Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 382
Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:13:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Quốc Thành cái thằng ch.ó con còn che chở cho bà .
Không hổ!
Phó Quốc Thành bà cụ đ.á.n.h đến mức áo sơ mi rách bươm, khắp lưng đầy vết m.á.u.
"Mẹ, đây đều là chuyện bao nhiêu năm mà còn đem , chuyện đó vốn dĩ là một sự hiểu lầm..." Cứ lôi chuyện cũ thú vị gì chứ?
Cho dù bây giờ Phó Quốc Thành hoài nghi nhân phẩm của Lưu Hồng Vĩ, nhưng tuyệt đối sẽ thừa nhận năm đó mắt mù, che mắt.
"Câm miệng, còn dám xảo biện, hai chị em mụ chính là cố ý, cũng chỉ mày là thôi!" Bà cụ tay mới gọi là lực, thắt lưng da trong tay bà múa lên vù vù.
Phó Quốc Thành đau đến mức rên rỉ.
Nghiến c.h.ặ.t răng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m khổ sở chống đỡ, gân xanh trán và cổ đều nổi cả lên.
Mồ hôi lạnh từng hạt lớn từng hạt lớn chảy xuống.
Ông cụ: "Câm như hến !"
"Cảm thấy mày đ.á.n.h mày đ.á.n.h sai , trong lòng mày phục ?"
Phó Quốc Thành: "..."
Trời ơi!
Anh khổ quá mà!
Nói cũng , cũng xong!
Ông cụ nghỉ ngơi đủ dậy vươn tay về phía bà cụ: "Đưa , bà nghỉ một lát !"
Phó Quốc Thành trợn tròn mắt, ý gì đây?
Thay ca đ.á.n.h ?
Cái nhịp điệu là cho sống nữa !
"Mẹ đ.á.n.h sai, là con mắt tròng, rõ bộ mặt thật của nhà họ Lưu."
"Đều là của con."
"Là con hiểu lầm Thu Thạch."
Chỉ thể nhận sai thôi, nếu thì chẳng hai vợ chồng già sẽ đ.á.n.h đến bao giờ mới thôi!
Phó Quốc Thành đầy bụng ấm ức.
Ông cụ quất thêm hai cái : "Đợi Lưu Đình về mày lập tức ly hôn với mụ cho tao!"
"Nếu thì đừng nhận lão t.ử đây là cha nữa!"
Phó Quốc Thành chần chừ một chút, mấy thắt lưng da quất xuống.
Anh vội vàng đồng ý.
Sự tồn tại của nhà họ Lưu hiện tại đúng là gây ảnh hưởng đến , chuyện Lưu Hồng Binh tội phạm kinh tế đó, tổ chức mời việc mấy .
Bây giờ Lưu Hồng Cường Lưu Hồng Vĩ Lưu Hồng Quân đều bắt hết , hơn nữa còn là vụ án h.i.ế.p d.ă.m và bắt cóc, ảnh hưởng đối với càng lớn hơn.
Thấy đồng ý ly hôn, ông cụ mới thu tay : "Được , cút !"
Bà cụ: "Tiền phiếu và đồ để hãy cút!"
"Tay bước nhà, mày cũng thật là cách!"
"Thật là chiều hư mày !"
Phó Quốc Thành: "..."
Đồ ở trong tay cảnh vệ, cha nhốt cảnh vệ của con ở ngoài cửa mà!
Có còn đạo lý hả!
Cứu mạng...
Chương 294 Hai vợ chồng đều chẳng dễ dàng gì
Phó Quốc Thành từ nhà cũ liền bệnh viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-382.html.]
Chuyện mà, đúng là chẳng tí thể diện nào.
Mấy chục tuổi đầu còn ông cụ bà cụ đ.á.n.h cho một trận.
Nhân viên y tế khi thấy vết thương m.á.u thịt be bét khắp lưng liền lập tức báo cáo cho lãnh đạo liên quan, báo cáo âm thầm thôi, cảnh vệ của Phó Quốc Thành còn kịp ngăn cản.
Sau đó lãnh đạo liên quan cũng như lãnh đạo cán bộ của đoàn ca múa đều vội vàng đến thăm hỏi, tiện thể hỏi xem chuyện gì xảy .
