“Bị hai con đơn thuần chất vấn, Tạ Hướng Dương cũng nỡ tiếp tục bịa chuyện nữa.”
Anh Hồ Thường Anh với vẻ dò hỏi, đó dứt khoát :
“Thôi, khai thật với , đồng chí Hồ Thường Anh đồng ý hẹn hò với , hôm nay chúng qua đây là để hẹn hò đấy."
“Thật đùa thế?
Đã xác định quan hệ ?"
“Chúc mừng chúc mừng!
Lão Tạ cuối cùng cũng khổ tận cam lai ."
Mọi thấy hai thành đôi, thì kinh ngạc, thì chúc mừng.
Là bạn của hai , Giang Thanh Nguyệt và Chu Chính Đình đương nhiên cũng mừng cho họ.
Vì lựa chọn công khai, điều đó nghĩa là cả hai đều đang nghiêm túc đối xử với mối quan hệ .
Đợi vây quanh chúc mừng Tạ Hướng Dương và Hồ Thường Anh một lúc.
Đang chuẩn xuống ăn tiếp.
Tiêu Huy cũng đột nhiên , mặt thoáng chút thẹn thùng lên tiếng:
“Nhân cơ hội , đúng lúc cũng với một việc ——"
Nghe đột nhiên nghiêm túc như , khỏi ngạc nhiên.
Đều ngẩng đầu .
Sau đó liền thấy tiếp tục :
“Thật ——, và đồng chí Miêu Miêu cũng xác định quan hệ yêu đương ."
Nói xong, Tiêu Huy còn kìm Miêu Miêu một cái.
Sau đó thấy cô cũng ngượng ngùng cúi đầu xuống.
Đối với mối quan hệ của hai , Giang Thanh Nguyệt thấy gì đáng ngạc nhiên cả.
Dù đây khi còn ở đại học, hai thường xuyên dính với như hình với bóng để thí nghiệm.
Mặc dù lúc đó hai vẫn phát triển quan hệ yêu đương, nhưng cô thể nhận , hai là chuyện sớm muộn thôi.
Có thể kéo dài đến tận ngày hôm nay coi là chậm lắm .
Tô Linh vốn vẫn luôn ở cùng một tòa ký túc xá với hai thì kinh ngạc thôi:
“Chuyện từ bao giờ thế hả?!
Hai giấu kín thật đấy, ba đứa ngày nào cũng cùng cùng về mà em chẳng nhận tình hình gì cả."
Hồ Thường Anh cũng bịt miệng :
“Đó là vì cái đồ ngốc em quá vô tư thôi, đến cả chị thỉnh thoảng mới chạy qua nhóm tụi em một chuyến mà còn manh mối nữa là."
Lần Tô Linh càng thêm hoài nghi nhân sinh:
“Em —— hai ngay từ lúc mới đến là quan hệ ?"
Thấy Tô Linh kinh ngạc như , Miêu Miêu nhịn giải thích:
“Không , thật tụi cũng là vì trận bão mưa lớn , Tiêu Huy chăm sóc tớ nhiều, tụi mới ——"
Chương 226 Cả nhà bốn dạo chợ đêm
Tô Linh xong lời giải thích của Miêu Miêu, trong lòng cảm thấy an ủi đôi chút.
Tiếc là nhiều lắm.
Nhìn quanh một vòng, hóa chỉ cô là còn độc , khỏi buồn bực :
“Mọi hành động nhanh quá, em áp lực quá mất, em còn lớn hơn Miêu Miêu mấy tuổi nữa chứ, bao nhiêu thế mà chỉ còn mỗi em độc thôi."
Tiểu Triệu nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên đúng lúc lên tiếng:
“Còn em nữa."
Vốn dĩ tiểu Triệu chỉ là giúp xoa dịu bầu khí lúng túng nên mới lên tiếng giải vây.
