“Thanh Nguyệt và dì út thì qua chen chúc với , để bố qua phòng con chen chúc một chút."
Giang Thanh Nguyệt giật , Chu Chính Đình căn bản từng chăm con bao giờ.
Trời đông giá rét thế , đột nhiên để một chăm sóc hai đứa nhỏ, chẳng là loạn .
còn đợi Giang Thanh Nguyệt từ chối.
Chu Chính Đình gật đầu đồng ý:
“ thấy sự sắp xếp của ba , đúng lúc cũng học xem chăm sóc con cái như thế nào."
Nói xong, Chu Chính Đình cúi đầu hỏi hai đứa nhỏ:
“Thần Thần, An An, để bố ngủ cùng hai con ?"
Thần Thần và An An Giang Thanh Nguyệt, cả hai đều mang vẻ mặt mờ mịt.
Theo bản năng là đồng ý.
Mặc dù chơi cùng bố vui, nhưng ngủ thì vẫn ở bên mới .
Hơn nữa ông bố qua là lính mới , liệu ?
nếu đồng ý, bố sẽ ông ngoại đuổi ?
Thần Thần thế mà là đầu tiên gật đầu:
“Được ạ."
An An cũng mím mím môi:
“Bố ơi, đừng ."
Thấy bộ dạng của hai đứa nhỏ, Giang Thanh Nguyệt đành bất lực đồng ý.
Ăn cơm xong, Giang Thanh Nguyệt liền dẫn Chu Chính Đình và hai đứa nhỏ cùng trở về.
Trước khi “nhậm chức", cô dự định sẽ đào tạo cho một chút.
Trên đường về, trời nắng .
Không ít dân làng ngoài sưởi nắng, tán gẫu.
Đi ngang qua gặp quen, Giang Thanh Nguyệt liền mỉm gật đầu chào hỏi từng .
Dân làng đột nhiên thấy cả gia đình bốn cùng , khỏi nhao nhao :
“Thanh Nguyệt về !
Ôi, thanh niên tri thức Chu cũng về kìa."
“Thật chẳng dễ dàng, cuối cùng cả nhà bốn cũng đều mặt đông đủ !"
“Cả nhà bốn ngoài, trông thật là mắt!"
Chương 119 Gia đình bốn
Đối mặt với sự trêu chọc của , Giang Thanh Nguyệt cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.
Trong phút chốc, thế mà nên đáp như thế nào.
Ngược là Chu Chính Đình tiến lên một bước kéo nhẹ cô, mỉm chào hỏi từng dân làng một.
“Vâng, chúng cháu về, đây dịp Tết vướng việc dứt , nên cứ mãi về ạ!"
“Vâng , cháu tạm thời ạ!
Ở đây ăn Tết."
“Được ạ, đến lúc Tết cháu sẽ qua chúc Tết các bác!"
Thấy đối đáp trôi chảy với từng , đợi xa , Giang Thanh Nguyệt lườm một cái đầy khó chịu.
Chu Chính Đình giận mà còn :
“Em lườm gì?
Anh chẳng thấy em ngượng ngùng nên mới giúp em đỡ ."
“Thần Thần, An An, hai con xem bố đúng nào?"
Vừa , Chu Chính Đình bế Thần Thần đang ôm trong lòng đặt lên cổ .
Cười hỏi:
“Thần Thần, thế cao ?
Có sợ ?"
Thần Thần vô cùng phấn khích:
“Cao ạ, sợ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-vua-nuoi-con-vua-lam-nghien-cuu-khoa-hoc/chuong-143.html.]
Chu Chính Đình thấy con trai khá thích trò cưỡi cổ , liền dang rộng hai tay của thằng bé , nhún nhảy reo hò.
An An đang ở trong lòng Giang Thanh Nguyệt thấy cũng chỉ tay đòi cưỡi cổ.
Chu Chính Đình ha ha lớn:
“Thần Thần, để em cưỡi một lát nhé, đợi lát nữa em chơi xong đổi cho con ?"
