Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 243
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:30:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có câu cổ : Có rửa bát thì mới vỡ bát, rửa bát thì vĩnh viễn vỡ bát.
"Mời lão Cát qua đây!" Thượng Minh Vũ trầm tư hồi lâu mới với cán sự bên cạnh.
Sau khi Cát Chính Phong , Thượng Minh Vũ chỉ tay hồ sơ của Phó Thu Thạch: "Lão Cát, cho một lời giải thích hợp lý !"
"Đại đội trưởng, đồng chí Phó Quốc Thành hy vọng đồng chí Phó Thu Thạch quá nổi bật, tỏa sáng trong quân ngũ, đây là sự bảo vệ của ông dành cho đồng chí Phó Thu Thạch!"
"Nhà họ Phó cây to đón gió, đồng chí Phó Thu Thạch hành sự vô cùng bốc đồng, đồng chí Phó Quốc Thành đang ở vị trí đó..."
" như là công bằng với đồng chí Phó Thu Thạch, nhưng gỗ vươn khỏi rừng tất gió quật, tình thế hiện tại, quá nổi bật là chuyện !"
...
Bước khỏi văn phòng của Thượng Minh Vũ, lưng Cát Chính Phong ướt đẫm mồ hôi, ông , mặc dù Thượng Minh Vũ chấp nhận lời giải thích của ông , nhưng vẫn nảy sinh thành kiến với ông !
Vượt mặt cấp để những việc riêng tư, đó là điều tối kỵ!
Chương 186 Vượng phu quá!
Chuyện Phó Thu Thạch vinh dự lập công hạng nhất nhanh ch.óng lan truyền khắp khu thứ ba.
Những em từng cùng sinh t.ử bao nhiêu , ai nấy đều rơm rớm nước mắt!
Lão đại của bọn họ ức h.i.ế.p lâu như , cuối cùng cũng đến ngày mở mày mở mặt !
Công hạng nhất đấy!
Đây chính là công hạng nhất!!!
Khó bao nhiêu!
Tiếc là lão đại học , nếu học, chỉ dựa chiến công lão đại cũng thể thăng tiến thêm một bậc nữa!
Ít nhất một vị trí đại đội trưởng là chạy thoát !
Đều tại cha đẻ của lão đại, con trai như mà tìm cách chèn ép, chỉ sợ nổi đầu.
Hà Giang Vũ, Hồng Kỳ và những khác nhảy cẫng lên vì vui sướng, lập tức gọi điện thoại hỏi Phó Thu Thạch học ở trường nào, đó gọi điện đến phòng bảo vệ của trường.
Sợ phòng bảo vệ chịu tìm , còn chuyên môn báo danh tính, tìm Phó Thu Thạch để hỏi một chuyện về công việc.
Cậu lo xa quá , một sinh viên mới trường lập công hạng nhất như Phó Thu Thạch, ai mà chứ?
Đồng chí ở phòng bảo vệ cũng cảm thấy vô cùng vinh dự!
Sau khi ghi tên và điện thoại của đối phương, liền chạy huỳnh huỵch tìm Phó Thu Thạch.
Ở Bắc Kinh cũng .
Lão gia t.ử vẫn đang ở trong viện dưỡng lão nhận cuộc điện thoại chúc mừng từ trung ương, lão gia t.ử vui mừng đến mức suýt chút nữa đến híp cả mắt.
Lão phu nhân ghé sát bên tai ông ngóng, lão gia t.ử hét lên một tiếng: "Giỏi lắm!"
"Không hổ là cháu trai của Phó Dũng Chương , lão t.ử nở mày nở mặt !"
Làm lão phu nhân giật , giơ tay vỗ mạnh ông già một cái, sức mạnh lớn đến mức suýt chút nữa đ.á.n.h lão gia t.ử văng khỏi ghế sofa.
Sau khi cúp điện thoại, lão gia t.ử xoa vai lẩm bẩm: "Chẳng dịu dàng tí nào!"
Lão phu nhân: "Ông cái gì? rõ ông nữa xem?"
Lão gia t.ử vội vàng hi hi : " chỉ thích cái vẻ đanh đá của bà thôi, đậm đà!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-243.html.]
