bố cháu ủ tầm thường chút nào!"
Nói lời , mặt ông còn mang theo vẻ dư vị. Tiêu Minh Nguyệt : "Quay đầu cháu sẽ biếu bác hai vò."
Lục Thủ Trưởng càng thêm cao hứng, bà nội Lục trầm mặt: "Rượu ngon nữa cũng uống nhiều."
Lục Thủ Trưởng lập tức thu nụ mặt: "Đồng chí Quế Lan ."
Ông nghiêm trang lời , Tiêu Minh Nguyệt nhịn . Lúc Lục Thủ Trưởng hỏi: "Anh cả ba cháu đều thi đại học, còn hai cháu thì ? Có cần tìm trường học cho ?"
"Không cần ạ." Tiêu Minh Nguyệt vội vàng : "Anh hai cháu tính tình như con khỉ, yên, học. Bố cháu vì chuyện đ.á.n.h vài trận ."
"Ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng trạng nguyên, nhất định học mới tiền đồ." Bà nội Lục .
Tiêu Minh Nguyệt tỏ vẻ tán đồng, cô : "Cháu nhờ Lục Tranh tìm trường cho cháu, cháu tiếp tục học."
Lời ba Lục Thủ Trưởng sửng sốt, bọn họ đều quên, Tiêu Minh Nguyệt chỉ mới mười lăm tuổi, còn đang học cấp ba. Bà nội Lục vội : "Trường cấp ba 9 cạnh đại viện , gần nhà, cần ăn ở tại trường."
Tần Ngọc Lan cũng : "Cô bạn đang dạy ở trường 9, lát nữa cô sẽ chào hỏi một tiếng."
"Vâng, cháu cảm ơn." Tiêu Minh Nguyệt cảm thấy phương thức chung sống với Lục gia , bọn họ cho cô đủ sự tôn trọng, nhưng cũng coi cô như nhà.
Lục Thủ Trưởng cũng bận, xong việc ông liền . Tiêu Minh Nguyệt vốn định âm lộ về nhà, rốt cuộc sắp đến Tết . bà nội Lục và Tần Ngọc Lan đều một bộ thôi, Tiêu Minh Nguyệt liền : "Có chuyện gì ạ?"
Tần Ngọc Lan chút hổ , đó : "Lục Tranh tuổi tác nhỏ, khác bằng tuổi nó con cái đều . Cô cũng định hôn sự cho nó, nhưng nó với cô, nó nhập đạo thì thể kết hôn. Là.... như ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-dai-lao-huyen-hoc-khong-de-choc/chuong-99-mau-noi-hai-ba-muoi-nam.html.]
Tiêu Minh Nguyệt: "......"
Cô khi nào qua nhập đạo thì thể kết hôn? Cô chính là thể quá sớm mất nguyên dương.
"Chúng phật tu, thể kết hôn?" Tiêu Minh Nguyệt cảm thấy thể để Lục Tranh lừa gạt nhà.
Tần Ngọc Lan và bà nội Lục xong lời , đều thở phào nhẹ nhõm một , bà nội Lục còn : "Mẹ bảo mà, hòa thượng, khẳng định thể kết hôn."
"Bất quá, thể kết hôn sớm." Tiêu Minh Nguyệt giải thích với các bà: "Tu vi tới độ cao nhất định mới thể kết hôn, bằng sẽ ảnh hưởng tu luyện."
Tần Ngọc Lan và bà nội Lục mặt đều mang theo vẻ hiểu rõ, bà nội Lục còn hỏi: "Vậy Lục Tranh khi nào thể kết hôn?"
Tiêu Minh Nguyệt nghĩ nghĩ: "Nhanh thì hai ba mươi năm, chậm thì khó ."
Tần Ngọc Lan: "........"
Bà nội Lục: "........."
Hai trầm mặc một hồi lâu, Tần Ngọc Lan : "Cô thấy Tiêu Côn Bằng kết hôn cũng tính là quá muộn."
