Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 257
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:30:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ , đó thanh niên tri thức Tiêu đấy, tên là Lưu Cường!”
Oàng oàng oàng...
Tiêu Lãm tận mắt thấy Lưu Cường đồn cảnh sát, nhưng ngờ đó vì gây chuyện ở tiệm cơm quốc doanh!
là đồ ngu ngốc!
Hại cô ở đồn cảnh sát thêm bao nhiêu ngày vô ích!
Tiêu Lãm cảm thấy ông trời như đang trêu đùa , một cứu cô thì đồn cảnh sát, thứ hai đến cũng cứu cô , nhưng bản cũng đó luôn!
Lý do đó cái còn ly kỳ hơn cái , một kẻ vì ăn uống, một kẻ vì giả mạo cán bộ nhà nước.
Cô hiểu nổi , chuyện gì mà ép bà giả mạo cán bộ nhà nước chứ?
(Nhân viên bán hàng của hợp tác xã cung tiêu: Bà chỉ vẻ mặt thôi, ai ngờ vẻ quá đà nên lật xe luôn!)
Một nhân viên phục vụ xen : “Chẳng , bọn họ mua ba mươi cái bánh bao mang đấy!”
Đồ đạc tay Lâm Đại Cương là thật, đều thấy rõ ràng, thế là bắt đầu chỉ trích mấy thanh niên tri thức .
Tiêu Lãm chạy trối c.h.ế.t, là lời đe dọa của Lâm Niệm tác dụng, cô sợ bắt nữa.
Sắc mặt Sử Hòa Bình đen như sắp nhỏ nước, ngay mà, cùng Tiêu Lãm chắc chắn là mất mặt!
Chắc chắn là cô liên lụy!
A a a!
Anh dây dưa với Tiêu Lãm nữa, về thành phố! Nông thôn khổ quá !
Thật sự còn cách nào khác, Sử Hòa Bình chỉ đành hòa Tiêu Lãm xin , đó xoa cái bụng đang kêu ùng ục hỏi: “Vậy cũng mua ít bánh bao nhân thịt mang ăn nhé!”
Đặng Thúy Thúy lạnh: “Hết nhé!”
Mấy nam thanh niên tri thức Mục Hồng liên lụy ở nhà tắm: Đến đến ! Cảnh tượng quen thuộc đến !
Chương 197 Tô Vân tức c.h.ế.t
Mấy lủi thủi rời khỏi tiệm cơm quốc doanh, ăn ở tiệm cơm quốc doanh thì chỉ thể đến căng tin tập thể của văn phòng đường phố.
Tuy nhiên, giờ , căng tin đừng là đồ ăn, ngay cả nước gạo cũng đưa đến trang trại nuôi lợn.
Tính giờ?
Đến hợp tác xã cung tiêu mua bánh kẹo?
Có phiếu bánh kẹo ?
Dù Mục Hồng , Tiêu Lãm càng khỏi , cái gì cũng , Sử Hòa Bình cũng chẳng phiếu bánh kẹo nào.
Mục Hồng chịu nổi bật , ngày hôm nay cô tắm còn quét đường, quét đường còn nhịn đói!
Ngày tháng thế còn bắt sống nữa ?
Sử Hòa Bình mới thấy ấm ức, cho rằng liên lụy.
Mặc kệ, thèm quan tâm đến Tiêu Lãm nữa!
“ đợi xe của đại đội nữa, về!” Sử Hòa Bình bực bội , xong sải bước rời , bỏ xa đám Tiêu Lãm ở phía .
Sử Hòa Bình đến bưu điện gọi điện thoại cho , ngạc nhiên: “Chẳng con gọi điện một ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-257.html.]
“Mẹ, Tiêu Lãm đúng là một tai họa, chỉ cần cô ở bên cạnh con là con sẽ cô liên lụy đến mức đen đủi! Hơn nữa cô cũng bắt , con lãng phí thời gian và sức lực cô nữa!”
“Mẹ xem cách nào đưa con về , quê thật sự chỗ dành cho ở, mới một vụ thu hoạch mùa thu mà con gầy hơn mười cân .”
“Mẹ, gửi thêm ít tiền và phiếu cho con , nếu con trai sẽ c.h.ế.t đói ở quê mất!”