Ai ngờ điều càng Tô Linh thêm lúng túng, đỏ bừng cả mặt ngay tại chỗ.
Những còn thấy đều lượt mím môi .
Chu Chính Đình khẽ hắng giọng:
“Tiểu Triệu quả thực cũng nên khẩn trương lên ."
Nói xong, mới bắt đầu xuống ăn uống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-vua-nuoi-con-vua-lam-nghien-cuu-khoa-hoc/chuong-271.html.]
Nói qua thế nào chuyển sang chủ đề phim ảnh.
Hồ Thường Anh đột nhiên thốt một câu:
“Cuối tuần cùng xem phim ?
Nghe rạp phim thành phố mới khởi chiếu bộ 'Lư Sơn luyến', bảo lắm."
Tiêu Huy và Miêu Miêu , đó cùng gật đầu:
“Được chứ, bộ phim tụi từ lúc còn ở thủ đô , mãi mà tìm cơ hội xem, cùng xem !"
Giang Thanh Nguyệt chút ngần ngại, xem phim tình cảm mà dẫn theo hai đứa trẻ chắc chắn là phù hợp.
Nếu thì chỉ thể để hai đứa trẻ ở nhà, mà cô yên tâm.
Thần Thần và An An đang bên cạnh ăn hoa quả, thấy gì, liền đầu bảo:
“Bố đưa ạ!"
“Con và sang nhà bên cạnh tìm chị chơi."
Chu Chính Đình thấy liền khuyên:
“Khó lắm mới dịp ngoài một chuyến, cùng em?
Sẵn tiện lên thành phố mua ít đồ về."
Giang Thanh Nguyệt “ừ" một tiếng:
“Vậy , cùng xem thử xem ."
Tô Linh thấy mới đó mà đều gật đầu .
Không nhịn bĩu môi:
“Em cũng xem, chê dẫn theo một cái đuôi là em chứ?"
Hồ Thường Anh trêu chọc:
“Chê chứ, là em tạm thời kéo một cùng , mắt chẳng một sẵn đó ?"
Tô Linh lập tức hiểu cô đang đến tiểu Triệu.
Điều cô tiến , lùi cũng xong.
Mặc dù cô thấy đồng chí tiểu Triệu khá , nhưng dù hôm nay mới là đầu gặp mặt, đến bạn bè bình thường cũng tính là.
Cùng xem phim thì cũng kỳ cục quá.
cảm thấy từ chối công khai thì lắm.
Đang lúc Tô Linh khó xử, tiểu Triệu tự lên tiếng :
“Chu liên trưởng, chị dâu, là em ở trông Thần Thần và An An, như hai cũng thể yên tâm ngoài chơi ."
Ngay khi Tô Linh cảm thấy lý do thể dùng tạm .
Thầm may mắn vì đồng chí nam cũng khá nhanh trí.
Thì ngay đó liền thấy An An bĩu môi :
“Không cần chú tiểu Triệu trông , chúng cháu tự chơi mà."
Thần Thần cũng nghiêm túc :
“Chú tiểu Triệu, đưa cô Tô xem phim cùng ạ."
“Nếu cô Tô sẽ cô đơn một lắm."
Lời hai đứa trẻ dứt, những còn đều nhịn mà ồ lên.
Chỉ Tô Linh và tiểu Triệu là lúng túng cúi đầu vân vê ngón tay.
Giang Thanh Nguyệt thấy , liền mỉm lên tiếng giải vây:
“Cùng cả , dù đông , chúng đều chung một chỗ xem cho vui, thấy ?"
Tô Linh cảm kích cô một cái, đó gật đầu :
“Vâng ạ."
Mấy , cho đến khi giải quyết sạch sành sanh những thứ mỗi mang theo.
Lúc mới chuẩn xuống núi.
Khi về đến cổng đại viện, mặt trời dần lặn xuống.
Cái nóng rực tan , ít bán rong kinh doanh nhỏ cũng lục tục ngoài rao bán.