Cô nức nở mách tội: "Đại đội trưởng, thế công bằng, rõ ràng là họ bắt nạt !"
"Tại chú chia sát trư thái cho ?"
"Hóa kẻ bắt nạt thì , còn bắt nạt thì tội !"
Tưởng Điền Phong vì tức, ông chỉ các xã viên xung quanh hỏi cô : "Tất cả những đều bắt nạt một cô?"
Hoàng Ngọc Phượng gật đầu lia lịa: "! Họ đều bắt nạt một !"
Tưởng Điền Phong lạnh: "Vậy ý cô là họ bắt nạt là sai, thì nên chia sát trư thái, sát trư thái của họ nên đưa cho ai? Có bắt nạt ai thì đưa cho đó ?"
Hoàng Ngọc Phượng nấc : "Đại đội trưởng, đây đều là chú đấy nhé!"
" !"
"Chú là đại đội trưởng, đương nhiên chú thế nào thì là thế nấy!"
"Ai mà đồng ý, tức là phối hợp công tác!"
"Là vấn đề về giác ngộ."
Tưởng Điền Phong: "Vậy cái chức đại đội trưởng của bảo cô đừng mơ giữa ban ngày nữa! Cô phối hợp ? Không phối hợp tức là vấn đề về giác ngộ!"
"Sát trư thái của bao nhiêu đều thuộc về cô, cô là ai hả?"
"Còn định dùng s.ú.n.g nữa, cô tính là cái thá gì?"
"Cướp miếng ăn từ miệng nhân dân lao động, cô cũng xứng gọi là tri thức !"
"Cô còn quấy phá nữa, đừng là sát trư thái, đến thịt lợn của cô cũng còn !"
"Phần của cô, tất cả chia đều cho các tri thức khác ở điểm tri thức!"
Ông thế, ngoài các xã viên tính kế, ngay cả các tri thức cũng nhao nhao về phía Tưởng Điền Phong, đồng loạt chỉ trích Hoàng Ngọc Phượng. Thực là ép cô quậy tiếp. Vì quậy là phần của cô sẽ chia đều cho !
Tiếc , Hoàng Ngọc Phượng dám quậy nữa. Cô lủi thủi cầm chậu chạy mất, mau ch.óng về đổi cặp l.ồ.ng cơm, nếu thực sự sẽ đến lượt cô mất.
Tưởng Điền Phong phê bình phụ trách điểm tri thức một trận, trách Trương Hồng Anh và Kiều Quốc Lương ngăn cản Hoàng Ngọc Phượng phát điên.
Kiều Quốc Lương thấy oan ức, phụ trách nam tri thức mà. dám , là đoàn kết với nữ tri thức.
Trương Hồng Anh cũng thấy oan, bình thường thì cô thể ngăn , chứ não hố thì thực sự ngăn nổi. Cô Hoàng Ngọc Phượng nhắm Lâm Niệm chứ!
Lúc cô giễu cợt các tri thức khác cũng chỉ là giễu cợt thôi, sứt mẻ quan hệ giữa xã viên và tri thức, nhịn một chút là xong. Ai ngờ cô chọc Lâm Niệm, rõ ràng chọc một thiệt một . là chẳng nhớ đời chút nào!
Trương Hồng Anh thực sự nghi ngờ, Hoàng Ngọc Phượng xuống nông thôn để quên não ở thành phố .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-156.html.]
Lâm Niệm cái ghế nhỏ mà Đoạn Xuân Hoa mang cho cô để xem náo nhiệt, xem đến là thích thú. Kết quả là Hoàng Ngọc Phượng chạy cũng quá nhanh .
Lâm Niệm bĩu môi, sức chiến đấu của Hoàng Ngọc Phượng cần tăng cường thêm nha!
Cô nhảy xuống khỏi ghế, bắt đầu giúp Đoạn Xuân Hoa một tay.
Có xã viên tò mò hỏi cô: "Lâm tri thức, cô xếp hàng lĩnh sát trư thái ?"
