Quân Hôn Thập Niên 70 Ngọt Ngào Như Mật: Vừa Nuôi Con Vừa Làm Nghiên Cứu Khoa Học - Chương 389

Cập nhật lúc: 2026-02-25 13:23:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Thanh Nguyệt gật đầu:

 

“Đó là đương nhiên, nhưng những việc đều do nhất tự tay .”

 

“Được, .”

 

Nghiêm Văn Phượng một mấy chữ .

 

Không đang cân nhắc chi tiết , cúi đầu im bặt.

 

Giang Thanh Nguyệt kiên nhẫn đợi một lát, thấy cô nghĩ cũng hòm hòm .

 

Bèn lên tiếng nhắc nhở:

 

“Văn Phượng, gấp, cô nhiều thời gian thể từ từ cân nhắc, nếu cô đây, cũng thể về nhà chúng ở tạm một thời gian.”

 

“Còn về công việc cuộc sống , đợi cô xử lý xong việc ở nhà, cô thể chọn ở đảo Nam, nếu , chúng cũng thể giúp cô tìm một công việc ở Bắc Kinh.”

 

Nghiêm Văn Phượng nghiêm túc xong.

 

Nghĩ một lát, đó ngẩng đầu Giang Thanh Nguyệt :

 

đảo Nam, bây giờ thể về ?”

 

Giang Thanh Nguyệt ngạc nhiên một chút, đó giải thích:

 

“Bây giờ vẫn , một đường an , đợi Tết chúng tiễn cô cùng về một thể.”

 

Nghiêm Văn Phượng lắc đầu :

 

phiền đủ lắm , tiếp tục ở đây nữa, về.”

 

“Ở quê còn bao nhiêu việc đang chờ , lo xong đêm giao thừa.”

 

“Cô yên tâm, sẽ nghĩ quẩn , cái mạng của là do trai dùng mạng đổi lấy, sẽ ngu ngốc mà tìm c-ái ch-ết, vì nỡ.”

 

Giang Thanh Nguyệt thấy cô .

 

Hơn nữa dáng vẻ đúng là gấp rút về nhà xử lý chuyện của trai Tết.

 

Bèn đồng ý:

 

“Được, hỏi giúp cô, sẽ nhanh ch.óng sắp xếp cho cô về.”

 

Nghiêm Văn Phượng vội dậy cúi chào cô một cái:

 

“Cảm ơn cô, đồng chí Giang, chắc còn phiền cô vài việc nữa—”

 

“Cô !”

 

“Là về ký túc xá của , nếu ở trong đó hai ngày, đợi dọn dẹp xong sẽ về quê.”

 

Lần Giang Thanh Nguyệt hề do dự:

 

“Không vấn đề gì, để chồng sắp xếp đón cô qua đó, cô ở mấy ngày cũng , nhu cầu gì cứ trực tiếp với đón cô là .”

 

“Vâng.”

 

Giang Thanh Nguyệt thấy liền :

 

cô cũng hứa với một chuyện—”

 

“Cô .”

 

“Hứa với nhất định ăn uống đầy đủ, sống thật , đợi Tết về đảo Nam, hy vọng thể gặp một đồng chí Nghiêm khỏe mạnh.”

 

“Vâng, nhất định ạ.”

 

Nghiêm Văn Phượng mắt đỏ hoe hứa lời.

 

Chương 325 Xấu hổ quá

 

Nghiêm Văn Phượng gấp.

 

Ngay ngày hôm đó thu dọn hành lý ít ỏi của chờ điện thoại của Giang Thanh Nguyệt.

 

Giang Thanh Nguyệt thấy cũng dám trì hoãn, bèn giục giã giúp cô xong vé máy bay.

 

Trước khi , mang theo một ít đồ ăn vặt và quần áo để cô mang về.

 

Phía Chu Chính Đình cũng sắp xếp Tiểu Triệu lái xe đón cô , tạm thời sắp xếp cho ở trong ký túc xá của Nghiêm Văn Bân.

 

Người trong khu tập thể chuyện Nghiêm Văn Bân hy sinh đều khá bùi ngùi.

 

Thấy em gái g-ầy sọm như thế, ai nấy đều cảm thấy trong lòng dễ chịu chút nào, bèn đều để tâm giúp đỡ trông nom.......

 

Sau khi việc xử lý xong, cũng sắp đến đêm giao thừa.

