Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 180

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:12:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hôm nay các nếu giải thích rõ ràng chuyện phục vụ cửa , từ xuống , chúng đều sẽ điều tra triệt để!"

 

Lời , sắc mặt Đặng Thúy Thúy liền đổi.

 

Lúc , Lưu Cường về phía Lâm Niệm, ánh mắt hai chạm , Lưu Cường nhếch môi đắc thắng với Lâm Niệm.

 

Hì hì.

 

Vốn dĩ thể chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa , chỉ cần lãnh đạo tiệm ăn quốc doanh giữ thái độ đúng mực, t.ử tế xin họ, đó đem những món cần lên lên cho họ, nhất là để dẫn đến ăn miễn phí mấy ngày.

 

Anh cũng thể bỏ qua cho cô phục vụ .

 

cô phục vụ là bạn của Lâm Niệm, thì thể trách tâm xà độc đẩy cô chỗ c.h.ế.t !

 

Nên thời buổi Ủy ban bới lông tìm vết, đạp xuống bùn lầy là chuyện cực kỳ dễ dàng.

 

Cũng để cho Lâm Niệm thấy cái uy phong của .

 

Lãnh đạo tiệm ăn quốc doanh tin tức nhanh ch.óng chạy tới, ông bồi với chủ nhiệm Vương và bọn Lưu Cường: "Ồ, đây chẳng là chủ nhiệm Vương , chuyện gì thế ?"

 

Lưu Cường thêm mắm dặm muối tố cáo Đặng Thúy Thúy cửa .

 

Tên theo chủ nhiệm Vương càng phê phán gay gắt vấn đề tác phong của tiệm ăn quốc doanh: "... thấy cái chức quản lý tiệm ăn quốc doanh của ông là nữa , ông cùng với đồng chí phục vụ và đồng chí đầu bếp nấu ăn cho bàn đều đình chỉ công tác để kiểm tra!"

 

"Còn lên đại hội phê bình, xin quần chúng nhân dân huyện vân vân và mây mây..."

 

Sắc mặt quản lý Lương cũng đổi.

 

Mẹ nó!

 

Ông ghét nhất là cái loại khốn nạn , suốt ngày việc chính , chỉ hại .

 

Lúc ông còn bồi, nhưng bây giờ thì.

 

Quản lý Lương thu nụ , với Đặng Thúy Thúy: "Cháu gọi đầu bếp chính đây, cho ông đình chỉ công tác để kiểm tra đấy."

 

Đặng Thúy Thúy vội vàng ôm mấy cái hộp cơm chạy bếp.

 

Lâm Niệm mà ngứa răng, cô lên tiếng giải thích một hai câu, nhưng Phó Thu Thạch giữ cô : "Em giải thích chỉ càng thêm dầu lửa thôi, tên Lưu Cường ý !"

 

"Hắn chỉ đợi em lên tiếng thôi đấy!"

 

"Yên tâm, !"

 

"Có đây!"

 

Phó Thu Thạch dậy, đến mặt quản lý Lương, lấy chứng minh thư quân nhân của .

 

"Chào đồng chí, là Phó Thu Thạch, phiền các vị !"

 

"Chuyện giải thích một chút, đối tượng của và đồng chí Đặng Thúy Thúy là bạn bè là đúng, chúng quả thực cũng đưa tiền và phiếu lương thực cho đồng chí Đặng Thúy Thúy ."

 

"Tất nhiên, mấy vị đồng chí tin cũng cách nào."

 

" mà..." Anh chỉ hai dòng chữ đỏ cửa sổ nhà ăn: "Quân nhân ưu tiên!"

 

"Thân nhân liệt sĩ ưu tiên!"

 

" là quân nhân, đối tượng của là con của liệt sĩ, cũng tức là nhân liệt sĩ, chúng phù hợp với chính sách ưu tiên của nhà nước!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-180.html.]

Nói xong, sang Lưu Cường: "Đồng chí Lưu Cường, phận của và đồng chí Lâm Niệm rõ nhất, theo lý mà nên vì chuyện mà tìm rắc rối cho tiệm ăn quốc doanh mới đúng."

 

"Chỉ là cậy việc bạn là chủ nhiệm Ủy ban, nên học theo thói quan liêu thời cũ dùng thế ép , dùng quyền ép !"

