Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 327

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:03:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

sẽ bỏ cuộc ! Lưu Bị còn ba đến lều tranh mới mời Gia Cát Lượng xuống núi, cô tin rằng chỉ cần thể kiên trì, công mài sắt ngày nên kim, thì sợ họ cảm động !

 

Đoạn Xuân Hoa việc đến tối mịt mới về, về đến nhà thì hai cánh tay của cô mỏi đến mức nhấc lên nổi.

 

Bà nội Khúc vội vàng lấy rượu t.h.u.ố.c bảo Đại Cường xoa bóp cho cô, dặn dò: "Sau thể bao nhiêu thì bấy nhiêu thôi, đừng để hỏng cả khớp xương cánh tay, thật sự mà thương rang hạt dưa nữa thì vị trí đó đổi khác đấy.

 

Đến lúc đó uổng phí tâm sức mà Niệm Niệm tốn công giành lấy vị trí cho con!"

 

"Làm việc bao giờ chuyện dồn hết sức một cho xong cả."

 

Đoạn Xuân Hoa vội vàng : "Con , thanh niên trí thức Giản cũng mệt rã rời, con bé đó ít hơn con !"

 

"Con cũng mang cho con bé đó một ít dầu t.h.u.ố.c."

 

Lưu Dũng Nam : "Thím ơi, cháu định ngoài dạo đây, thím đưa cho cháu, cháu mang qua cho cô !"

 

Điểm thanh niên trí thức.

 

Giản Hiểu Linh đang xoa bóp đôi vai đau mỏi của , đang định nghỉ ngơi thì thấy bên ngoài cổng gọi tên .

 

Là giọng của Lưu Dũng Nam.

 

Cô vội vàng , những trong phòng cũng theo ngó nghiêng xem thế nào.

 

Thì thấy Lưu Dũng Nam đưa cho cô một thứ.

 

"Đưa cho cô dầu t.h.u.ố.c , hôm nay rang hạt dưa cả ngày, đừng để hỏng cánh tay, xưởng còn trông chờ ai rang đây?

 

Ngày mai ngày cần rang nữa , cô và thím Đoạn cứ nghỉ ngơi hai ngày , vả lô hạt dưa nếu bán , các cô tiếp tục rang thì hàng tồn kho càng nhiều thêm..."

 

Giản Hiểu Linh nhận lấy dầu t.h.u.ố.c: "Cảm ơn !" Cô cúi đầu rũ mắt, bàn tay nắm c.h.ặ.t chai dầu t.h.u.ố.c, cũng đang suy nghĩ điều gì.

 

Chương 251 Đi nhờ xe

"Giản Hiểu Linh, Lưu Dũng Nam đến tìm gì thế?"

 

"Hai đang yêu đương đấy?"

 

Giản Hiểu Linh đóng cổng , mà những cùng phòng vẫn còn ngó nghiêng hỏi han.

 

"Các chẳng thấy ? Còn hỏi gì!"

 

"Anh là Phó xưởng trưởng, lo lắng cánh tay của tớ hỏng rang hạt dưa, nên mang cho tớ một chai dầu t.h.u.ố.c thôi."

 

Nói xong liền phòng cởi áo tự bôi dầu lên.

 

Mùi dầu t.h.u.ố.c nồng nặc lan tỏa, mấy , thật sự chuyện gì ?

 

Vốn dĩ ở điểm thanh niên trí thức cũng để ý đến Lưu Dũng Nam, vì Lưu Dũng Nam thiếu tiền, nếu thể yêu đương với , thì chắc chắn thể hưởng chút lợi lộc.

 

ngoại hình của , vết sẹo mặt trông dữ tợn.

 

Đang lúc còn do dự thì ngờ đem hết tiền cho đại đội vay để mở xưởng hạt dưa.

 

Người đầu óc vấn đề !

 

Thôi bỏ bỏ .

 

Hơn nữa hạng coi tiền là tiền thế , ở cùng tiêu tiền bừa bãi, chắc chắn sẽ tức c.h.ế.t mất.

 

Sáng sớm hôm trời còn sáng, chiếc máy kéo "pạch pạch pạch" nổ máy rời khỏi đại đội.

 

Chở theo một xe hạt dưa và vài .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-327.html.]

 

Xóc nảy mãi cũng đến huyện, đón Đặng Thúy Thúy, đó "pạch pạch pạch" lái đến công ty vận tải, gửi đồ cho sư phụ của Lâm Đại Cương.