 

Hai ngày nay, các cửa hàng bách hóa lớn và các chợ lớn nhỏ ở Bắc Kinh đều đông nghịt .

 

Mọi đều bận rộn mua sắm đồ Tết dùng cho năm mới.

 

Nhà họ Chu cũng ngoại lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-vua-nuoi-con-vua-lam-nghien-cuu-khoa-hoc/chuong-389.html.]

 

Hai ngày nay, Chu Chính Đình và Giang Thanh Nguyệt bận rộn chạy đôn chạy đáo khắp các chợ, mua thịt mua rau, bận rộn mua quà cáp mang sang nhà ngoại biếu Tết.

 

Thực sự là bận đến mức vui tả xiết.

 

Phía nhà họ Giang, cũng bắt đầu rán đủ loại đồ ăn một ngày.

 

Cá rán, thịt thăn rán, bánh rán củ cải bào.

 

Còn bánh quẩy rán, kẹo bi rán... dùng đồ ăn vặt.

 

Người nhà ngoại tự ở quán cơm sẽ tiện hơn, lửa cũng mạnh hơn, bếp chỗ cũng rộng.

 

Nên sớm thông báo cho Giang Thanh Nguyệt đừng chuẩn những thứ , đợi một ngày để Giang Vệ Đông mang qua cho họ.

 

Đến ngày đêm giao thừa.

 

Tại nhà họ Chu trong khu tập thể.

 

Cả gia đình sáu đều động tay động chân.

 

Cha Chu phụ trách câu đối.

 

Chu Chính Đình thì dẫn hai đứa nhỏ cùng dán câu đối, tiện thể dọn dẹp vệ sinh.

 

Còn Giang Thanh Nguyệt và Chu hai con dâu thì tập trung bữa cơm tất niên.

 

Lúc đầu cả hai đều đang bận rộn trong bếp.

 

Sau đó Chu cảm thấy rửa đồ trong bếp tiện, bèn mang đồ ngoài sân rửa.

 

Trong bếp chỉ còn một Giang Thanh Nguyệt, trong nồi lúc đang hầm món thịt cừu om đỏ.

 

Chu Chính Đình thấy trong bếp chỉ còn cô, bèn tranh thủ lúc rảnh rỗi lẻn .

 

Từ phía ôm cô :

 

“Vợ ơi, vất vả , trong nồi hầm thịt gì thế?

 

Thơm quá.”

 

Giang Thanh Nguyệt :

 

“Là thịt cừu om đỏ.”

 

Chu Chính Đình chỉ tranh thủ quấn quýt với cô một lát, bèn gục đầu lưng cô :

 

“Vợ ơi, cho nếm thử một miếng .”

 

Giang Thanh Nguyệt hừ một tiếng:

 

“Sao giống trẻ con thế, đúng, ngay cả trẻ con cũng bằng.”

 

Chu Chính Đình cố ý quấy rầy cô, đột nhiên nũng:

 

“Nếm thử một miếng thôi mà, đừng keo kiệt thế chứ.”

 

Giang Thanh Nguyệt khúc khích:

 

“Được , chỉ một miếng thôi đấy nhé.”

 

Nói xong, cô dùng đũa gắp một miếng từ trong nồi đưa miệng .

 

Chu Chính Đình nóng cho một cái, suýt soa ăn xuống, cảm thán:

 

“Ngon quá, thịt vợ đúng là ngon nhất, thưởng cho một cái thơm nào.”

 

Nói xong, định cúi đầu cọ mặt cô.

 

Giang Thanh Nguyệt ghét bỏ dùng tay đẩy đẩy:

 

“Toàn dầu mỡ, né chút .”

 

Chu Chính Đình càng thêm vô :

 

“Này, lau sạch , dầu mỡ nữa .”

 

Đang định cúi đầu hôn xuống một nữa thì thấy phía vang lên một tràng tiếng hắng giọng “khụ khụ khụ”.

 

Sống lưng Chu Chính Đình cứng đờ, đầu , ngây :

 

“Bố, bố bố bố đến từ bao giờ đấy?”

 

Cha Chu bực lườm một cái, chắc là cảm thấy chướng mắt .

 

Giang Thanh Nguyệt ngượng ngùng:

 

“Bố, bố việc gì ạ.”

 

Cha Chu lúc mới lên tiếng:

 

“Thanh Nguyệt, cho bố ít nước nóng, bố hâm bình r-ượu.”

 

 

Loading...