Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 267

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:30:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày hôm tiếng loa thông báo bắt đầu việc vang lên, đồng loạt tập trung bên ngoài kho bảo quản.

 

Tưởng Điền Phong tuyên bố vài chuyện, chuyện thứ nhất, ông đại đội dự định sửa sang hai cái sân ở gần điểm thanh niên tri thức, các gian phòng bên trong sẽ cho những nhu cầu thuê riêng, xã viên đại đội và thanh niên tri thức đều thể đăng ký thuê.

 

Những thuê khi tan thì đến gặp thủ quỹ đại đội để đăng ký.

 

Chuyện thứ hai chính là, đại hội công khai xét xử Bao Hướng Đảng hai ngày nữa sẽ tổ chức tại đại đội của bọn họ, khi đó công xã sẽ tổ chức một nhóm đến xem.

 

Chuyện thứ ba, các thanh niên tri thức vô cùng quan tâm đến vấn đề phát triển của đại đội, tối qua hai vị phụ trách điểm thanh niên tri thức tìm ông bàn bạc suốt đêm, ông cho rằng vài ý tưởng , khuyến khích các thanh niên tri thức cứ theo kế hoạch của mà hành động ...

 

Các xã viên đều tò mò, đám thanh niên tri thức uống nhầm t.h.u.ố.c ?

 

Trước là gây chuyện rắc rối, bây giờ suy nghĩ cho đại đội ?

 

Nếu cho phép mê tín phong kiến, bọn họ sẽ tưởng đám thanh niên tri thức đồng loạt gặp ma .

 

Cuối cùng ngóng là do Lâm Niệm đề nghị, lúc mới bừng tỉnh đại ngộ, bọn họ mà, đám thanh niên tri thức tính đổi nết .

 

Hóa là do Lâm tri thức đề nha.

 

Vậy thì gì lạ !

 

Lâm tri thức đó là , chẳng thấy đồ gì là đều đang vơ vét về cho đại đội nhà !

 

Lâm Niệm đến phòng phát thanh vài câu ngữ lục, chuyển sang phát các chương trình đài thu thanh.

 

cầm sách giáo khoa lên định học bài thì thấy gõ cửa: "Thanh niên tri thức Lâm tìm cô!"

 

"Ai ?"

 

Lâm Niệm khỏi cửa, thấy là Trương Hải Dương, cô thốt : "Sao vẫn ?"

 

Trương Hải Dương nụ mặt dần biến mất, thất vọng hỏi: "Em đang trốn tránh ?"

 

Lâm Niệm lắc đầu: "Không , chỉ ngạc nhiên thôi!"

 

Cô đóng cửa phòng phát thanh , hỏi Trương Hải Dương: "Xin hỏi đồng chí Trương Hải Dương tìm chuyện gì ?"

 

Trương Hải Dương nắm hờ nắm đ.ấ.m đưa lên miệng khẽ ho một tiếng : "Anh đến bên chút việc, tiện thể đến thăm em."

 

"Ông nội họ cũng quan tâm đến tình cảnh của em, lúc liên lạc thư từ cũng hỏi thăm em!"

 

Lâm Niệm mỉm : " , giúp cảm ơn sự quan tâm của cụ xưởng trưởng Trương, ngoài chuyện còn chuyện gì khác ?"

 

Trương Hải Dương thở dài : "Đồng chí Lâm Niệm, vẻ như em bài xích , một chút cũng gặp ."

 

Lâm Niệm tiếp tục mỉm : "Làm thể chứ, đồng chí Trương Hải Dương là ân nhân cứu mạng của , điểm vĩnh viễn quên , chuyện gì, cứ thẳng ."

 

Lâm Niệm như tuy rằng đang , nhưng Trương Hải Dương cảm thấy nụ của cô vô cùng vô cùng xa cách, điều khiến lòng thoải mái, cô bé yếu đuối trong tâm trí , giờ đây trở nên xinh hơn, nhưng cũng trở nên vô cùng vô cùng xa lạ.

 

Mặc dù và cô vốn dĩ cũng , nhưng Trương Hải Dương vẫn thích cảm giác hiện tại .

 

Anh bất đắc dĩ : "Đồng chí Lâm Niệm, chúng thể chuyện hẳn hoi ? Giống như bạn bè !"

 

Chương 205 và Phó Thu Thạch xứng đôi ?

