Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 304
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:52:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không ai kiểm chứng mà sợ.
Mà cho dù ai kiểm chứng chăng nữa, thì cứ bảo là nhớ nhầm một câu là xong ngay.
"Chiến trường mà, đó là nơi dùng s.ú.n.g thật đạn thật để liều mạng đấy, bao nhiêu , liệu mấy thể trở về?"
"Hải Dương từng chiến trường ?"
"Hai bác nỡ để Hải Dương chiến trường ?"
Hai vợ chồng ông xưởng trưởng già im lặng, họ đương nhiên là nỡ !
"Niệm Niệm còn , đứa trẻ đó những năm qua lập vô công trạng, ngay cả mới đây thôi, còn lập chiến công hạng Nhất, bảo là cứu vãn tổn thất cực kỳ lớn cho quốc gia!"
"Chuyện đó lên báo đấy ạ, báo Nhật báo Khu bảo tồn ngày... tháng... năm..., nếu hai bác hứng thú thể tìm tờ báo đó mà xem."
Triệu Thắng Lợi phụ họa thêm: " thế, nếu Lâm Niệm đều là thật, Phó Thu Thạch thực sự từng lập chiến công hạng Nhất, thì thấy nhân cách của chắc chắn vấn đề gì !"
"Hải Dương chắc chắn là hiểu lầm !"
Nếu vợ và con dâu đều đoán đúng, Triệu Thắng Lợi đương nhiên về phía vợ, kiên quyết tin tưởng con mắt của Lâm Niệm.
Chiến công hạng Nhất đấy nhé!
Chứ rau cải bắp ngoài chợ , giỏi thì Trương Hải Dương cũng lập một cái hãy tới đây mà bôi nhọ Phó Thu Thạch.
Còn hiện tại.
Không tư cách!
Chương 234 Bừng tỉnh đại ngộ
Liễu Quế Hương: "Chưa chuyện khác, cá nhân , cứ thấy một đứa trẻ hết lòng vì đất nước vì dân tộc, sẵn sàng đặt sự sống c.h.ế.t của sang một bên như , thì bản chất chắc chắn là .
Cậu thể là ít , cách biện minh cho .
Cũng thể cái c.h.ế.t của ruột - một xác hai mạng - khiến đau đớn đến mức khó lòng chịu đựng nổi, mà khi còn đang chìm trong nỗi đau mất thì cha đẻ vội vàng lấy vợ kế, nhanh ch.óng sinh con.
Có lẽ vì điều mà mối quan hệ giữa và gia đình , kể từ đó vẫn luôn sống cùng với ông bà nội..."
"Hai bác thực sự nên để tâm một chút, những chuyện cũng nên hỏi han qua ."
"Hải Dương là một đứa trẻ như , tiền đồ rộng mở, thực sự thể để kẻ tâm địa bất chính xúi giục ."
"Nói tóm là, chỉ tin những gì tận mắt chứng kiến thôi, còn lời khác thì tuyệt đối tin ."
"Các tấm huân chương mới là thật nhất."
Mãi lâu chủ nhiệm Dương mới lên tiếng: " chuyện Phó Thu Thạch đẩy Lưu Đình ngã từ cầu thang xuống là do của Hải Dương tận mắt chứng kiến mà!"
"Chuyện thể giả ."
Liễu Quế Hương ngẩn một lát, nhưng bà tin, bởi vì theo chủ quan bà cho rằng Lưu Đình là kẻ cướp chồng khác, ép ruột đến cái c.h.ế.t một xác hai mạng, nên bà mặc nhiên cho rằng cô chắc chắn chẳng việc gì .
Cái radar hóng hớt nhạy bén của bà hoạt động là thể tuôn hàng loạt kịch bản dựng lên.
"Bác Dương , bác thử nghĩ xem, cái động tác đẩy và kéo chỉ diễn trong chớp mắt thì liệu thể phân biệt rõ ràng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-304.html.]
"Ví dụ như đang cầu thang sắp ngã đến nơi, ông Triệu nhà chạy kéo , thoạt qua liệu giống như đang đẩy ?"
Chủ nhiệm Dương : "Con dâu bảo lúc đó chính Phó Thu Thạch thừa nhận ."
Liễu Quế Hương hỏi: "Lúc đó Phó Thu Thạch vẫn còn nhỏ đúng ạ, mất ruột xong bố cưới ngay mới, trong lòng chẳng lẽ chút oán hận nào ?"
