Cô liền khuyên sớm về sớm:
“Yên tâm , một em lo mà, hơn nữa đại viện của chúng cũng an , sẽ chuyện gì ."
Chu Chính Đình nghĩ cũng đúng, hai xảy chuyện đó đều điều tra triệt để .
Hiện tại lính gác ở cổng đại viện nghiêm ngặt, đúng là gì nguy hiểm.
Nên cũng đồng ý.
Về phía Hồ Thường Anh, thấy Giang Thanh Nguyệt chịu xin nghỉ.
Cô cho dù xin, viện trưởng cũng sẽ duyệt, nên cũng dẹp bỏ ý định đó.
Tạ Hướng Dương lo lắng về an thể của cô, mà là sợ cô tự lo liệu cuộc sống:
“Hay là thời gian em dọn về nhà ngoại ở ?"
Hồ Thường Anh suy nghĩ mà từ chối ngay:
“Em còn giúp Thanh Nguyệt trông con nữa, em ở hai đứa em cũng bầu bạn, yên tâm !"
Giang Thanh Nguyệt lo lắng chuyện nấu nướng ăn uống của Hồ Thường Anh, liền :
“Yên tâm, mấy ngày cứ để chị Anh qua ăn chung với em, em nấu cơm chị trông trẻ."
Hồ Thường Anh bảo:
“Nghe cứ như hai đứa mới là một cặp , đấy đấy."
Chu Chính Đình & Tạ Hướng Dương:
“......"
Chương 350 Nửa đêm nhặt một đứa trẻ
Rõ ràng xa là Chu Chính Đình và Tạ Hướng Dương.
Kết quả nỡ rời xa nhất cũng là hai họ.
Giang Thanh Nguyệt và Hồ Thường Anh thì vẫn bình thường như ngày, chỉ là chuẩn hành lý xong xuôi cho hai từ sớm.
Chu Chính Đình và Tạ Hướng Dương thấy hai bình thản như , cũng gì thêm.
Chỉ là lúc dặn dò Tiểu Triệu mỗi ngày qua xem tình hình thế nào.
Còn phía cổng lớn cũng tới chào hỏi, yêu cầu đảm bảo tuyệt đối an cho đại viện.
Sau khi hai khỏi.
Giang Thanh Nguyệt và Hồ Thường Anh vẫn như thường lệ, cùng tan .
Điểm khác biệt duy nhất là khi tan , hai cùng đón con về nhà nấu cơm.
Ăn cơm xong, Hồ Thường Anh cũng sẽ nán đây thêm một lát, đợi đến giờ ngủ mới về.
Ban đầu Giang Thanh Nguyệt bảo Hồ Thường Anh ở ngủ chung luôn, cũng đỡ cho cô ở nhà một sợ hãi.
Ai ngờ Hồ Thường Anh :
“Chị từ nhỏ ở đại viện là gan lớn nhất , một ngủ chẳng gì sợ cả, hồi xưa bố chị bận rộn chị cũng ở nhà một thôi!"
Thấy cô khẳng định như , Giang Thanh Nguyệt đành để cô cầm đèn pin chú ý an .
Bảo cô về đến nơi thì gọi điện qua, để cô còn yên tâm.
Không Hồ Thường Anh, Giang Thanh Nguyệt liền định để hai đứa nhỏ cùng qua đây, ba con ngủ chung cho vững tâm.
Dù , ai cũng gan lớn như Hồ Thường Anh.
Hôm đó, Giang Thanh Nguyệt đợi hai đứa nhỏ ngủ say cả .
Xác nhận cửa nẻo khóa kỹ, cô trò chuyện điện thoại với Chu Chính Đình một lúc, cũng chuẩn lên giường ngủ.
Vừa mới chợp mắt lâu, đang lúc mơ màng, bỗng nhiên thấy bên ngoài tiếng gõ cửa.
Giang Thanh Nguyệt giật tỉnh hẳn, vội vàng khoác áo, cầm đèn pin tới cửa.
Đang định mở miệng hỏi là ai, thì thấy giọng run rẩy của Hồ Thường Anh:
“Thanh Nguyệt, mau mở cửa."
