Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 329
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:04:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Chí Cường thầm nghĩ một tên ngốc thì cái gì, kéo chân là may mắn lắm .
“Các cứ yên tâm, chỉ cần ở đây, sẽ để các thương .”
Vừa xong, chỉ thấy một tiếng ‘đoàng’ vang lên, Ngô Chí Cường t.h.ả.m thiết kêu một tiếng, ôm lấy bả vai ngã gục xuống đất.
“C.h.ế.t tiệt, bọn chúng s.ú.n.g săn!” Ngô Chí Cường tuyệt vọng hét lớn.
Lâm Niệm và Đặng Thúy Thúy đều run rẩy, ba đứa trẻ cũng dọa sợ, Tam Đản sợ tới mức phát , Nhị Đản vội vàng bịt miệng em : “Đừng .”
Đại Đản che chở hai em ở phía , đương nhiên ở vị trí tiên phong nhất vẫn là Lâm Đại Dũng.
“Nằm xuống! Tất cả xuống!” Lâm Niệm hét lớn.
Mọi vội vàng rạp xuống, tiếp theo đó tiếng s.ú.n.g vang lên, b.ắ.n thủng cả tấm bạt che thùng xe.
“Các đừng bọn họ thương, cái gì chúng đều đưa hết!”
Đối phương s.ú.n.g săn, kẻ vung d.a.o nhanh bằng kẻ nổ s.ú.n.g, Đồng Giải Phóng xem xét thời thế, trực tiếp đầu hàng.
Lần gặp là những kẻ cướp hung hãn, cho dù cùng nhóm Lâm Đại Cương, và Ngô Chí Cường cũng sẽ gặp họa.
“Vứt gậy sắt !” Một ông già và một ‘con trai’ đang thương tới, chỉ Đồng Giải Phóng và Lâm Đại Cương .
Hai vứt , mà từ từ di chuyển áp sát về phía thùng xe.
“Các nhường một con đường, thả chúng , xe và đồ đạc xe đều là của các !” Đồng Giải Phóng cảnh giác .
“Đoàng...” Lại một tiếng s.ú.n.g vang lên, chân của Đồng Giải Phóng trúng một phát đạn.
Anh đau đớn kêu lên ngã xuống, Lâm Đại Cương vội vàng vứt gậy sắt về phía đuôi thùng xe, thụp xuống xem xét tình hình của Đồng Giải Phóng.
Nhìn thấy m.á.u tuôn xối xả, Lâm Đại Cương sợ hãi tột độ.
Anh định cởi áo để cầm m.á.u cho Đồng Giải Phóng, thì cả ai đó đá ngã từ phía , đè lên Đồng Giải Phóng, đè trúng vết thương của , khiến Đồng Giải Phóng thét lên t.h.ả.m thiết.
Lâm Đại Cương vội vàng lăn một bên, gã đàn ông đầy m.á.u liền tung một cước đá bụng Đồng Giải Phóng: “Đm mày!”
“Cái thứ ch.ó má!”
“Đại gia đây đầy m.á.u sắp c.h.ế.t các thấy ?”
“Một chút lòng đồng cảm cũng , lũ ranh con thối tha các !”
“Phì!”
“Cái loại lòng lang thú như các , chúng tao cướp là đáng đời!”
“Vốn tưởng rằng nếu các tâm thiện, bọn tao sẽ cướp nhẹ tay một chút, nhưng các tự tâm đen, thì đừng trách ông đây tay ác!”
Trong lúc chuyện, gã bắt đầu đá túi bụi.
Lâm Đại Cương vội vàng lao tới che chở cho Đồng Giải Phóng, mặc kệ đối phương đá dữ dội, cũng chỉ c.ắ.n môi rên hừ hừ.
“Được !”
“Mau việc !”
Lão già thấy gần đủ , liền lên tiếng ngăn cản.
“Hô những trong xe xuống hết , nếu đều ăn kẹo đồng!”
Đồng Giải Phóng chỉ thể nén đau hét lớn: “Xuống hết !”
Đại Dũng nhúc nhích, đến khi Lâm Niệm gọi, mới theo xuống xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-329.html.]
Đám đó thấy cư nhiên còn một tên cao lớn, lập tức giơ cuốc định đập Lâm Đại Dũng, Lâm Niệm vội vàng ngăn cản: “Đừng đ.á.n.h , là ngốc!”