"Nếu như, là nếu như nhé, nếu như lúc đó bố đẻ phân biệt rõ trắng đen mắng rằng: 'Phó Thu Thạch mày nhẫn tâm như thế, hại c.h.ế.t mày và em trai mày !'
Nếu con trai là , khi uất ức đến tột cùng thì chắc chắn sẽ gào lên rằng: 'Bà hại c.h.ế.t và em , chính là đẩy bà đấy!'
Bác xem, liệu khả năng đó ạ!"
Chủ nhiệm Dương rơi trầm tư.
Triệu Thắng Lợi đỡ trán, ông kéo kéo tay áo Liễu Quế Hương: "Bà đừng hươu vượn nữa, như thể bà tận mắt thấy bằng ."
"Tình hình lúc đó bà , đoán mò, cái trò ' cũng thành ' của bà chẳng khác gì gán tội cho cả!"
"Bà cũng là cán bộ, hẳn suy đoán chủ quan là đúng chứ! Phải tôn trọng sự thật khách quan!"
"Sự thật khách quan chính là con dâu của chủ nhiệm Dương thấy Phó Thu Thạch đẩy kế, và cũng thừa nhận !"
"Tất nhiên, thể hiểu nỗi uất ức trong lòng , lúc đó còn nhỏ, sai chuyện vẫn còn cơ hội để sửa đổi, thể vì những hành động sai lầm nhất thời do kích động tâm lý lúc đó mà đóng dấu lên cả cuộc đời của .
Như thế mới là đúng đấy ạ!
Biết sai mà sửa thì vẫn là đứa trẻ ngoan!"
Liễu Quế Hương lườm ông một cái: "Thôi ông ơi, con trai ông lúc mười ba mười bốn mười lăm mười sáu tuổi, nào ông đổ oan mà đỏ mặt tía tai cãi với ông rằng: 'Chính là con đấy, ông đ.á.n.h c.h.ế.t con !' , ông nhớ ?"
"Lúc Phó Thu Thạch mất cũng đúng cái lứa tuổi ương bướng 'chó ghét mèo chê' đó đấy."
Triệu Thắng Lợi : "Được , bà đừng lung tung nữa, thưa ông xưởng trưởng, chủ nhiệm Dương, hai bác đừng bà nhảm, cái đó, chúng đến đây cốt là để với hai bác về tình hình của Phó Thu Thạch thôi, hai bác cứ tìm hiểu qua, nếu trong chuyện hiểu lầm gì thì cũng khuyên bảo Hải Dương một tiếng."
"Dù bọn chúng đều là trong quân ngũ, nảy sinh mâu thuẫn đối đầu là !"
"Nói câu lọt tai thì đó là chuyện riêng của nhà họ Phó, dì họ của Hải Dương lôi một ngoài như nó chuyện là t.ử tế cho lắm ạ!"
"Hai bác nghỉ ngơi sớm , chúng về đây!"
Ông vội vàng kéo Liễu Quế Hương , Liễu Quế Hương vẫn còn càm ràm: "Ông cái gì thế, xong , cho ông nhé, công tác quần chúng nên gặp nhiều chuyện oái oăm lắm !"
"Thủ đoạn gì mà từng thấy qua chứ, một bà kế trị đứa con riêng thì đầy cách!"
"Bên ngoài thì ngọt ngào nhưng bên trong thì cay đắng, mặt một kiểu lưng một kiểu khác, ngoài mặt thì tỏ bụng nhưng thực chất là hư, hỏng đứa con riêng thì nhiều lắm..."
Triệu Thắng Lợi gạt : "Thôi bà ơi, chuyện nhà bà đừng xía nữa!"
Tiếng của họ nhỏ dần xa hẳn, hai ông bà già trân trân.
Sau khi đóng cửa , chủ nhiệm Dương uể oải buông một câu: " thấy Quế Hương và Thắng Lợi cũng lý đấy, chúng cứ một phía, nên nghĩ về một đứa trẻ quá ."
"Đứa trẻ nào mà khi gặp nỗi đau mất thể chấp nhận ngay mới cơ chứ. Bảo là vì con cái, chứ nếu thực sự vì con cái thì đáng lẽ nên đợi vài năm nữa hãy lấy vợ mới mới đúng!"
"Chúng , chính là quá tin tưởng con dâu, mà con dâu thì quá tin tưởng cô em họ của nó ."