 

"Các cháu định thế ?" Đồng Giải Phóng thấy đồ đạc máy kéo nhiều như liền hỏi.

 

Lâm Đại Cương liền kể chuyện định sang huyện Quả Lĩnh bán hạt dưa cho Đồng Giải Phóng .

 

"Trong mớ đồ gửi chú cả hạt dưa đấy, xưởng hạt dưa của đại đội cháu đấy, cháu thấy ngon hơn hạt dưa mua ở cửa hàng cung tiêu nhiều."

 

Đồng Giải Phóng trong lòng hiểu rõ.

 

Ông xem mớ đồ Lâm Đại Cương đưa cho , hạt dưa đúng là khá nhiều.

 

"Số cháu may , hôm nay đúng lúc chú cũng tuyến đường đó, mớ đồ của các cháu chất lên xe ."

 

"Người cũng lên luôn."

 

"Lái máy kéo xóc nảy sang đó, thì đến bao giờ mới tới nơi?"

 

Mọi lập tức vui mừng khôn xiết, Lâm Đại Cương gãi gãi đầu: "Sư phụ, như tiện ạ?"

 

Đồng Giải Phóng xách cái giỏ lên: "Cái chú mang đưa cho chủ nhiệm, lúc về cháu nhớ bù cho chú đấy!"

 

"Bù ạ, nhất định bù ạ!"

 

Lâm Đại Cương vui mừng khôn xiết, vội vàng .

 

Anh ghé sát tai Đồng Giải Phóng hạ thấp giọng : "Lúc nào chú nghỉ thì đến nhà cháu, chúng cùng lên núi."

 

Lâm Đại Cương từng gửi thỏ rừng, gà rừng cho ông, Đồng Giải Phóng đương nhiên hiểu ý của Lâm Đại Cương, lập tức vui vẻ đồng ý.

 

Một lát ông , chỉ xe của : "Xong , chú với chủ nhiệm một tiếng , các cháu mau khuân hạt dưa lên xe ."

 

Đồ đạc thùng xe nhiều, sắp xếp một chút là thể trống nửa thùng xe.

 

Đồ đạc đều khuân lên hết, Đồng Giải Phóng thấy còn hai đồng chí nữ, liền chạy đến phòng nghỉ lấy hai cái đệm bông ném lên thùng xe, để họ tự tìm chỗ lót mà .

 

Đồng Giải Phóng và những khác chạy vận tải đường dài, đường sẽ ngang qua huyện Quả Lĩnh, nhấn ga một cái là đưa họ đến tận nơi đóng quân của đơn vị nào đó là xong.

 

"Đại Cương, cháu ghế phụ, lát nữa lái khỏi thành phố đường vắng, cháu lái nhé!" Đồng Giải Phóng với Lâm Đại Cương, Lâm Đại Cương lập tức hớn hở, vui vẻ chạy sang ghế phụ , một lái xe cùng khác là Ngô Chí Cường cũng nhàn hạ, vui vẻ chạy phía thùng xe cùng bọn Lâm Niệm.

 

Lâm Niệm vội vàng lấy hạt dưa, thịt khô chia sẻ với .

 

Ngô Chí Cường càng vui hơn: "Ô, đồ ngon , thật là quá!"

 

Mấy thùng xe c.ắ.n hạt dưa tán dóc, Đặng Thúy Thúy nhiều nhất, cô kể những chuyện kỳ quặc ở nhà hàng quốc doanh.

 

Khách khứa ở nhà hàng quốc doanh đến đến nhiều, thỉnh thoảng đúng là những chuyện lạ lùng.

 

Ngô Chí Cường xong liền cảm thán: "Trời đất ơi, ăn ở nhà hàng quốc doanh, dám chuyện nhà nữa , khéo ăn xong bữa cơm là chuyện truyền khắp thành phố chứ!"

 

Đặng Thúy Thúy : "Chẳng thế! Những chuyện quan trọng thì tuyệt đối ở nhà hàng , mấy dì mấy chị ở nhà hàng bọn tớ, miệng nhanh lắm đấy!"

 

Lâm Niệm : "Miệng cũng chẳng chậm hơn bao nhiêu !"

 

Đặng Thúy Thúy cho là : "Họ quang minh chính đại , bọn tớ quang minh chính đại , thế thì thể trách bọn tớ ngoài nha!"

 

Cũng là cái lý đó.

 

Lâm Niệm với các bé Đản Đản: "Nghe thấy , chuyện nhà thì ở ngoài, thì chúng đóng c.h.ặ.t cổng nhà hãy !"

 

 

Loading...