Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 232

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:25:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô mới thu hoạch về cần lột vỏ, như mới thuận tiện cho việc phơi phóng.

 

Đây là công việc nhẹ nhàng nhất , cũng là do Tưởng Điền Phong cân nhắc thấy Tiêu Lam vốn là hạng việc , để cô đồng ảnh hưởng đến khác nên mới giao nhiệm vụ .

 

Làm việc là các bà cụ trong làng, việc , còn thể tìm chỗ râm mát mà .

 

Đỗ Ngọc Phân theo Tiêu Lam qua xem điều kiện việc, tạm thời hài lòng, bà cũng mù mà so sánh, thể nhận ông đại đội trưởng hung dữ đang nới lỏng tay cho con gái bà .

 

cho rằng ông đại đội trưởng đang dùng cách để ám chỉ !

 

Đỗ Ngọc Phân quyết định khi mua đồ dùng vệ sinh và chăn màn cho Tiêu Lam xong, sẽ tìm cơ hội chuyện riêng với Tưởng Điền Phong.

 

Tiêu Lam nghĩ , khi cô qua đó, các bà cụ đều chỉ trỏ bàn tán về cô , cô liền chịu nổi, nhưng Tiêu Lam mới từ nhà tạm giam vẫn dám quá ngông cuồng, chỉ thể ủy khuất đống ngô lột vỏ, mới lột mấy bắp ngô mà tay đỏ ửng lên .

 

Tiêu Lam uất ức hu hu.

 

Qua nửa tiếng đồng hồ, loa phát thanh vang lên giọng của Lâm Niệm: "Các thanh niên trí thức Tiêu Lam phạm sai lầm đồn cảnh sát đưa tạm giam trở đại đội, vốn dĩ ý kiến của đại đội là để đồng chí Tiêu Lam khi thu hoạch xong mới về đại đội tham gia lao động, dù sức lao động của đồng chí Tiêu Lam đều thấy rõ, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tiến độ thu hoạch của đại đội cả.

 

của đồng chí Tiêu Lam là đồng chí Đỗ kiên quyết đồng chí Tiêu Lam lập tức về đại đội tham gia lao động, thái độ và tinh thần sốt sắng con gái tham gia lao động thu hoạch vụ thu của đồng chí Đỗ đáng biểu dương.

 

nghĩ bà để đồng chí Tiêu Lam trưởng thành trong lao động, đồng chí Tiêu Lam tắm trong ngọn lửa thu hoạch mà tỏa những giọt mồ hôi của tuổi trẻ, đóng góp một phần sức lực cho công cuộc thu hoạch.

 

Hạt cát tuy nhỏ bé, nhưng vẫn thể tích cát thành tháp!

 

Tinh thần tích cực hướng thượng, quan trọng là tham gia của họ thật đáng khen ngợi!

 

..."

 

Lâm Niệm là hạng hiền lành gì, Tiêu Lam chơi cô, cô đương nhiên cũng chơi Tiêu Lam thôi!

 

Một bản thông báo loa gây tổn thương thực chất nào cho Tiêu Lam, nhưng khiến cô cảm thấy nghẹn họng một phen thì .

 

Mà lúc đầu ngón tay Tiêu Lam đang đau rát như lửa đốt, việc chậm một chút là mụ già phụ trách khu vực mắng mỏ, mắng khó cực kỳ.

 

nhịn cãi , kết quả của việc cãi hơn nửa bà cụ ở đó cùng mắng hội đồng.

 

Tóm , trong quá trình Tiêu Lam lột vỏ ngô, nước mắt bao giờ ngừng rơi, cô uất ức đến cực điểm.

 

Ngay lúc cô thực sự chịu nổi nữa, thì loa phát thanh vang lên...

 

Tiêu Lam: (╥﹏╥)

 

Sao như chứ!

 

Tại để con muộn một chút?

 

Sợ con chịu khổ thì thể tìm sắp xếp cho con một phòng giam riêng mà!

 

Trời nóng thế tù còn sướng hơn nông!

 

Cũng thông suốt các mối quan hệ ở đại đội mới đến đón ?

 

Tiêu Lam càng uất ức, thì càng oán trách Đỗ Ngọc Phân.

 

Mà Đỗ Ngọc Phân đang mua đồ cho Tiêu Lam cũng gặp chuyện dở dở , bà hết tiền !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-232.html.]

Ở cửa hàng cung ứng chọn lựa một đống đồ, lúc trả tiền mới phát hiện tiền đủ!