Thần Thần chút thỏa mãn, nhưng vẫn gật đầu đồng ý, đổi cho em gái.
An An lên đó cũng chọc cho nắc nẻ.
Hai đứa nhỏ suốt dọc đường cứ thế phiên lên lên xuống xuống cưỡi cổ.
Giang Thanh Nguyệt theo phía , mà há hốc mồm kinh ngạc.
Cũng khỏi thầm khâm phục từ tận đáy lòng.
Vốn tưởng rằng Chu Chính Đình từng kinh nghiệm chăm sóc con cái, nhưng qua quan sát nửa ngày trời .
Phát hiện vẫn khá cách dỗ dành bọn trẻ.
Có kiên nhẫn, việc gì cũng hỏi ý kiến của con, đối với hai đứa trẻ cũng là đối xử công bằng như .
Điều cũng khiến cô yên tâm một chút.
Đợi bốn trở về sân nhỏ.
Chu Chính Đình căn nhà cũ ba năm , khỏi bùi ngùi xúc động.
Ba năm nay, thường xuyên mơ vẫn sẽ mơ thấy nơi .
Thế giới bên ngoài phát triển nhanh ch.óng như , nơi nơi đều đang đổi.
Mà căn nhà cũ , vẫn luôn giống y hệt như trong giấc mơ của , từng đổi bao giờ.
Có điều điều kiện ở đây quả thực là đơn sơ.
Hễ nghĩ đến việc Giang Thanh Nguyệt chính là ở đây trải qua thời kỳ mang thai, ở cữ, ôn thi, v.v.
Chu Chính Đình kìm mà xót xa.
“Thanh Nguyệt, đây để một em ở đây, vất vả cho em ."
Giang Thanh Nguyệt nhóm lửa sưởi ấm giường lò, rủ mắt :
“Chu Chính Đình, chúng chuyện một chút ."
“Được."
Nói xong, Chu Chính Đình liền bế hai đứa nhỏ, cởi giày , đặt lên giường lò.
Lại lấy đồ chơi cho hai đứa nhỏ chơi.
Sau đó mới bếp tìm Giang Thanh Nguyệt để chuyện.
Giang Thanh Nguyệt suy nghĩ một lát, chủ động mở lời :
“Chu Chính Đình, chuyện con cái, là do em đúng, nên giấu lâu như ."
Chu Chính Đình lo lắng cô:
“Em đừng nghĩ như , lúc đó em thế cũng là vì đột ngột rời , trách em ."
Nói xong, Chu Chính Đình khựng một chút:
“Anh chỉ , nếu về Kinh thị, em định giấu cả đời ?"
Giang Thanh Nguyệt rủ mắt xuống lời nào.
Mặc nhận .
Chu Chính Đình thấy , khỏi khổ một tiếng:
“Em chịu , là sợ sẽ đeo bám em ?"
Giang Thanh Nguyệt do dự một chút, chọn cách thật lòng:
“Nói thật, em sợ sẽ đến tranh giành con với em, con cái là mạng sống của em, em thể chúng."
Sở dĩ như , cũng là cho Chu Chính Đình giới hạn cuối cùng của .
Chu Chính Đình khổ, lúc bọn trẻ mất tích đây, chính là đang ở ngay bên cạnh Giang Thanh Nguyệt.
Làm mà bọn trẻ quan trọng với cô đến nhường nào.
“Em yên tâm, sẽ tranh giành con với em, vả tư cách gì mà tranh giành với em chứ?"
“Thanh Nguyệt, dám cầu xin em thể lập tức tha thứ cho , chỉ mong em cho một cơ hội để bù đắp cho ba con em."
Giang Thanh Nguyệt trong lòng khẽ lay động, nhưng vẫn giữ sự lý trí:
“Thật cần vì tự trách mà bù đắp cái gì cả, dù việc sinh con cũng là quyết định của một em, cũng từng hỏi qua ý kiến của ."