Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 204
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:24:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Còn nữa! Chuyện khoan hãy rêu rao, đợi xe máy cày về đến đại đội, lúc đại đội tuyển tài xế thì hãy mang bằng !"
"Thằng bé Thu Thạch tốn bao nhiêu công sức giúp các , các điều, càn!"
"Còn nữa, mối quan hệ để đứt, trong nhà sản vật gì thì mang biếu một ít, ăn của thì miệng mềm, lấy của thì tay ngắn!"
"Dân thành phố bọn họ ăn gì cũng tốn tiền, mua cọng hành cũng tốn tiền, thỉnh thoảng gửi ít rau củ qua đó, các sư phụ chắc chắn sẽ thích!"
Lâm Đại Cương vóc dáng cao lớn, gật đầu như một đứa trẻ ngoan.
Lâm Niệm với Lâm Đại Cường: "Bác cả, đợi ăn cơm xong bác qua nhà đại đội trưởng một chuyến, đưa bằng thợ điện cho ông xem, với ông là bác thể giúp các đồng chí ở cục điện lực việc vài ngày, cần tính điểm công!"
Lâm Đại Cường thật thà : "Được, ăn cơm xong bác ngay!"
Ông ngốc, ý kiến của Lâm Niệm là vì cho ông, trải đường cho ông.
Như ông lộ diện các đồng chí ở cục điện lực, thể để cả đại đội rằng, ông hiểu về điện!
Công việc thợ điện rơi tay ông là chuyện đương nhiên!
Còn về điểm công, ông ý tứ cần, đại đội trưởng cũng ngại mà cho!
Nói cần chẳng qua là đưa một thái độ mà thôi.
Bà cụ Khúc : "Cũng đừng đợi ăn cơm xong, bây giờ luôn ! Mấy đồng chí ở cục điện lực cũng cố gắng tạo quan hệ , thể mời bọn họ về nhà ăn cơm!"
Thu Thạch trải đường xong , phần còn dựa chính bọn họ.
Bọn họ thể để Thu Thạch mất mặt .
Lâm Đại Cường mang theo bằng thợ điện, hớn hở khỏi cửa.
Đến nhà họ Tưởng trình bày ý định, cho Tưởng Điền Phong kinh ngạc hết sức.
Ông lạ lẫm tấm bằng thợ điện trong tay Lâm Đại Cường, tặc lưỡi tán thưởng, những khác nhà họ Tưởng cũng xúm xem, mồm năm miệng mười hỏi Lâm Đại Cường bằng thợ điện.
Tưởng Điền Phong: "Anh em các xin nghỉ là để học cái ? Là đồng chí Tiểu Phó giúp đỡ đúng ?"
Lâm Đại Cường gật đầu: "Là Thu Thạch giúp tìm chỗ tìm sư phụ đấy!"
Người nhà họ Tưởng ngưỡng mộ phát điên lên .
Tiễn Lâm Đại Cường , nhà họ Tưởng liền cảm thán: "Chao ôi, nhà tìm một rể như thế chứ!"
Tưởng Điền Phong lườm vợ một cái: "Cũng tài năng của đồng chí Lâm ! Loại như Tiểu Phó, cũng chỉ đồng chí Lâm mới xứng đôi!"
Vợ ông nghĩ cũng đúng, đồng chí Lâm xinh , thiếu tiền.
Con gái nhà ông thì...
Thôi bỏ , trời còn tối mà, dám mơ.
Tối hôm đó Đoạn Xuân Hoa nấu một chậu cá lớn, Lâm Niệm thích ăn cơm trắng, nên nấu cơm trắng.
Nước cá đỏ au trộn cơm, quả thật là tuyệt vời!
Đậu phụ thấm đẫm nước canh, c.ắ.n một miếng nước canh tràn trề trong miệng, ngon thể tả.
Mọi đều ăn no căng bụng!
Nụ hạnh phúc nở rộ gương mặt mỗi .
Chỉ hai chữ: Thoải mái!
Ngày hôm , khi các xã viên thấy Lâm Đại Cường - cái tên thọt chạy đôn chạy đáo giúp đỡ các đồng chí cục điện lực rải dây điện, tất cả đều kinh ngạc sững sờ!
Anh em Lâm Đại Cường xin nghỉ vài ngày thấy tăm , thể chạm điện !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-204.html.]