 

Lâm Niệm đưa Trương Hải Dương đến phòng họp lớn, rót cho một ly .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-267.html.]

Bất kể tam quan giống , sự tôn trọng cơ bản đối với ân nhân cứu mạng vẫn nhất định .

 

Sau khi xuống Lâm Niệm gì nữa, chờ đợi Trương Hải Dương, chờ mở lời.

 

Trương Hải Dương thổi bọt trong cái ca tráng men, ngón tay thon dài vân vê nắp ca, gạt gạt qua .

 

Lâm Niệm chú ý thấy tay vết sẹo nào.

 

Trên tay Phó Thu Thạch nhiều vết sẹo nhỏ li ti.

 

Về lý thuyết mà tay của Trương Hải Dương mỹ hơn một chút, nhưng Lâm Niệm cho rằng tay của Phó Thu Thạch hơn.

 

Mỗi một vết sẹo tay Phó Thu Thạch đều mang vẻ gợi cảm, minh chứng cho sức hấp dẫn đặc biệt của với tư cách là một đàn ông, một lính.

 

"Đồng chí Lâm Niệm, đến, là để lo việc của Lưu Cường, nhận sự giáo d.ụ.c, bên tiệm cơm quốc doanh cũng tha thứ cho ..."

 

" vẫn chấp nhận lao động cải tạo một thời gian, khi ngoài em thể đừng cùng xảy mâu thuẫn nữa . Oan gia nên giải nên kết."

 

Lâm Niệm hỏi: "Đồng chí Trương Hải Dương cứ trực tiếp cho thế nào là , dùng câu khẳng định , đừng dùng câu nghi vấn đó nữa, cũng cần giảng đạo lý lệch lạc cho ."

 

"Mấy câu như ' đều là vì cho em' linh tinh gì đó cần ."

 

"Thật sự vì cho , nên khuyên nhủ đám Lưu Cường Tiêu Lam , chứ !"

 

Trương Hải Dương thở dài: "Đồng chí Lâm Niệm, em hiểu lầm sâu đối với , ý đó."

 

"Chỉ là bối cảnh của Lưu Cường và Tiêu Lam, một cô gái nhỏ như em nếu đối đầu trực diện với họ sẽ chịu thiệt thòi đấy!"

 

Lâm Niệm càng tươi hơn cô : "Cho phép nhắc nhở một chút đồng chí Trương Hải Dương, tính đến thời điểm hiện tại, xui xẻo là bọn họ chứ !"

 

" nhớ của Lưu Cường, với tư cách là của , nên nhắc nhở đồng chí Lưu Cường đừng đến chọc giận , để khỏi tiếp tục xui xẻo."

 

Trương Hải Dương nghẹn lời.

 

Anh khổ một tiếng: "Đồng chí Lâm Niệm, lẽ em hiểu rõ lắm về năng lượng của hai gia đình bọn họ, nếu bọn họ..."

 

Lâm Niệm những thứ , cô : "Nếu đến là để cùng tán dóc mấy chuyện thì cần nữa , còn việc, tiếp nữa!"

 

Thấy Lâm Niệm dậy, Trương Hải Dương cũng dậy theo: "Được , đề tài nữa, về sẽ cảnh cáo Lưu Cường!"

 

Lâm Niệm lúc mới xuống.

 

Trương Hải Dương liếc cô một cái, luôn cảm thấy khi cô đối mặt với giống như một con nhím xù hết gai nhọn lên .

 

Thật là...

 

Thật là bất lực !

 

"Anh đến tìm em là một chuyện với em, giúp em tìm một công việc, là xưởng dệt do khu bảo vệ tự mở, tiên công nhân tạm thời hai năm, đó đợi cơ hội chuyển sang chính thức."

 

"Làm công nhân luôn hơn nông dân."

 

"Anh em khá kháng cự Dung Thành, cho nên nhờ quan hệ tìm cho em ở gần khu bảo vệ."

 

Lâm Niệm ngạc nhiên, Trương Hải Dương mà còn tìm việc cho cô.

 

Lúc cô xuống nông thôn bày tỏ rõ ràng với nhà máy là , nhất định xuống nông thôn, nếu cũng sẽ đem công việc mà hai của Trương Thúy Phương là Trương Cản Mỹ đang chiếm của cô đem bán .

 

 

Loading...