 

Anh xong, quản lý Lương liền mỉm trả giấy tờ cho , đó Phó Thu Thạch đưa giấy tờ của cho chủ nhiệm Vương và tên theo xem.

 

Sắc mặt hai đều vô cùng khó coi.

 

Vừa định gì đó để xoay chuyển tình thế, nhưng Phó Thu Thạch lên tiếng tiếp: "Tiện thể chiều nay tỉnh thành gấp, lúc đó bái phỏng đồng chí Cố Kiếm Thu của Ủy ban tỉnh thành một chút, để trao đổi với ông về vấn đề tác phong việc thường ngày của các đồng chí Ủy ban huyện Đông Dương."

 

"Quản lý Lương, đến lúc đó đồng chí Cố Kiếm Thu ở tỉnh thành chừng sẽ đích xuống điều tra xác minh, các vị cứ thật lòng là , để ấn tượng đúng sự thật cho đồng chí Cố Kiếm Thu !"

 

Quản lý Lương híp mắt gật đầu đồng ý, sắc mặt của chủ nhiệm Vương và đồng bọn lúc quả thực là... hoảng loạn vô cùng!

 

Chủ nhiệm Vương vội vàng đổi thái độ, ông bồi với Phó Thu Thạch, nhiệt tình vươn tay bắt lấy tay Phó Thu Thạch lắc lên lắc xuống: "Hóa đồng chí Phó Thu Thạch là quân quan, thất lễ, thất lễ quá!"

 

"Chuyện là một sự hiểu lầm, chúng thật sự phận của và vị đồng chí nữ , là chúng điều tra rõ ràng hiểu lầm quản lý Lương và đồng chí phục vụ..."

 

Giải thích xong, chủ nhiệm Vương liền lớn tiếng quát tháo Lưu Cường: "Đồng chí Lưu Cường, ngờ một cán bộ đến từ kinh thành như mà giác ngộ tư tưởng vấn đề lớn như , vấn đề của , sẽ phản ánh lên bộ phận cấp !"

 

Lưu Cường: (╯°□°)╯︵ ┻━┻

 

Thổ huyết!

 

Mẹ nó! Mẹ nó! Mẹ nó!

 

Sơ suất !

 

Tên khốn Phó Thu Thạch thế mà quen của Ủy ban tỉnh thành, kiếp, cái hố đào sâu quá .

 

Chút nữa thì ngã c.h.ế.t !

 

Đầu bếp Đặng cầm con d.a.o phay xông tới cửa bếp: ...

 

Ồ hố! Lão t.ử d.a.o cũng cầm lên , kết quả chỉ thế thôi ?

 

Không cho lão t.ử trổ tài ?

 

Chương 139 Đầu bếp Đặng phát uy

"Chú ơi, cái tên Lưu Cường xa nhất!" Đặng Thúy Thúy thì thầm với đầu bếp Đặng.

 

"Chính cố ý gây sự đấy!"

 

"Cậy là cán bộ công đoàn nhà máy nào đó ở kinh thành, liền tới đây diễu võ dương oai!"

 

Đầu bếp Đặng tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên.

 

Vẫn còn đất cho ông trổ tài!

 

Ông cầm d.a.o thình thịch xông ngoài, khí thế hừng hực vô cùng dọa .

 

Cái lão chủ nhiệm Vương gì đó và tên theo sợ đến mức ngã bệt xuống đất, nhếch nhác vô cùng.

 

Tuy nhiên đầu bếp Đặng chẳng thèm họ lấy một cái, con d.a.o phay bóng loáng chỉ thẳng Lưu Cường.

 

Mặt Lưu Cường nháy mắt trắng bệch, nhếch nhác tháo chạy về phía , kinh hãi : "Ông gì? G.i.ế.c ..."

 

Đầu bếp Đặng căn bản thèm đuổi theo , ông đập mạnh con d.a.o phay lên bàn, cái chân đầy thịt nhấc lên, giẫm lên ghế chỉ Lưu Cường mắng xối xả: "Đồ con rùa khốn khiếp, cái loại như mày cũng dám đến tiệm ăn quốc doanh càn?"

 

 

Loading...