Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 199

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:13:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

linh cảm, linh cảm Lưu Hồng Binh lành ít dữ nhiều.

 

Sau khi về đến nhà ngoại, lão Lưu và bà Lưu vội vàng vây quanh bà hỏi: "Thế nào , lão Phó nhà con nghĩ cách gì để vớt thằng hai ?"

 

Lưu Đình đám đang chen chúc trong phòng khách, bà : "Bố , phòng hai chuyện!"

 

Mấy vội vàng phòng.

 

Sau khi cửa đóng , Lưu Đình liền : "Lão Phó bôn ba mấy ngày nay đều hỏi thăm tin tức gì hữu ích cả, đến cả cũng gặp !"

 

"Phải là với cấp bậc của lão Phó mà còn giấu giếm, đủ thấy chuyện lớn! Bố , chuyện của hai rốt cuộc là thế nào, hai chắc là rõ nhất. Hãy chuẩn cho tình huống nhất ! Tuy nhiên con nhắc nhở hai , bây giờ cả nhà đều trông cậy ai, nếu con mà kéo chuyện , nhà họ Lưu sẽ thực sự còn chỗ dựa nữa !"

 

Lão Lưu và bà Lưu thấy lời thì tức thì vững nổi, bà Lưu định giơ tay đ.á.n.h Lưu Đình nhưng lão Lưu cản .

 

Lưu Đình hít một thật sâu : "Nếu hai xảy chuyện, con sẽ thuyết phục lão Phó đưa Lưu Đông và Lưu Mai về nhà nuôi dưỡng!"

 

"Hai rằng, đứa trẻ do nhà họ Phó nuôi dạy sẽ đại diện cho điều gì."

 

Hai ông bà già đương nhiên là rõ.

 

Họ cố nén nỗi đau buồn và sự phẫn nộ cam tâm vì con trai, nhanh ch.óng cân nhắc thiệt hơn, hề giống như lúc ở nhà họ Phó mà cứ xoắn lấy Lưu Đình quấy nhiễu vô lý nữa.

 

Con cái nhà họ Lưu để nhà họ Phó nuôi, nuôi lớn thì công việc các thứ nhà họ Phó sắp xếp chứ, nuôi lâu sinh tình cảm thì tài sản các thứ cũng chia cho một ít chứ?

 

"Phía chị dâu hai thì hai công tác tư tưởng !"

 

"Tất nhiên, sự việc lẽ tồi tệ như con nghĩ, hôm nay con đến chỉ là để đ.á.n.h tiếng cho hai thôi!"

 

Nói xong Lưu Đình liền bỏ .

 

Sau khi bà , bà Lưu ở trong phòng gào t.h.ả.m thiết.

 

Lưu Đình khi trở về, tiên là xin Phó Quốc Thành, rằng bà vì quá lo lắng cho hai nên mấy ngày nay phớt lờ cảm xúc của Phó Quốc Thành, xin Phó Quốc Thành tha thứ cho .

 

bưng nước nóng giúp Phó Quốc Thành rửa chân xoa bóp, hạ thấp tư thế xuống cực điểm, khiến Phó Quốc Thành lập tức mủi lòng.

 

Ông an ủi Lưu Đình mấy câu, chút bất mãn trong lòng đối với Lưu Đình tan biến ngay tức khắc.

 

Ngày hôm Phó Quốc Thành đến đơn vị, điện thoại của Cát Chính Phong gọi đến nhà.

 

Phó Quốc Thành cứ ngỡ nhầm: "Cậu cái gì? Thằng nghịch t.ử đó ngoan ngoãn nhận chức ? Không xin giải ngũ? Không loạn?"

 

Trong điện thoại Cát Chính Phong : " , đồng chí Phó Thu Thạch hề ý kiến gì, phục tùng sự sắp xếp của tổ chức!"

 

"Quân công nhiều, tuổi đời trẻ, theo đúng quy trình bình thường thì thể cưỡng chế giải ngũ !"

 

Lưu Đình ở bên cạnh cũng thấy Cát Chính Phong đang gì, lông mày bà nhíu , trong lòng thầm kêu .

 

Phó Thu Thạch là hạng hiền lành như .

 

nó đang ủ mưu cái gì ?

 

Chắc chắn là !

 

Biết Phó Thu Thạch định khi đến trụ sở phân khu ba mới tìm Tổng đội trưởng để loạn?

 

Thế thì quá!

 

Chỉ sợ nó loạn thôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-199.html.]