Lâm Đại Dũng lập tức vui: “Niệm Niệm , Đại Dũng mới ngốc, Đại Dũng là thông minh nhất nhất nhất!”
Lâm Niệm vội vàng trấn an : “Được , Đại Dũng thông minh nhất, em sai , em mới là ngốc.”
Lâm Đại Dũng lắc đầu: “Niệm Niệm ngốc, Niệm Niệm cũng thông minh, Đại Dũng thông minh thứ nhất, thông minh thứ hai, Niệm Niệm thông minh thứ ba!”
Anh bắt đầu xòe ngón tay đếm.
“Hóa đúng là một thằng ngốc ?”
“Không là giả vờ đấy chứ?”
“Giả vờ cũng vô dụng!” Lúc , từ trong rừng vác s.ú.n.g .
Lâm Niệm liếc xung quanh, còn ai từ trong rừng nữa.
“Mày canh chừng bọn chúng, những khác lên bốc hàng!” Lão già với kẻ vác s.ú.n.g, những khác cũng lập tức bỏ cuốc xẻng xuống, thi trèo lên thùng xe, khuân đồ xuống.
“Lần khá khẩm đấy nha, xe chất đầy luôn! Không lương thực !”
“Này, lương thực ?”
“Ồ, là hạt dưa rang, thứ rẻ !” Có mở một bao tải , bốc một nắm hạt dưa c.ắ.n chách chách.
“Hây, ăn cũng ngon phết, ngon hơn hạt dưa bán ở hợp tác xã!”
Lão già cau mày thúc giục: “Đừng lề mề, mau bốc xong ! Ngộ nhỡ lát nữa xe khác tới thì khó giải quyết lắm!”
Kẻ vác s.ú.n.g mảy may quan tâm : “Thế thì , chúng s.ú.n.g săn, xử bọn chúng chẳng dễ như thái rau , dễ ợt!”
Lão già lườm gã một cái cháy mặt, đó trèo lên cabin, lão lục lọi xem trong cabin giấu đồ gì giá trị .
Lúc kẻ vác s.ú.n.g Lâm Niệm với vẻ mặt gian xảo, gã hạ s.ú.n.g xuống, tạm thời đeo s.ú.n.g lên lưng, đó đưa tay định sờ mặt Lâm Niệm: “Con đàn bà trông mướt mắt thật đấy, hắc hắc, để đây cướp sắc cái !
Yên tâm, đây nhất định sẽ em sướng, từ hôm nay trở em chẳng thèm những thằng đàn ông khác nữa !
Ha ha ha ha!”
Chương 253 Nội thương
Lưu Dũng Nam đột nhiên đẩy gã , gã dùng báng s.ú.n.g đập một phát đầu, Lưu Dũng Nam lập tức đ.á.n.h cho choáng váng, vững nữa.
Gã đàn ông cầm s.ú.n.g một nữa đưa tay về phía Lâm Niệm.
“Mẹ kiếp! Cái thằng ngu , lão t.ử bảo mày canh chừng bọn chúng! Muốn phát tao thì đợi cướp xong !” Tay gã món đồ mà lão già ném tới đ.á.n.h trúng, gã cầm s.ú.n.g vội vàng lùi một bước, một nữa giơ s.ú.n.g lên.
Gã chằm chằm Lâm Niệm vô cùng dâm đãng.
Lông mày Đại Dũng nhíu c.h.ặ.t , ngừng lầm bầm: “Niệm Niệm, thích gã, gã thật buồn nôn, đ.á.n.h gãy chân gã, thể đ.á.n.h gãy chân gã ?”
Lâm Niệm nén giọng ghé sát tai : “Bây giờ , đợi lát nữa em gọi to ‘chú hai’ thì hãy tay, tiên đ.á.n.h gãy tay gã.”
Đánh gãy tay để tránh đối phương cầm s.ú.n.g.
“Đánh gãy tay gã , đó hãy đ.á.n.h gãy tay chân của tất cả những khác.”
“Bây giờ đừng cử động!”
Đại Dũng ngoan ngoãn gật đầu: “Được, Niệm Niệm gọi chú hai, chú hai đ.á.n.h !”
“Niệm Niệm gọi chú hai, chú hai đ.á.n.h ...”
Lẩm bẩm lẩm bẩm.