Lão phu nhân hứ một tiếng: "Trong điện thoại gì thế? chỉ thấy bên nhắc đến cháu trai đích tôn thôi."
Lão gia t.ử ha hả: "Cháu trai đích tôn của chúng lập công lớn , công hạng nhất!"
Lão phu nhân thấy công hạng nhất liền hoảng hốt: "Cái lão già cái gì mà , công hạng nhất dễ lấy như , ông mau hỏi xem cháu trai thương , !"
Nhìn xem, ai lập công hạng nhất mà bỏ nửa cái mạng chứ!
Lão phu nhân sắp phát đến nơi .
Lão gia t.ử ăn vài cái vỗ, ông vội vàng : "Không thương, lập công hạng nhất tương đương với việc nhặt đấy!"
"Xì! Nói như kiểu công hạng nhất như rau cải trắng bằng, ông nhặt một cái công hạng nhất về đây xem nào!"
"Mấy lập công hạng nhất của chính ông nào dùng mạng đổi lấy ?"
Ông già cũng cuống lên: "Thật mà!"
" thật sự lừa bà, bà còn nhớ cháu trai gọi điện cùng Niệm Niệm bắt bọn buôn cứu một đứa trẻ ?"
"Đứa trẻ đó phận đơn giản, bọn buôn là do đặc vụ tìm..." Ông già như b.ắ.n liên thanh kể tình hình một lượt, chỉ sợ chậm một chút là ăn đòn thêm mấy cái.
Lão phu nhân: Σ(⊙▽⊙"a
"Lần tuy Thu Thạch gặp nguy hiểm, nhưng và Niệm Niệm cứu đứa trẻ , chính là cứu vãn một t.h.ả.m họa ngoại giao thể xảy cho đất nước! Hơn nữa đối phương vì cảm ơn nên tích cực thúc đẩy thiết lập quan hệ ngoại giao !"
"Nói cũng , lập công chỉ là chuyện nhỏ, Thu Thạch , gây ấn tượng với đại lãnh đạo ! Bây giờ ngay cả đại lãnh đạo cũng tên !"
"Còn khen nữa đấy!"
Lão phu nhân: o(^@^)o
Đây chính là cháu trai đích tôn của bà già đấy!
"Vậy còn Niệm Niệm thì ? Chuyện Niệm Niệm thì Thu Thạch nổi mà, vẫn là Niệm Niệm tinh mắt, nếu ..."
Lão gia t.ử : "Thu Thạch lúc đó sợ khi đồng bọn của bọn buôn sẽ trả thù Niệm Niệm, nên ôm hết !"
"Hiện tại vì dính líu đến đặc vụ, nên càng thể để Niệm Niệm lộ diện mặt , đặc vụ mặt ở khắp nơi, thủ đoạn nhiều và tàn nhẫn..."
Lão phu nhân bình tĩnh , gật đầu tán thành, nhưng vẫn thấy tiếc cho Lâm Niệm, một công lao lớn như cơ mà.
Bà u uất : "Bây giờ cho phép mê tín, nhưng mà , cứ cảm thấy con bé Niệm Niệm là ngôi may mắn của cháu trai chúng , con bé còn về dâu mà vượng cho Thu Thạch đến mức , về dâu thì còn vượng đến mức nào nữa?"
Từ khi cháu trai đích tôn yêu đương với con bé, cũng cởi mở hơn nhiều, cuối cùng cũng ấm ức là tìm chúng mách lẻo .
Lại còn... cái công hạng nhất cũng là nhờ phúc của Niệm Niệm đấy!"
"Không , xem gửi chút đồ cho Niệm Niệm mới !"
"Ông kiếm ít phiếu , chúng về Bắc Kinh, đến cửa hàng hữu nghị mua cho Niệm Niệm ít đồ hiếm lạ!"
Ông già hì hì : "Được, để kiếm một ít!"
...
Phó Thu Thạch nổi tiếng khắp trường quân đội, may mà các mặt năng lực của đều xuất sắc, nếu cái công hạng nhất sẽ chỉ là gánh nặng cho !
Ví dụ như khi thi đấu với khác, nếu thua, sẽ : Ồ, đây là trình độ của công hạng nhất , cũng thường thôi.
Nếu thắng: Cậu đương nhiên thắng , là từng vinh dự lập công hạng nhất mà.