Trời đất ơi!
Ngưỡng mộ ghen tỵ đỏ cả mắt!
Tuy nhiên Tưởng Điền Phong vốn dĩ vui mừng, nhân tuyển thợ điện trong thôn , cần tìm khác cầu ông nội cáo bà ngoại học nữa, ông thể vui cho .
của công xã đến .
Gọi ông lên công xã nhận , một đợt thanh niên trí thức nữa đến.
Lật bàn!
Làm gì chuyện canh đúng lúc thu hoạch vụ thu mà phân thanh niên trí thức chứ!
Thanh niên trí thức mới đến cái gì cũng , đại đội còn bù thêm lương thực dự trữ!!!
Vả nhóm của đồng chí Lâm mới đến bao lâu?
Mà cho đợt thứ hai ?
Chương 156 Kẻ thù gặp mặt
Thu hoạch vụ thu chính là trong vài ngày tới .
Hơn nữa một lúc phái đến cho bọn họ mười thanh niên trí thức, điểm thanh niên trí thức căn bản đủ chỗ ở.
Sắc mặt Tưởng Điền Phong vô cùng khó coi, nhưng ông cách nào chứ?
Phát hỏa thì phát hỏa, cấp đưa đến , ông bắt buộc nhận, nhận thì còn thế nào nữa đây?
Chỉ thể để các thanh niên trí thức chen chúc một chút, đợi bận rộn mùa màng xong mới tính cách khác.
Tưởng Điền Phong bảo gọi Lâm Niệm đến, để Lâm Niệm cùng với ông già chăn bò công xã đón thanh niên trí thức.
Lâm Niệm thấy ông đang sầu muộn về vấn đề nhà ở của thanh niên trí thức, liền hiến kế cho Tưởng Điền Phong: "Đại đội trưởng, loại nhà như của cháu thì các thanh niên trí thức tiền , nhưng nếu mỗi chỉ một căn phòng nhỏ xíu thì ?"
"Chi bằng mùa thu hoạch, cứ xây vài căn phòng đất nhỏ ở điểm thanh niên trí thức, cần phòng khách, cần bếp, giường gạch thì mỗi phòng dựng cho một cái bếp lò nhỏ là , loại nhà bọn họ thể tự bỏ tiền mua, cũng thể thuê."
"Đến lúc đó những chỗ ở, hoặc chê chỗ ở chật chội thì thể thuê loại phòng nhỏ mà!"
"Vài phòng nhỏ hợp thành một cái sân, ngày đêm đều khóa cửa sân, về mặt an là tuyệt đối vấn đề gì!"
"Dù cũng thoát ly khỏi phạm vi điểm thanh niên trí thức đúng ạ?"
Tưởng Điền Phong vỗ đùi một cái: " , ý kiến đấy!"
"Ý kiến quả thực quá !"
Trong thanh niên trí thức những thiếu tiền, dù bọn họ ôm ý định về thành phố bám rễ ở nông thôn, thì thuê nhà cũng mà!
Vừa thể tạo thêm thu nhập cho thôn, thể giải quyết mâu thuẫn về nhà ở của thanh niên trí thức, quả thực là vẹn cả đôi đường!
"Đồng chí Lâm , vẫn là cháu thông minh!"
"Thật sự quá cảm ơn cháu!"
Lâm Niệm mỉm : "Hại! Cháu cũng chỉ tùy miệng thôi, giúp cho thôn là , nếu giúp , bác cứ coi như cháu lung tung !"
" , nhân lúc các đồng chí ở cục điện lực còn ở đây, nhất bác nên mua thêm ít dây điện, mua sẵn vài cái công tơ điện dự phòng."
"Nếu đợi bọn họ , nếu nhà ai nối điện, xin riêng thì đợi đến bao giờ, nhưng nếu đại đội chúng tự vật tư, lúc đó báo cáo với cục điện lực một tiếng là !"
Lâm Niệm hỏi đồng chí cục điện lực về vấn đề thu tiền điện , lúc đó bọn họ chỉ tính theo công tơ tổng của thôn, chỉ thu tiền của đại đội.
Đại đội tự cử thợ điện của từng nhà chốt công tơ, đó thu tiền tổng hợp , cùng nộp cho cục điện lực.