Giang Thanh Nguyệt đầy vẻ ngạc nhiên, mỉm dậy chào hỏi :
“Chủ biên Tống?
Không ngờ gặp ở đây!
Đã lâu gặp.”
Tống Tri Hạ dường như còn chấn kinh hơn cả cô.
Ngẩn một hồi lâu mới hồn :
“Lúc nãy ngang qua thấy giống em, ngờ thật sự là em.”
Nói xong liền tự nhiên xuống đối diện:
“Anh Cố Thiếu Bình , chẳng em cùng — đến đảo Nam ?”
Giang Thanh Nguyệt mỉm gật đầu:
“ , Tết Nguyên đán chúng em đảo Nam , chúng em qua bên để mua ít đồ.”
Tống Tri Hạ chợt hiểu, đó nhàn nhạt mỉm :
“Hóa là , còn em — chồng em ở cùng em?”
Giang Thanh Nguyệt khựng , đó lên tiếng giải thích:
“Anh tạm thời việc ngoài một lát.”
“Ồ.”
Tống Tri Hạ do dự một chút, đó lên tiếng hỏi:
“Hiếm khi gặp , là tối nay để mời hai ăn cơm nhé?”
Giang Thanh Nguyệt chẳng thèm nghĩ ngợi mà từ chối luôn:
“Dạ thôi, mất thời gian của , để khi khác dịp ở Kinh đô tụ họp ạ, lúc đó gọi cả Tiểu Hòa và Cố cùng tham gia.”
Tống Tri Hạ khựng , định tiếp tục mở lời mời.
Thì đột nhiên thấy tiếng bước chân đang tiến gần dừng .
“Chủ biên Tống?”
Giang Thanh Nguyệt ngẩng đầu , quả nhiên là Chu Chính Đình.
Chỉ thấy sắc mặt vẫn bình thường, nhưng đáy mắt ẩn chứa vẻ vui nhàn nhạt.
Giang Thanh Nguyệt lườm một cái đầy bực bội, nhắc nhở thu liễm chút.
Tống Tri Hạ cũng theo tiếng mà dậy, đưa tay mỉm nho nhã:
“Chu liên trưởng, chào .”
Hai ngay đó liền bắt tay một cái.
Bầu khí trông vẻ hòa bình, nhưng ẩn chứa một luồng căng thẳng.
Cuối cùng vẫn là Chu Chính Đình mở lời :
“Không ngờ trùng hợp thế , gặp chủ biên Tống ở đây.”
Tống Tri Hạ cũng mỉm đáp :
“ , thực sự là trùng hợp quá, lúc nãy đang với đồng chí Giang, hiếm khi gặp , để mời hai ăn cơm tối nhé?”
Chu Chính Đình mỉm lắc đầu:
“Năm ngoái tầm và Thanh Nguyệt tổ chức tiệc cưới bù ở thành phố Kinh, chủ biên Tống gửi quà nhưng đến , vốn dĩ hai chúng cũng nên dành thời gian mời riêng , chỉ là hôm nay khéo việc, là đợi khi về thành phố Kinh tìm dịp tụ họp nhé?”
Tống Tri Hạ thấy vô tình nhắc chuyện năm ngoái, khỏi nhớ tới cảnh tượng thấy ở tiệm chụp ảnh khi rời Kinh.
Chuyện vất vả lắm mới quên mà đột nhiên nhớ ngay lập tức.
Tống Tri Hạ khỏi khổ một tiếng:
“Cũng , hôm nay phiền hai nữa, đợi khi về Kinh liên lạc .”
“Được, chủ biên Tống thong thả.”
Giang Thanh Nguyệt lời lúc nãy của Chu Chính Đình là cố ý, nhịn ở nơi ai thấy, lườm một cái.
Sau đó mỉm chào tạm biệt Tống Tri Hạ.
Đợi Tống Tri Hạ , Giang Thanh Nguyệt lúc mới sang Chu Chính Đình:
“Lúc nãy biểu hiện quá lộ liễu ?”
Chu Chính Đình hừ lạnh một tiếng, mở miệng, giọng điệu là vẻ ghen tuông kìm nén :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-vua-nuoi-con-vua-lam-nghien-cuu-khoa-hoc/chuong-280.html.]