Đầu dây bên im lặng một hồi thở dài : “Tối nay bàn bạc với bố con xem , nếu thì tiên gửi cho con ít tiền và phiếu nhé!”
“Đã xuống nông thôn thì về khó lắm, về là về ngay !”
Sử Hòa Bình cáu kỉnh: “Con quan tâm, hai lo cho con một suất đại học Công Nông Binh thì cũng mua cho con một công việc, nhân viên thời vụ cũng .”
Đầu dây bên : “Được , con ráng nhịn chút .”
Sử Hòa Bình khỏi bưu điện liền đến điểm tập kết lên xuống xe máy cày, chỗ quả thực là nghèo, nghèo lạc hậu, từ huyện lỵ đến thị trấn ngay cả xe buýt cũng .
Phương tiện giao thông nếu là xe bò, xe lừa, xe ngựa thì cũng là xe máy cày.
Bến xe khách ở huyện chỉ hai chiếc xe khách, đều là lên tỉnh.
Anh đợi một lúc thì leo lên chiếc xe máy cày về công xã Hồng Thắng, lúc xe sắp chạy, thấy giọng quen thuộc: “Chờ một chút!”
“Ồ, thanh niên tri thức Tô, chẳng cô xuống xe ở công xã ?”
“Sao lên huyện nữa thế?”
Tô Vân trèo lên xe máy cày thấy giọng của Sử Hòa Bình, cô sững , Sử Hòa Bình chút gượng gạo: “Thứ mua ở công xã còn nữa, chỉ đành lên huyện mua .”
Sử Hòa Bình hỏi: “Cô mua cái gì mà ở công xã lên tận huyện?”
Tô Vân bực c.h.ế.t , hỏi cái gì mà hỏi, giữa với là ranh giới ?
Cô dối: “Là kem dưỡng da Tuyết Hoa, công xã loại dùng, chỉ dầu vỏ sò thôi.”
Cái thì Sử Hòa Bình , chỉ thấy Tô Vân vì một lọ kem dưỡng da mà vất vả thế : “Thanh niên tri thức Tô, cô cũng thật là hành hạ bản , ngày mai cũng lên huyện, nhờ mua hộ là mà.”
Tô Vân mỉm : “ thích phiền khác.”
Sử Hòa Bình sự thiếu kiên nhẫn trong lời của Tô Vân, tiếp tục lải nhải: “Thanh niên tri thức Tô đợi xe máy cày của đại đội? Chẳng qua là chở thêm một về, chứ chở thêm một , nghĩ đồng chí Lâm Đại Cương sẽ từ chối .”
“Nếu lỡ như từ chối cô mà cô tìm xe về xảy chuyện gì, gánh nổi trách nhiệm !”
Tô Vân: Đm đm đm!
Ngươi mới xảy chuyện !
Cả nhà ngươi đều xảy chuyện !
Tô Vân: “Chẳng cũng đợi xe của đại đội đó !”
“ cũng là đây xem thử, xe thì luôn, nếu xe chắc chắn đợi xe của đại đội !”
“Cô xem tại cô xe của đại đội?”
Sử Hòa Bình thở dài: “Còn vì xảy chút rắc rối, ăn cơm, đói quá!”
“Thanh niên tri thức Tô , cô lên huyện chắc chỉ để mua một lọ kem dưỡng da thôi chứ, cô còn gì nữa ?”
Tô Vân nghiến răng nghiến lợi, nhịn xuống ý định đ.ấ.m cho Sử Hòa Bình một trận, đưa tay trong túi lục lọi, mượn cái túi che chắn lấy một cái màn thầu đưa cho Sử Hòa Bình: “Cho !”
Có đồ ăn chắc là sẽ bịt miệng Sử Hòa Bình chứ?
Sử Hòa Bình mừng rỡ, vội vàng nhận lấy cái màn thầu cảm ơn, ăn màn thầu liếc Tô Vân, Tô Vân đoái hoài đến nên mặt chỗ khác, nhưng Sử Hòa Bình cảm thấy đây là biểu hiện của sự hổ, Tô Vân chắc chắn ý với , nếu cho bánh bao thịt ăn?