 

Sau khi Phó Quốc Thành gác máy, Lưu Đình liền vẻ vui mừng: "Lão Phó, đây là chuyện , sang hậu cần những nhiệm vụ, nguy hiểm đến tính mạng, mà ông cụ và bà cụ cũng lo lắng cho nó nữa! Hơn nữa quan trọng nhất là, cuối cùng nó cũng hiểu chuyện ! Biết phục tùng sự sắp xếp của tổ chức, em nghĩ nó cũng hòa với như lúc ban đầu! Lão Phó, cho nó cơ hội !"

 

Phó Quốc Thành tin Phó Thu Thạch thể đổi tính, ông lạnh hừ một tiếng: "Em đấy, cứ bụng quá thôi, nó là hạng còn ? Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời! Em cứ chờ mà xem, nó chắc chắn sẽ gây họa cho mà coi!"

 

"Không , gọi điện cho lão Cát một nữa, bảo để mắt đến cái đứa yên tâm ..."

 

Phó Quốc Thành cầm điện thoại lên, nhưng Lưu Đình ấn xuống, bà thở dài: "Lão Phó, cho Thu Thạch một cơ hội ? Anh như dễ gây tổn thương khác đấy!"

 

"Thu Thạch nó là con trai , con trai ruột mà!"

 

"Nếu nó thực sự đổi tính , gia đình thể hòa hợp êm ấm hơn một chút, nếu... nếu thực sự đúng như nghĩ, em cũng sẽ đỡ cho nó nữa!"

 

Nếu mà phái theo dõi, thì nó còn loạn thế nào nữa?

 

Phó Quốc Thành đặt điện thoại xuống: "Được , em , cứ cho thằng nghịch t.ử đó một cơ hội!"

 

"Reng reng reng..."

 

Phó Quốc Thành đặt điện thoại xuống thì chuông điện thoại reo lên.

 

Ông thuận tay nhấc máy, là từ đơn vị gọi đến, cấp văn kiện quan trọng gửi xuống, cần Phó Quốc Thành đến xử lý ngay.

 

Phó Quốc Thành đặt điện thoại xuống thẳng đến đơn vị.

 

Ánh mắt những trong văn phòng ông chút lạ lẫm, đa phần là đầy vẻ đồng cảm.

 

Phó Quốc Thành thấy kỳ quái, cho đến khi ông thấy bản văn kiện quan trọng đó.

 

"Thông báo về việc miễn nhiệm chức vụ của đồng chí Phó Quốc Thành, và thông báo về việc điều động đồng chí Phó Quốc Thành đến Đoàn trưởng Đoàn ca múa nhạc trụ sở."

 

Phó Quốc Thành gần như tin mắt .

 

ông thấy chữ ký văn kiện.

 

Là do chính tay đại thủ trưởng ký!

 

Chủ nhiệm văn phòng của ông thấy dáng vẻ loạng choạng sắp ngã của ông thì đành lòng, bèn cho ông : "Hôm qua đại thủ trưởng đột xuất đến thị sát, đợi ngài ở văn phòng cả một ngày..."

 

Phó Quốc Thành đập bàn: "Sao gọi điện thoại cho ?"

 

Chủ nhiệm văn phòng cúi đầu: "Đại thủ trưởng cho phép!"

 

Phó Quốc Thành cầm tờ quyết định bổ nhiệm vội vã khỏi cửa, ông tìm đại thủ trưởng.

 

Tuy nhiên khi tìm đến nơi, ở văn phòng đại thủ trưởng thủ trưởng ở đây, họp .

 

Còn nhắc nhở Phó Quốc Thành xin ông nhanh ch.óng tất thủ tục bàn giao, thế ông hai ngày nữa sẽ mặt.

 

"Đại thủ trưởng , thời bình thì siết c.h.ặ.t công tác tuyên truyền giác ngộ tư tưởng, hy vọng ngài sang Đoàn ca múa nhạc sẽ việc thật , công tác biểu diễn an ủi... Đại thủ trưởng tin tưởng năng lực của ngài!"

 

Đầu óc Phó Quốc Thành ong ong.

 

Ông là một cầm quân đ.á.n.h trận, mà bắt ông quản lý Đoàn ca múa nhạc?

 

Đây rõ ràng là một sự sỉ nhục trắng trợn!

 

Từ chỗ đại thủ trưởng , ông tìm mấy vị thủ trưởng khác, tuy nhiên họ họp thì cũng là mặt ở văn phòng.

 

 

Loading...