Họ coi trọng chứ, cấp bậc của Phó Quốc Thành chính là đặt ở đó mà!
Đối mặt với sự hỏi han ân cần của các ngả đường, Phó Quốc Thành: "..." Kẻ nó nào mà mồm mép thế ?
Cái vết sẹo lưng , còn dễ giải thích.
Phó Quốc Thành thể gì?
Nói tự ngã thì chẳng ai tin cả!
Anh chỉ thể : "Mấy chuyện của em vợ , ông cụ và bà cụ vui, cho rằng là chồng tròn trách nhiệm, quản giáo nhà đẻ của vợ, gây ảnh hưởng cho xã hội.
liền thỉnh tội.
Tự xin gia pháp."
Mọi : "..."
Thật là ngại ngùng quá !
Cái giống như cái gì nhỉ, mổ trĩ viện, đến thăm bệnh cứ nhất quyết đòi xem vết thương.
"Chuyện thể trách ngài chứ, ngài bận rộn như , vả , ai mà còn quản đến nhà đẻ của vợ chứ, hai gia đình mà!"
" thế, tre già măng mọc, vợ ngài là là !"
"Tinh thần chí công vô tư của Phó thủ trưởng đáng để chúng học tập ạ!"
Sau một thoáng ngại ngùng, nhao nhao tìm lời để an ủi Phó Quốc Thành, Phó Quốc Thành bày tỏ lời cảm ơn, sự an ủi, ngược là đầy rẫy sự mỉa mai.
Cái gì mà tre già măng mọc, cái gì mà chí công vô tư... kỹ năng châm biếm là kích hoạt tối đa !
"Cảm ơn sự quan tâm của , việc gì lớn, chỉ là xin nghỉ ốm mấy ngày thôi."
"Mọi cứ việc !"
"Ở đây bác sĩ y tá , hơn nữa chẳng qua chỉ là vết thương ngoài da, sẽ nhanh ch.óng khỏi thôi, cần tốn thời gian việc để đến thăm nữa."
Ý trong lời là, tất cả đều đừng đến nữa.
Sau khi đám , Phó Quốc Thành với cảnh vệ: "Cậu với bệnh viện, ai đến thăm bệnh cũng gặp."
Gặp cái gì mà gặp chứ, trở thành trò lớn nhất trong giới kinh thành !
Bà nó chứ!
Phó Quốc Thành nhắm mắt , hiểu trong đầu hiện lên bóng dáng đoan trang nhã nhặn của Lương Dã Bình, năm đó thể cưới cô , đúng là khiến ít con em đại viện hâm mộ.
Cả nhà cô đều là trí thức, cả nhà đều là những nhân vật vô cùng thể diện, gặp chuyện là giảng đạo lý, bao giờ chanh chua xấc xược.
Khổ nỗi lúc đó cảm thấy nhà họ Lương ai nấy đều thanh cao lạnh lùng, chút tình nào, và vô cùng coi thường cái gã thô lỗ như .
Lại nhà Lưu Đình xem.
Phó Quốc Thành nhíu mày, khuôn mặt đầy vẻ chán ghét.
Anh tại đây cảm thấy nhà họ Lưu chất phác đáng thương, tóm , đây ấn tượng về nhà họ Lưu bao nhiêu, thì bây giờ chán ghét nhà họ Lưu bấy nhiêu.
Thực còn vì cái gì nữa , chẳng qua là nhà họ Lương khách sáo lễ, nhưng khiến cảm thấy thái độ thanh cao xa cách, như nhà họ Lưu lúc nào cũng tâng bốc lên cao thật nhiệt tình.
ngày hôm nay, vô cùng nhớ nhung nhà họ Lương thể diện .
Ít nhất gia đình đó sẽ đem sự sỉ nhục như hiện tại cho , sẽ gây cho nhiều rắc rối như .
Bao nhiêu năm , Phó Quốc Thành đều cố ý tránh nghĩ về Lương Dã Bình, nhưng bây giờ, thực sự là nhịn nữa .
Cái loại đàn ông mà, chính là như đấy, trong tay thì trân trọng, cô gì cũng sai. Đợi đến khi thời gian trôi xa về hồi tưởng, trong hồi tưởng liền trở thành ánh trăng sáng, tất cả những điểm khiến buồn phiền kiên nhẫn năm đó đều trở thành .