Nghe giọng Hồ Thường Anh bình thường, Giang Thanh Nguyệt cũng hú vía, vội vàng mở cửa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-vua-nuoi-con-vua-lam-nghien-cuu-khoa-hoc/chuong-420.html.]
“Sợ ch-ết em , chị tới đây?"
Hồ Thường Anh vội vàng lách , nhanh ch.óng đóng cửa :
“Chị ngủ , thấy sợ."
Giang Thanh Nguyệt , nhịn phì :
“Cô nương của ơi, lúc nãy lúc chị còn vẻ trời sợ đất sợ, giờ sợ ?"
Hồ Thường Anh vội kéo tay Giang Thanh Nguyệt, rảo bước trong nhà.
“Đừng nữa, lúc nãy chị về xuống định ngủ, thì thấy bên ngoài tiếng , mỏng manh như tiếng mèo kêu ."
“Chị vội dậy, sân lắng tai kỹ thì tiếng đó biến mất."
“Đợi chị xuống , cái tiếng đó vang lên, cứ như tiếng gió thổi qua , đáng sợ lắm, vùng biển của các em lẽ ma ."
Thấy mặt cô trắng bệch , Giang Thanh Nguyệt vội rót ly nước nóng đưa qua.
“Thần thánh ma quỷ gì chứ, uổng cho chị là theo chủ nghĩa duy vật kiên định đấy!"
“Yên tâm , đừng là cái đại viện , ngay cả trái đất vốn dĩ cũng ma ."
Hồ Thường Anh uống một ngụm nước, cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn một chút.
Cộng thêm lời an ủi của Giang Thanh Nguyệt nên cũng đỡ sợ hơn phần nào:
“Vậy em xem rốt cuộc đó là tiếng gì?"
Giang Thanh Nguyệt suy nghĩ một chút:
“Quanh đây chúng cũng mèo hoang, là tiếng sóng biển?"
Thỉnh thoảng sóng gió lớn, gió thổi qua mặt biển cũng sẽ phát những âm thanh rên rỉ như tiếng .
Hồ Thường Anh lúc bên cạnh nên cũng chuyện gì cũng nghĩ theo hướng đó nữa.
Liền khẳng định:
“Giờ nghĩ chắc là tiếng sóng biển , lúc nãy chạy qua đây chị thấy đúng là sóng gió thật."
Giang Thanh Nguyệt “ừ" một tiếng:
“Chị mới chuyển qua đây, chắc là quen, tối nay cứ ở đây chen chúc với con em một đêm ."
Hồ Thường Anh đúng là đang cầu còn .
Liền vội vàng cởi giày trèo lên giường.
Đợi cả hai xuống bao lâu.
Hồ Thường Anh bật dậy:
“Thanh Nguyệt, chị ngủ ."
“Sao thế?
Trong lòng vẫn còn lấn cấn ?"
“Ừm, lúc nãy là chị sợ quá, giờ bình tĩnh nghĩ , cái tiếng đó dường như là tiếng trẻ con , mà còn là bé gái nữa, em xem liệu ...?"
Giang Thanh Nguyệt thấy cô như , là tối nay xác định rõ ràng thì cô sẽ ngủ .
Hơn nữa cô cũng chút lo lắng, vạn nhất thật sự là con nhà ai chạy lạc thì ?
Liền vội vàng xuống giường gọi điện thoại:
“Em gọi hai đồng chí lính gác qua đây, chúng cùng qua đó xem , cho nó an ."
“Được."
Nói xong, hai liền dậy thu dọn đơn giản, lấy đèn pin .
Vừa tới cửa, thấy hai đồng chí lính gác tới.
Giang Thanh Nguyệt áy náy :
“Xin vì muộn thế còn gọi các qua, thật sự là chút yên tâm, vẫn nên qua đó xem một chuyến."
Hai cũng vội xua tay:
“Không , Chu đoàn trưởng lúc dặn kỹ chúng , đảm bảo an cho đại viện 24/24, đây là công việc của chúng ."