Lâm Niệm híp mắt : "Đối tượng của cháu kiếm mười cân thịt , cháu ăn lòng già, gan lợn và cật lợn, bèn dùng thịt đổi lấy hai cân . Đã thì cháu chen lấn nữa! Tiện thể đến giúp bác cháu một tay luôn!" Đồ sống thì cô chịu nổi cái mùi đó, nhưng đồ nấu chín thì cô sợ.
Dùng xương hàm lợn, thêm xương ống hầm nước dùng thơm nức mũi tận hai dặm. Bên trong ngoài nội tạng lợn và đuôi lợn với mấy thứ vụn vặt , còn thêm nhiều củ cải và cải thảo, chỉ thơm mà còn nhiều. Đảm bảo mỗi đến đều một bát đầy ụ. Chủ yếu là để đều vui vẻ!
"Chao ôi, Lâm tri thức cô đúng là quá, hơn hẳn mấy cái đứa tri thức chỉ chiếm hời của xã viên chúng !"
" , nếu tri thức nào cũng như cô, thì đại đội chúng sẽ hòa thuận hơn nhiều!"
Lâm Niệm: "Các bác quá lời , phần lớn tri thức ở điểm tri thức chúng cháu đều là những đồng chí giác ngộ đấy ạ!"
"Cặp l.ồ.ng cơm họ cầm to!"
"Cháu tin rằng, nếu họ cũng tặng thịt như cháu, họ cũng sẽ nhường phần sát trư thái thôi!"
"Hơn nữa cháu , cũng hẳn là vì giác ngộ cao , chủ yếu là thời tiết nóng quá để lâu , vì để hỏng lãng phí, chi bằng đừng tham quá!"
"Phần của cháu thì bao nhiêu , chia cho mỗi một miếng cũng chẳng đủ, coi như đáng kể, lấy cũng chẳng ảnh hưởng gì. Nếu mười cân thịt của đối tượng cháu, các bác cứ xem cháu xông lên hàng đầu để tranh cướp !"
"Không tin thì cứ đợi đến lúc chia thịt cuối năm mà xem."
Cô năng nhẹ nhàng, khiến ha hả. Nghe Lâm Niệm , các tri thức xếp hàng phía đều thở phào nhẹ nhõm.
Họ thực sự sợ Lâm Niệm vì ham cái danh tiếng mà mấy câu kiểu như vì để xã viên ăn thêm một miếng, cô thể ăn ít một miếng. Cô là tri thức, cô đầu thì các tri thức khác tính ? Theo theo?
Theo thì khen là Lâm Niệm đầu, họ chẳng qua chỉ là tư tưởng lạc hậu thôi, mà mất một bát thịt. Không theo thì thịt mà ăn đấy, nhưng họ sẽ trở thành những tri thức tư tưởng tiến bộ bằng Lâm Niệm. Đến lúc đại đội chọn đề cử học đại học, chắc chắn phần của họ.
Nhìn xem, thế nào mới là thông minh? Lâm Niệm như thế mới gọi là thông minh!
Mấy lời của cô chiếm cảm tình của xã viên, giữ thể diện cho các tri thức. Mạnh hơn cái đồ ngốc Hoàng Ngọc Phượng, càng mạnh hơn cái kẻ mắt mọc đỉnh đầu như Tiêu Lam. Lâm Niệm , hề đơn giản.
"Lâm tri thức, cô gọi vợ Đại Cường là bác thế? Không cô vẫn gọi thím là thím , gọi bác là gọi già đấy, vợ Đại Cường mới ngoài ba mươi tuổi thôi." Lúc , xã viên nhạy bén đặt câu hỏi.
Mặt Đoạn Xuân Hoa đến nở hoa: "Mọi đấy thôi, Niệm Niệm chính là con gái của chú ba nhà chúng ."
"Cũng nhờ Bao Hướng Đảng, nếu vụ của phanh phui, chúng và Niệm Niệm còn chúng là một nhà !"
Cái gì cơ?