Tiêu Minh Nguyệt bà nhắc tới Tiêu Côn Bằng, mặt mang theo khinh miệt: "Hắn tư chất kém, tâm tính , khả năng phi thăng, tự nhiên để bụng cái ."
Nhìn xem Huyền Tĩnh Đạo Tôn, chẳng cũng sớm thành . Nếu Huyền Tĩnh Đạo Tôn là ông nội cô, suy tính một chút tuổi tác, ông hẳn là kết hôn ở độ tuổi hơn ba mươi. Tư chất tu luyện khắc khổ, hơn ba mươi tuổi tu đến Thiên Tôn cảnh tuyệt đối thể.
Mà điểm chú ý của bà nội Lục và Tần Ngọc Lan chuyển dời đến hai chữ "phi thăng". Tần Ngọc Lan chút cẩn thận hỏi: "Lục Tranh thể phi thăng?"
Tiêu Minh Nguyệt: "Dốc lòng tu luyện, biến cố gì thì thể."
Bà nội Lục và Tần Ngọc Lan mặt thần sắc là phức tạp, hưng phấn chút phiền muộn. Tiêu Minh Nguyệt một cái dậy cáo từ, trở sân viện của mở quỷ môn âm lộ về nhà. Mà ngay giờ phút Tiêu Côn Bằng đang tìm hiểu tin tức của Tiêu Minh Nguyệt.
Hắn động thủ với Tiêu Minh Nguyệt, tự nhiên cô ở . tìm hiểu một ngày kết quả nhận là, Tiêu Minh Nguyệt vẫn luôn ở quân khu đại viện, cửa. Tiêu Côn Bằng chỉ thể đẩy lùi kế hoạch g.i.ế.c .
Bên , Tiêu Minh Nguyệt về đến nhà đúng lúc trong nhà đang bận rộn chuẩn đồ dùng ăn Tết. Niên đại tuy rằng vật tư thiếu thốn, nhưng Tiêu Minh Nguyệt đó săn ít thú hoang, mang từ kinh đô về nhiều đồ, cái Tết bọn họ thể trải qua phong phú.
Giờ phút , Tiêu Minh Thanh đang bếp lò nhóm lửa, Trương Huệ Lan đem từng miếng thịt heo bỏ trong nồi rán mỡ. Mấy hôm Tiêu Minh Nguyệt săn con lợn rừng, Trương Huệ Lan thấy bình dầu trong nhà thấy đáy, liền bảo Tiêu Kiến Chương thịt lợn rừng, đem thịt mỡ rán thành mỡ heo.
Tiêu Minh Nguyệt phòng bếp, duỗi tay nhón một miếng tóp mỡ bỏ miệng, thật thơm, cầm một miếng đặt ở bên miệng Trương Huệ Lan. Trương Huệ Lan ăn miệng, hỏi cô: "Về khi nào thế?"
"Vừa về ạ." Tiêu Minh Nguyệt nhón một miếng tóp mỡ đưa tới bên miệng Tiêu Minh Thanh, : "Tiêu Lệ Châu bắt , hẳn là nhanh sẽ phán t.ử hình."
Cô chuyện thanh âm nhỏ, Tiêu Kiến Chương, Tiêu Minh Viễn và Tiêu Minh Dương đang việc trong sân đều , ba nhanh phòng bếp, cả nhà đều ánh mắt sáng quắc về phía cô. Tiêu Minh Nguyệt liền đem sự tình phát sinh ở kinh đô kể một .
Khi mấy nữa Tiêu Lệ Châu sẽ phán t.ử hình, đều là một bộ đại khoái nhân tâm. Trương Huệ Lan còn oán hận : "Đáng đời, ở ác gặp dữ."
"Yên tâm , hại chúng , một kẻ cũng trốn thoát." Tiêu Minh Nguyệt kiên định .