“Sao nào?
Có đến đúng lúc ?”
Thấy bộ dạng như ăn quả đắng, Giang Thanh Nguyệt nén , bịt mũi :
“Tiệm sách mà chua thế nhỉ?
Chẳng lẽ tự mang giấm đến ?”
Chu Chính Đình khựng , đó lập tức nhận cô đang trêu chọc .
Tức giận véo mặt cô một cái:
“Em cứ cố ý chọc tức , lúc nãy từ đằng xa thấy em đang , thấy đàn ông khác gì ho thế ?”
Giang Thanh Nguyệt cảm thấy sắp thể nổi bộ dạng chua loét của nữa, đành bất lực nhún vai:
“Đó là phép lịch sự của em, chẳng lẽ xị mặt chuyện với ?”
“Vả lúc nãy chẳng cũng đang ?”
Chu Chính Đình cô, quan trọng nhất là, trong lòng cũng hiểu rõ lý.
Đành chủ động chịu thua.
“Không nhắc đến nữa, cứ coi như hẹp hòi , sợ em chờ sốt ruột, chạy suốt dọc đường về tìm em đây, bây giờ ăn cơm nhé, hửm?”
Giang Thanh Nguyệt cũng sảng khoái mỉm đồng ý:
“Được ạ!”
Hai ngay đó đến nhà hàng Tây gần đó để ăn cơm.
Chỗ là Chu Chính Đình đặc biệt hỏi khách sạn để đặt , thể thấy là chuẩn kỹ lưỡng.
Có lẽ do khí quá , Chu Chính Đình nhanh ch.óng quên chuyện vui lúc nãy.
Ánh mắt đầy vui sướng đưa thực đơn cho Giang Thanh Nguyệt, bảo cô gọi thêm nhiều món ngon.
Giang Thanh Nguyệt thấy chân mày đều nhiễm vẻ vui mừng, nhịn nhỏ giọng hỏi:
“Có tiến triển ?
Hiếm khi thấy vui thế ?”
Chu Chính Đình khẽ gật đầu, ừ một tiếng.
cũng gì thêm.
Giang Thanh Nguyệt cũng đây nơi để chuyện, bèn chuyên tâm việc gọi món.
Đợi Giang Thanh Nguyệt gọi xong, Chu Chính Đình xem qua một lượt, thêm hai món nữa, lúc mới tính là xong.
“Ngày mai còn việc quan trọng, hôm nay uống r-ượu nữa, em uống đồ uống gì?”
Giang Thanh Nguyệt nhớ tới t.ửu lượng của , khỏi ngượng ngùng nhếch môi:
“Vâng, em uống nước trái cây là ạ.”
Bữa tối ánh nến lãng mạn hiếm của hai , tinh thần của cả hai đều .
Không là do bầu khí tác động, là do kích thích ở tiệm sách buổi chiều.
Chu Chính Đình khi về khách sạn liền trở nên vô cùng dính .
Ngay khi Giang Thanh Nguyệt quấy rầy đến mức cách nào, đột nhiên chuông điện thoại trong phòng vang lên.
Giang Thanh Nguyệt thuận đà đẩy , lật điện thoại.
Vốn tưởng là nhà gọi đến để trò chuyện với cô.
Nào ngờ điện thoại kết nối, bên truyền đến tiếng của phụ nữ —
“Thanh Nguyệt, tớ cho , Tạ Hướng Dương chính là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o!!”
Chương 234 Hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi
Giang Thanh Nguyệt thấy tiếng của Hồ Thường Anh.
Liền hiệu cho Chu Chính Đình chuyện.
Sau đó chuyên tâm hỏi cô :
“Anh Anh, đừng vội, rốt cuộc xảy chuyện gì?”
Hồ Thường Anh sụt sịt một cái, đó lên tiếng giải thích:
“Hôm qua tớ hẹn Tạ Hướng Dương cùng lên thành phố xem phim, bảo tớ là tạm thời việc dứt , để đưa tớ xem, tớ nghĩ bụng vé phim mua , bèn đưa Tô Linh, Tiêu Huy và Miêu Miêu cùng xem.”