 

Cô nhân viên bán hàng ở cửa hàng cung ứng chẳng thèm nể mặt bà , trực tiếp lên tiếng mỉa mai: "Bực cả , tiền thì đừng bộ tịch, bước cửa là mắt để lên đỉnh đầu, chê bai cửa hàng cung ứng ở nông thôn chúng đồ , thứ gì cũng bằng thành phố.

 

Kết quả thì ?

 

Mẹ kiếp hóa chỉ là hạng thùng rỗng kêu to!"

 

"Không tiền thì đừng mất thời gian việc của chúng , bà già thật là, trời nóng nực thế đến đây phá phách cái gì ?"

 

Lửa giận của Đỗ Ngọc Phân lập tức bùng lên, Lâm Niệm gọi là bà già bà nhịn , nhưng một con nhỏ bán hàng ở nông thôn gọi là bà già thì bà thể nhịn nổi, lửa bốc lên tận đỉnh đầu, vung một cái tát thẳng mặt cô nhân viên bán hàng.

 

Cô nhân viên bán hàng ngẩn , kịp phản ứng thì Đỗ Ngọc Phân bồi thêm một cái tát nữa, hai cái tát trực tiếp mặt cô nhân viên sưng vù như mặt lợn.

 

"Mày là cái thá gì mà dám giễu cợt tao!"

 

"Tao là cán bộ từ kinh thành đến đấy, tao sẽ tìm lãnh đạo của tụi mày, cho mày nghỉ việc luôn, hạng như mày căn bản xứng đáng việc ở đây!"

 

Cô nhân viên bán hàng cũng hạng , cô hề phát điên lên xông xé xác Đỗ Ngọc Phân, mà lập tức chạy ngay đến đồn cảnh sát, báo án trực tiếp.

 

Sau khi dẫn các đồng chí ở đồn cửa hàng cung ứng, cô liền bệt xuống cửa cửa hàng, vỗ đùi gào : "Mọi đến mà phân xử cho với, cán bộ lớn từ kinh thành đến ức h.i.ế.p đây ..."

 

Đỗ Ngọc Phân trợn tròn mắt, con nhỏ bán hàng thấp kém nó dám?

 

Chương 178 Con gái mới vớt , bà trong.

 

Sao mà dám chứ?

 

Cái thời đại kẻ ngang ngược nhất chính là hạng như nhân viên bán hàng đấy!

 

Cô nhân viên bán hàng vốn bình thường hống hách vô cùng, bỗng nhiên tát cho sưng vù mặt mũi thì mà để yên cho ?

 

Không bao giờ chuyện đó !

 

Tiếng gào của cô nhân viên bán hàng cửa hàng cung ứng nhanh ch.óng dân vây kín.

 

Quần chúng vây xem đông đảo, những dân chứng kiến từ đầu đến cuối bắt đầu thuật quá trình cho các đồng chí ở đồn , hăng hái kể sự thật mà họ thấy cho những chạy đến xem náo nhiệt.

 

Sự thật là phụ nữ đ.á.n.h lấy một đống đồ, nhân viên bán hàng bảo bà thanh toán, bà tiền nọ.

 

Ừm.

 

Mọi đều hiểu , chính là phụ nữ cửa hàng cung ứng bắt đầu gây sự, chiếm hời của công, chiếm thì lấy phận đè .

 

Cô nhân viên bán hàng thèm nể mặt, thế là bà tay đ.á.n.h !

 

Chuyện rõ mười mươi, chính là phụ nữ luôn miệng rêu rao là cán bộ kinh thành, cho nhân viên bán hàng mất việc đang ức h.i.ế.p khác!

 

Đỗ Ngọc Phân ngờ tới, những dân thường ngày nhân viên bán hàng quát tháo như con cháu trong nhà đang lên tiếng giúp đỡ cô .

 

Chẳng nên nhân cơ hội mà tống khứ con nhỏ bán hàng đáng ghét đó ?

 

Đầu óc họ ?

 

Bị ngược đãi quen ?

 

Đỗ Ngọc Phân tài nào hiểu nổi, quên mất lúc bà kén chọn đồ đạc luôn miệng mắng "đồ của lũ nhà quê dùng đúng là gì!", "cái nơi khỉ ho cò gáy nghèo nàn chẳng lấy một thứ đồ , chỉ lũ nhà quê thấy sự đời mới coi như báu vật."

 

Loading...